Bảo Vật Trấn Trường: Đôi Mắt Nhìn Trộm

Chương 2



Khi đếm đến bước thứ năm.

 

"Rắc —"

 

Một tiếng rạn nứt nhỏ xíu truyền đến, toàn thân tôi run b.ắ.n lên, dừng phắt bước chân, quay đầu nhìn xuống mặt đất.

 

Vỏ trứng đã nát.

 

Lòng đỏ đã vỡ.

 

Một dấu chân hình người giẫm lên lớp lòng trắng trứng, đường nét các ngón chân hiện lên rõ mồn một.

 

Thế nhưng, tại nơi có dấu chân ấy, mắt thường lại chẳng nhìn thấy một ai.

 

Tim tôi đập điên cuồng.

 

Thầy cúng ở làng chúng tôi từng nói, cứ cúi đầu xuống, nhìn ngược qua háng là có thể nhìn thấy ma quỷ.

 

Tôi hít một hơi thật sâu, từ từ cúi người, hạ đầu xuống, từ giữa hai chân nhìn ngược ra sau lưng.

 

Đập vào mắt đầu tiên là hai ống chân, da dẻ mang một màu xám trắng bất thường, giống hệt như những x.á.c c.h.ế.t đông lạnh lâu ngày được kéo ra từ nhà xác trong phim, tỏa ra một làn hàn khí âm u lạnh lẽo.

 

Nhìn xuống dưới chút nữa.

 

Một đôi bàn chân trần... xương cốt thô to... cơ bản có thể khẳng định, đó là một người đàn ông.

 

Tôi còn đang muốn nhìn kỹ hơn nữa thì luồng ánh sáng hắt tới từ phía trước đầu đột ngột tối sầm lại.

 

Gần như ngay lập tức, da đầu tôi tê dại đi khi nhận ra rằng: ngay lúc này, có một thứ gì đó đang đứng sừng sững trước mặt tôi, và đang nhìn chằm chặp vào tôi không chớp mắt.

 

Mà tôi thì vẫn đang giữ nguyên tư thế chúc đầu xuống dưới.

 

Mồ hôi lạnh ướt đẫm áo.

 

Tôi không dám nghĩ xem thứ đang nhìn mình lúc này rốt cuộc là cái thứ gì?

 

Âm thanh xung quanh dường như biến mất sạch sành sanh, thứ duy nhất có thể nghe thấy là tiếng tim đập loạn cào cào như gõ trống trống n.g.ự.c, và... tiếng thở dốc dồn dập vì quá đỗi căng thẳng.

 

Nỗi sợ hãi như một bàn tay lớn bóp nghẹt lấy trái tim tôi, mồ hôi vã ra như tắm, tôi nghiến c.h.ặ.t răng, thịt mềm trong khoang miệng bị c.ắ.n đến đau nhói.

 

Tôi không thèm đắn đo nữa, đ.á.n.h liều ngẩng phắt đầu lên.

 

Phía trước, cô bạn cùng phòng Thiên Phụng đang tựa lưng vào tường, nheo nheo mắt cười.

 

Cô ấy giơ một tay lên vẫy vẫy với tôi, bảo: "Gan to gớm nhỉ, còn dám ngẩng đầu lên cơ đấy."

 

Tôi ngơ ngác nhìn cô ấy, đầu óc như một hũ hồ dán, chẳng thể suy nghĩ được gì.

 

Thiên Phụng ghé sát lại gần tôi, tinh nghịch nháy mắt: 

 

"Cậu nhìn thấy hắn rồi đúng không? Thật không uổng công tớ cất công đập quả trứng gà xuống đất."

 

3

 

Hóa ra quả trứng gà là do cô ấy đập vỡ.

 

Chân tay bủn rủn đến mức không ra hình thù gì, tôi vội vịn tay vào tường, suýt chút nữa thì ngã quỵ xuống đất.

 

Sau khi lấy lại chút bình tĩnh, tôi hỏi Thiên Phụng: "Cậu nhìn thấy thứ dơ bẩn đó à?"

 

"Sinh ra đã nhìn thấy rồi," Thiên Phụng tự hào hếch cằm lên, "Cậu không nhìn xem tớ làm nghề gì à?"

 

"Cậu làm nghề gì?"

 

Cô ấy giống như đang dọa trẻ con, làm ra bộ móng vuốt hổ, gầm gừ "gào gào" hai tiếng: 

Chỉ đăng truyện Cơm Chiên Cá Mặn, Cá Mặn Rất Mặn và MonkeyD

 

"Tớ! Bắt ma đấy."

