Vào một ngày mưa bão tầm tã, tôi chạy bán sống bán c.h.ế.t đến thư viện, giày dép ướt sũng cả.
Đúng lúc này, điện thoại nhận được một tin nhắn từ số lạ: "Nhìn ra sau cánh cửa đi."
Tôi nửa tin nửa ngờ bước tới, và nhìn thấy đôi ủng đi mưa mình đã làm mất từ ba năm trước.
1
Đôi ủng của tôi rất dễ nhận ra, ngay phần cổ ủng có một vết khuyết hình tam giác ngược.
Ba năm trước, vào ngày đầu tiên nhập học, trời đổ mưa như trút nước. Đôi giày vải duy nhất của tôi bị ướt sũng, chẳng còn cách nào khác là phải mua tạm một đôi ủng cũ để đi.
Sau khi mưa tạnh, tôi dựng đôi ủng sau cánh cửa phòng ký túc xá cho khô, nhưng rồi sau đó không bao giờ tìm thấy nữa.
Ai mà ngờ được chứ? Đôi ủng mất tích ba năm trời, nay lại đột nhiên xuất hiện trong thư viện.
Mà người báo tin này cho tôi lại là một người bạn lạ hoắc.
Tên WeChat của người này để trống. Không phải là chữ "Để trống", mà là hiển thị một khoảng trắng tinh.
Tôi không biết người đó làm cách nào, trước đây tôi thậm chí còn không biết tên WeChat có thể cài đặt hiển thị trống như vậy.
Chỉ đăng truyện Cơm Chiên Cá Mặn, Cá Mặn Rất Mặn và MonkeyD
Ảnh đại diện của người này cũng rất đặc biệt.
Nền đen tuyền, bên trên là vô số những đường vạch màu trắng uốn lượn thành hình một con mắt.
Khi phóng to bức ảnh, con mắt đó như đang chằm chằm nhìn xoáy vào tôi, vừa gây ấn tượng mạnh mẽ, vừa khiến người ta không khỏi rùng mình ớn lạnh.
Tuy nhiên, tôi không hề nhớ mình từng kết bạn với một người như thế này bao giờ.
"Bạn là ai vậy? Xin lỗi nhé, mình quên lưu tên bạn mất rồi, bạn có thể cho mình biết được không?"
Tin nhắn gửi đi, bên kia không hề hồi âm.
Dù cảm thấy kỳ lạ, nhưng tâm trí của một đứa đang cày cuốc thi cao học như tôi đã bị nhồi nhét đủ loại tài liệu, chẳng còn hơi sức đâu mà phân tâm sang chuyện khác. Vì vậy, tôi nhanh ch.óng quẳng chuyện này ra sau đầu.
Trường chúng tôi mở cửa ký túc xá lúc sáu giờ sáng.
Năm giờ năm mươi tám phút, tôi đã đứng đợi sẵn ở cửa tòa nhà không sai một ly.
Bác quản lý ký túc xá nhìn thấy tôi thì mặt tỉnh bơ, nhìn nhiều thành quen rồi.
Thời gian còn sớm, thư viện chưa mở cửa, giờ này trong trường hầu như chẳng có một bóng người.
Tôi rúc vào trong chòi Trúc Đốm, lôi tài liệu thi cao học ra rồi cắm đầu vào học đại học điên cuồng.
Ngụp lặn trong biển kiến thức một hồi, thời gian cứ thế trôi đi lúc nào không hay. Điện thoại bỗng vang lên một tiếng báo hiệu, tôi liếc mắt nhìn qua.
Cái liếc mắt ấy làm tôi đứng hình mất ba giây.
Trên màn hình khóa điện thoại, tôi nhìn thấy một ảnh đại diện quen thuộc.
Người bạn lạ mặt kia lại gửi tin nhắn tới!
Tôi tò mò mở WeChat ra, đập vào mắt là một bức ảnh.
Bức ảnh chụp bóng lưng của tôi.
Chính xác mà nói, đó là ảnh chụp bóng lưng tôi đang cắm cúi học bài trong chòi Trúc Đốm ngay vào chính góc độ, thời điểm này.
