Bảo Vật Trấn Trường: Đôi Mắt Nhìn Trộm

Chương 5



7

 

Thiên Phụng không vui, chu mỏ hờn dỗi: "Chung Tập, cậu đúng là đồ khó gần mà!"

 

Ánh mắt tôi khẽ lạnh đi, nhìn chằm chặp xuống mặt đất: "Thiên Phụng, cậu nhìn đi."

 

Ánh mắt Thiên Phụng dời xuống đất.

 

Lại một tia chớp nữa làm sáng bừng bầu trời đêm, kéo cái bóng của tôi dài ngoằng ra một vệt.

 

"Thiên Phụng," tôi hỏi, "Bóng của cậu đâu rồi?"

 

"Tại sao cậu lại không có bóng?"

 

Thiên Phụng không trả lời câu hỏi của tôi.

 

Cô ấy giữ nguyên tư thế cúi đầu nhìn mặt đất, trên người dần dần tỏa ra một luồng t.ử khí c.h.ế.t ch.óc, nặng nề.

Chỉ đăng truyện Cơm Chiên Cá Mặn, Cá Mặn Rất Mặn và MonkeyD

 

Tôi cười khẩy: "Anh bắt đầu giả mạo cậu ấy từ lúc nào thế?"

 

"Để tôi đoán thử xem nhé, có phải là vào đúng khoảnh khắc tôi quay đầu lại không?"

 

"Nhưng mà, anh có biết không? Thiên Phụng không giống loại người như chúng ta. Cậu ấy che dù, chưa bao giờ kéo vành dù thấp hơn mắt cả. Cậu ấy sẽ đường đường chính chính mà nhìn vào mặt mọi người. Còn anh, vĩnh viễn chỉ biết bám đuôi sau lưng người khác, cái thứ dơ bẩn không dám bước ra ánh sáng, chỉ dám kéo thấp vành dù xuống để nhìn lén người ta thôi."

 

"Anh cũng tự biết mình là thứ không ra gì, đúng không? Bùi Tương An."

 

"Anh nồng nặc mùi ma quỷ thế kia, sao dám cả gan giả mạo cậu ấy?"

 

Tôi dùng cây b.út trong tay đ.â.m mạnh về phía kẻ trước mặt.

 

Tôi không chắc mình có đ.â.m trúng hắn không? Khi ngòi b.út suýt chút nữa chạm vào cơ thể đó, thì cơ thể đó đã biến mất tăm.

 

Đồng thời, tôi cảm thấy thế giới như ngưng đọng lại trong vòng một giây, không nghe thấy bất cứ âm thanh gì, giống như bị điếc vậy.

 

Chỉ trong chớp mắt, cảm giác tĩnh lặng như tờ ấy đã bị tiếng sấm nổ đùng đoàng lấn át, tôi lại một lần nữa trở về với thế giới sống động.

 

Thiên Phụng lao đến, dùng lực nắm c.h.ặ.t lấy cánh tay tôi.

 

Toàn thân cô ấy ướt sũng như chuột lột.

 

Cây dù cũng chẳng biết đã vứt đi đằng nào rồi?

 

Khuôn mặt đầy nước mưa, à không... hình như cô ấy đang khóc.

 

Cô ấy vừa khóc vừa cười, kích động nhìn tôi, nói với tôi: "Mẹ ơi, sợ c.h.ế.t tớ rồi, tớ cứ tưởng cậu tiêu đời rồi chứ, làm sao cậu nhìn thấu được hắn thế? Hu hu~ là do tớ khinh địch, suýt chút nữa thì hại c.h.ế.t cậu rồi~"

 

"Tớ bảo cậu nghe này, chúng ta gặp rắc rối to rồi! Con Địa phược linh đó không chỉ đơn thuần là Địa phược linh đâu, hắn chính là quỷ nguyên (phần cốt lõi) của một con Địa phược ác quỷ, thứ chúng ta đụng phải là Địa phược ác quỷ, con Địa phược linh theo đuôi cậu vừa nãy chỉ được coi là một tên lâu la dưới trướng hắn mà thôi."

 

"Cậu hiểu ý tớ chứ? Chung Tập."

 

Tôi chậm rãi đảo tròng mắt, nhìn thấy cây dù bị vứt trên mặt đất. Tôi cúi người nhặt cây dù lên, che lên đầu Thiên Phụng.

 

Cuối cùng, nước mưa không còn xối vào người cô ấy nữa, nước mắt của cô ấy hình như cũng ngừng rơi.

 

"Cậu cứ từ từ nói xem, rốt cuộc là có chuyện gì?" Tôi hỏi.