 

Tôi thấy cô ấy có chút đáng yêu nên khẽ mỉm cười.

 

Theo tôi suy đoán, Thiên Phụng chắc là không nói dối, ít nhất cô ấy hiểu rõ chuyện gì đang xảy ra trên người tôi.

 

Ngặt một nỗi, chính bản thân tôi lại mù tịt chẳng biết gì.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Cách duy nhất để tôi có được thông tin là dò hỏi từ Thiên Phụng.

 

"Cậu có biết thứ gì đang đi theo tớ không?" Tôi hỏi.

 

"Địa phược linh, vong hồn oán khí bị trói buộc vào đất," Thiên Phụng đáp, "Cậu bị Địa phược linh bám đuôi rồi, hắn bắt đầu theo cậu từ mười ngày trước, toàn dùng mấy chiêu trò cũ rích."

 

"Một khi Địa phược linh đã bám theo ai, hắn sẽ giống như một cái bóng, bám riết ngay sau lưng người đó không rời nửa bước."

 

"Ban đầu khoảng cách là mười lăm bước, mỗi ngày hắn tiến lên một bước, sau mười lăm ngày, khi hắn leo lên được người cậu, thì người đó coi như vô phương cứu chữa."

 

Mười lăm ngày...

 

"Nói vậy, bây giờ hắn cách tớ năm bước?"

 

Thiên Phụng liếc nhìn sau lưng tôi một cái, nhăn mặt chê bai hết cỡ: 

 

"Hắn ở sát sạt cậu rồi, gần đến mức tớ ngửi thấy cả mùi t.ử khí thối hoắc đây này."

 

"Tại sao hắn lại bám theo tớ?" Tôi hỏi.

 

"Ai mà biết được?" Thiên Phụng nhún vai, như nghĩ ra điều gì đó, lại bổ sung đầy ác ý, "Chắc tại cậu cứ lầm lũi đi về một mình, muốn hại cậu cũng dễ dàng ra tay quá mà."

 

Là vì lý do này sao? 

 

Tôi nhất thời không biết nên phản ứng thế nào.

 

Thiên Phụng che miệng cười khúc khích: "Chung Tập, cậu đúng là đồ khúc gỗ di động mà~"

 

Lúc này tôi mới vỡ lẽ ra là cô ấy đang trêu mình.

 

"Cũng hơi hơi." Tôi thừa nhận.

 

Thiên Phụng vỗ vỗ vai tôi, đổi sang vẻ mặt nghiêm túc: 

 

"Nói tóm lại, con Địa phược linh này đã phát hiện ra cậu nhìn thấy hắn rồi, sau này hắn chắc chắn sẽ tìm cách hại cậu."

 

"Nhưng mà," cô ấy hùng dũng oai vệ tuyên bố, "Tớ có thể giúp cậu!"

 

"Cảm ơn cậu."

 

Lời cảm ơn nghiêm túc của tôi lại khiến cô ấy gào lên: 

 

"Cậu không thể biểu hiện kích động hơn một chút được à? Người bình thường gặp chuyện này đáng lẽ phải sợ phát khiếp rồi chứ."

 

"Tớ cũng sợ lắm chứ."

 

"Thật không?"

 

"Ừ."

 

Lúc này cô ấy mới toe toét cười, khoác tay lên vai tôi, vỗ n.g.ự.c bồm bộp: 

 

"Yên tâm đi Chung Tập, tớ bảo vệ cậu."

 

Tôi không quen tiếp xúc thân mật với người khác như vậy, không tự nhiên rụt vai lại một chút, rồi lại nặn ra một câu: 

 

"Cảm ơn cậu."

 

Thiên Phụng lắc đầu nguầy nguậy: "Khách sáo gì chứ, chúng ta dù sao cũng là quan hệ sống chung ba năm trời rồi đấy!"

 

Tôi: "..."

 

Thông thường mà nói, từ "quan hệ sống chung" không được dùng như thế này đâu.

 

Nhưng mà thôi bỏ đi, dù sao thì cũng hiểu được ý cô ấy muốn nói là gì.

 

4

 

Theo lời của Thiên Phụng, năm ngày nữa Địa phược linh sẽ nhập vào người tôi, lúc đó tôi sẽ c.h.ế.t.

 

"Có cách nào trực tiếp tiêu diệt hắn luôn không?" Tôi hỏi.

 

Thiên Phụng bất lực lắc đầu, ra hiệu cho tôi nhìn vào lòng bàn tay: "Chiêu bài tủ của Địa phược linh là 'đồng mệnh' (buộc chung mạng sống) với con người, cậu nhìn đường sinh đạo trong lòng bàn tay cậu đi."