Nhìn từ góc chụp, người chụp đứng rất gần tôi, ngay phía sau lưng tôi.
Nhận thức này khiến sau lưng tôi nổi đầy một tầng mồ hôi lạnh gai người.
Chòi Trúc Đốm bốn bề được bao bọc bởi những rặng trúc, chỉ có một con đường đá nhỏ bên tay phải thông ra lối đi bên ngoài.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Lúc tôi đến, trong chòi chỉ có một mình tôi.
Suốt khoảng thời gian đó, tôi vẫn luôn ở đây và chưa từng thấy ai khác.
Nói cách khác, trong chòi Trúc Đốm này, từ đầu đến cuối chỉ có duy nhất một mình tôi.
Vậy thì, bức ảnh kia là ai chụp?
Tôi nuốt nước bọt, cảm thấy một nỗi kỳ quái khó tả.
Nương theo góc độ của bức ảnh, tôi chậm rãi xoay cổ, nhìn về hướng đáng lẽ người chụp phải đứng.
Không có một ai.
Cơn gió buổi sớm thổi qua người, làm nổi một trận da gà da vịt.
Đột nhiên tôi không dám ở lại đây thêm nữa, liền nhanh ch.óng dọn dẹp đồ đạc, rảo bước rời đi theo con đường đá nhỏ.
Trên lối đi bên ngoài chòi, một cô lao công đang quét dọn sân trường.
Một đống rác lớn vun lại ngay dưới chân cô.
Cô chắc hẳn đã quét ở đây khá lâu rồi.
Như có ma xui quỷ khiến, tôi bước tới hỏi: "Cô ơi, vừa nãy cô có thấy ai đi ra từ chòi Trúc Đốm không cô?"
Cô lao công dừng công việc trên tay, khuôn mặt rạng rỡ đầy nhiệt tình: "Chao ôi cháu gái, lên đại học rồi mà chăm chỉ quá cơ! Cô quét dọn ở đây suốt nửa ngày trời, chỉ thấy mỗi mình cháu thôi đấy!"
Lời của cô chẳng khác nào một tia sét giữa trời quang, đ.á.n.h cho đầu óc tôi ong ong điên đảo.
Không ai đi vào, cũng chẳng ai đi ra, chẳng lẽ bức ảnh của tôi là do ma chụp sao?
2
Tôi chẳng còn tâm trí đâu mà học hành nữa, vội vàng chạy thục mạng về ký túc xá.
Hành lang bên ngoài phòng ký túc xá sâu hun hút, trông như một đường hầm dài dằng dặc.
Đang là giờ cao điểm thức dậy, các phòng ký túc xá lục tục lên đèn, nhìn như một đường hầm chứa đầy những ngôi sao không bao giờ chớp mắt.
Phòng của tôi nằm ở tận cùng bên trong.
Tôi bước vào hành lang, càng đi vào sâu, ánh sáng càng tối dần, sau lưng lành lạnh, như thể có một con mắt đang chằm chằm dính c.h.ặ.t vào tôi.
Toàn thân tôi dựng đứng cả lông tơ.
Sự thay đổi bất thường của cơ thể khiến tôi không tự chủ được mà mím c.h.ặ.t môi.
"Cộp — cộp — cộp —"
Tiếng bước chân của tôi chậm chạp, quy luật và trầm đục.
Trong không gian yên ắng đến lạ lùng, thứ âm thanh duy nhất ấy như thể từng nhịp từng nhịp giẫm thẳng lên trái tim đang đập thon thót.
Đi được một đoạn ngắn, trên mặt đất có ánh chất lỏng phản quang.
Tôi định thần nhìn kỹ, đó là một quả trứng gà bị vỡ nát.
Vỏ trứng, lòng đỏ, lòng trắng chảy tràn lan khắp sàn.
Tâm trí khẽ động, tôi bước qua quả trứng, tiếp tục vờ như không có chuyện gì xảy ra mà bước tiếp về phía trước.
"Một bước, hai bước, ba bước..."
Tôi thầm đếm trong lòng, đồng thời dựng ngược hai tai, tinh thần tập trung cao độ.