 

Thiên Phụng giơ ống tay áo ướt đẫm lên lau mặt, có vẻ như cuối cùng cũng lấy lại được sự bình tĩnh.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

 

Cô ấy bắt đầu kể lại mọi chuyện từ đầu: "Vừa nãy, lúc sét đ.á.n.h xuống, Địa phược linh quả nhiên lựa chọn tháo chạy, hắn vừa chạy, tớ liền đuổi theo ngay, muốn giữ hắn lại."

 

"Thế nhưng, tớ còn chưa kịp chạm vào hắn thì đã bị một luồng sức mạnh kìm kẹp lại rồi. Tớ trố mắt ra nhìn hắn biến thành bộ dạng của tớ để đi lừa gạt cậu, may mà cậu nhìn thấu được, nếu không thì giờ này cậu chắc chắn mất mạng rồi."

 

Tôi tóm lấy điểm mấu chốt, hỏi: "Luồng sức mạnh nào kìm kẹp cậu?"

 

Cái mỏ Thiên Phụng lại mếu máo, như muốn khóc tiếp: 

 

"Cùng một loại sức mạnh với Địa phược linh! Tớ có thể cảm nhận được, luồng sức mạnh đó mới là chủ nhân, con Địa phược linh theo đuôi cậu ban đầu chỉ là lâu la của hắn thôi!"

 

"Chỉ cần liên tục hại c.h.ế.t những người có ngày giờ sinh hợp với bát tự của mình, Địa phược linh sẽ biến thành Địa phược ác quỷ càng khó đối phó hơn."

 

"Những người bị hại c.h.ế.t sẽ biến thành quỷ nguyên, chịu sự sai khiến của Địa phược ác quỷ."

 

"Nhưng mà, kỳ lạ thật đấy..." 

 

Nói đến đây, Thiên Phụng lộ ra vẻ mặt hoang mang. .

 

"Theo lý mà nói, cậu là mục tiêu của bọn chúng, Địa phược ác quỷ đáng lẽ phải xuất hiện ở đây, cùng với Địa phược linh lừa cậu đến tòa giảng đường số 2 mới đúng, tại sao bản thể của hắn lại không có ở đây?"

 

"Chờ đã," tôi hỏi Thiên Phụng, "Cậu vừa nói, Địa phược ác quỷ phải hại c.h.ế.t người có ngày giờ sinh hợp với bát tự của hắn, mới có thể biến thành thứ quỷ quái lợi hại hơn à?"

 

Thiên Phụng gật đầu: "Đúng vậy!"

 

Tôi chợt nhớ ra: "Bùi Tương An sinh ngày hai mươi chín tháng tám."

 

"Phải rồi," Thiên Phụng bảo, "Nếu Bùi Tương An là Địa phược linh, vậy con Địa phược ác quỷ đứng sau lưng hắn chắc cũng phải sinh ngày hai mươi chín tháng tám."

 

Tôi đột nhiên nhìn chằm chặp vào Thiên Phụng: "Trương Trác Nhiên cũng sinh ngày hai mươi chín tháng tám, cậu quên rồi à?"

 

Thiên Phụng trợn tròn mắt kinh hãi.

 

"Trách không được!" Thiên Phụng thốt lên kinh hãi, "Nửa đêm chúng ta ra ngoài, Trương Trác Nhiên chẳng có một chút phản ứng nào luôn! Ngày thường chắc chắn cậu ấy sẽ hỏi!"

 

"Thôi tiêu rồi! Tiêu rồi!" Giọng Thiên Phụng lạc đi vì cuống quýt, "Trương Trác Nhiên gặp nguy hiểm rồi!"

 

Cô ấy nhấc chân định chạy thục mạng về ký túc xá.

 

Tôi liền giữ c.h.ặ.t cô ấy lại: "Giờ này chắc cậu ấy không còn ở ký túc xá nữa đâu."

 

Đầu óc Thiên Phụng nhảy số ngay: "Tòa giảng đường số 2!"

 

"Đi! Chung Tập! Nhanh lên! Đến tòa số 2!"

 

8

 

Địa phược ác quỷ muốn tìm kiếm được một quỷ nguyên phù hợp là điều không hề dễ dàng.

 

Tuy nhiên, một khi đã hại c.h.ế.t được quỷ nguyên, lợi ích thu về là vô cùng to lớn.

 

Cách thức hại c.h.ế.t người cũng có rất nhiều giao kèo, quy tắc.

 

Địa phược ác quỷ năm xưa c.h.ế.t như thế nào, thì quỷ nguyên cũng phải áp dụng cách c.h.ế.t y hệt như vậy.

 

Bùi Tương An nhảy từ tòa giảng đường số 2 xuống đất c.h.ế.t, chứng tỏ, Địa phược ác quỷ năm xưa cũng từng nhảy xuống từ vị trí của tòa số 2 mà c.h.ế.t.