Bảo Vật Trấn Trường: Đôi Mắt Nhìn Trộm

Chương 6



Cho nên, Trương Trác Nhiên nhất định phải đến tòa số 2, lặp lại cùng một cách c.h.ế.t đó.

 

Lúc này chạy đến tòa số 2, biết đâu chừng còn cứu được cô ấy một mạng.

 

Cơn mưa bão mùa hè đến nhanh mà đi cũng nhanh, trút xuống một trận hoành tráng xong xuôi, nói tạnh là tạnh ngay lập tức.

 

Khi tôi và Thiên Phụng chạy đến tòa giảng đường số 2, vừa vặn nhìn thấy cơ thể của Trương Trác Nhiên đang lao từ trên lầu xuống.

 

Tim tôi thắt lại một cái đau đớn, không nỡ chứng kiến cảnh tượng tiếp theo nên ngoảnh đầu sang một bên, thế nhưng lại nhìn thấy hai bàn tay của Thiên Phụng đang điên cuồng kết ấn trước n.g.ự.c.

 

Trên khuôn mặt vốn dĩ thích cười, tràn ngập nét trẻ con của cô ấy lúc này không còn một chút lơ là nào nữa, chỉ còn lại sự nghiêm túc đến tột cùng.

 

Ngón tay Thiên Phụng đan xen bay lượn, linh hoạt như những chú bướm, trong cõi u minh như thể có một luồng sức mạnh vô hình đang hình thành nơi đầu ngón tay cô ấy.

 

Cô ấy hướng về phía cơ thể đang rơi xuống kia, thanh âm trong trẻo hét lớn: "Đi!"

 

Một luồng gió ngưng tụ lướt mạnh qua bên tai.

 

Cơ thể của Trương Trác Nhiên khi gần chạm đất dường như đã được một thứ gì đó nâng đỡ lấy một cái.

 

Trong lúc còn đang bàng hoàng kinh ngạc, tôi thoáng thấy Thiên Phụng lao v.út đi như một quả pháo nổ.

 

Cái dáng người thấp bé, nhỏ nhắn của cô ấy lao đến ngay dưới người Trương Trác Nhiên, cố gắng dang rộng hai tay, vào đúng khoảnh khắc cơ thể Trương Trác Nhiên nện xuống, cô ấy đã đưa tay ra đỡ lấy.

 

Lực va đập mạnh mẽ khiến cả hai người cùng ngã nhào ra đất.

 

Thiên Phụng làm đệm đỡ ở ngay dưới thân Trương Trác Nhiên, bị đè đến mức toàn bộ cơ thể co rúm cả lại.

 

Nước mắt tôi lập tức trào ra.

 

Tôi lao lên, đưa tay muốn đỡ Thiên Phụng dậy nhưng lại sợ chữa lợn lành thành lợn què, chỉ biết luống cuống tay chân ngồi xổm bên cạnh cô ấy, hỏi: "Cậu có sao không?"

 

Thiên Phụng đau đến mức khuôn mặt nhăn nhó vặn vẹo vào một chỗ, thấy tôi lo lắng, cô ấy cố sống cố c.h.ế.t nặn ra một nụ cười, bảo tôi: 

 

"Đừng lo, Chung Tập, tớ không sao."

 

9

 

Còn biết gượng cười tinh tướng thế kia thì xem ra vấn đề không quá lớn.

 

Tôi chớp chớp mắt cho ráo nước mắt, quay đầu sang nhìn Trương Trác Nhiên.

 

Trương Trác Nhiên hình như ngã không nặng lắm, đã lồm cồm bò từ trên người Thiên Phụng dậy rồi.

 

"Trác Nhiên, cậu..."

 

Những lời còn lại bị tôi nuốt ngược vào trong bụng, bởi vì ngay trong lúc tôi đang nói chuyện, tôi đã nhìn thấy khuôn mặt của Trương Trác Nhiên.

 

Đó tuyệt đối không thể là khuôn mặt của một người sống.

 

Khuôn mặt của người sống phải hồng hào, linh động, còn mặt của Trương Trác Nhiên lại mang một màu xanh xao, xám ngoét.

 

Toàn thân cô ấy toát ra một luồng t.ử khí nồng nặc, đôi mắt mở to trừng trừng nhìn thẳng về phía trước, tròng mắt giống như cục đá bị hàn c.h.ặ.t vào hốc mắt, không còn xoay chuyển theo sự di chuyển của tầm nhìn nữa.

 

Cô ấy đứng dậy, bằng một tư thế vô cùng quái dị, bước từng bước về phía cầu thang.

 

Lúc này tôi mới phát hiện ra, chân phải của cô ấy đã bị biến dạng nghiêm trọng, khúc xương bị gãy suýt chút nữa đã đ.â.m toạc cả da thịt, thế nhưng cô ấy như thể không hề biết đau, cứ thế đi thẳng lên cầu thang.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

"Địa phược ác quỷ đang ở trên người cậu ấy, bọn họ đồng mệnh rồi."

 

Thiên Phụng nén đau, lồm cồm bò từ dưới đất dậy, thông báo cho tôi một tin dữ động trời.

 

"Không được để cậu ấy nhảy thêm một lần nữa, tớ không bấm nổi Thừa Phong Quyết lần thứ hai đâu."

 

Khuôn mặt Thiên Phụng mếu máo, vừa nói chuyện vừa bắt đầu kết ấn lại từ đầu.

 

Cô ấy lẩm nhẩm niệm một đoạn khẩu quyết ngắn, ngón tay múa may quay cuồng giống hệt như lúc nãy, múa xong cái gõ cuối cùng.

 

Cô ấy hét lớn đầy dứt khoát: "Định!"

 

Thế là, Trương Trác Nhiên đang leo cầu thang bỗng khựng lại, bất động như tượng.

 

Chỉ đăng truyện Cơm Chiên Cá Mặn, Cá Mặn Rất Mặn và MonkeyD

Tôi trợn ngược lông mày, mồm há to đến mức có thể nuốt chửng cả một quả trứng gà: 

 

"Cậu vừa rồi không phải là niệm Định Thân Thuật đấy chứ?"

 

Thiên Phụng bấm bấm một đốt ngón tay út, bảo tôi: 

 

"Chung Tập, một tin buồn đây, Định Thân Thuật chỉ có tác dụng trong một chốc lát thôi."

 

10

 

Đúng lúc này, ánh mắt tôi dời từ trên người Trương Trác Nhiên quay trở lại người Thiên Phụng.

 

Tôi nhìn thấy, ngay sau lưng Thiên Phụng, một bóng người trắng hếu đang lơ lửng giữa không trung.

 

Tôi nhận ra ngay, là Địa phược linh, Bùi Tương An!

 

"Thiên Phụng! Sau lưng cậu!!"

 

Tôi chỉ kịp hét lên một tiếng thất thanh, Thiên Phụng đã bị vồ ngã nhào ra đất.

 

Bùi Tương An giống như một con khỉ giẫm đạp lên người cô ấy, hai tay ghì c.h.ặ.t bả vai, hai chân giẫm lên cánh tay cô ấy.

 

Thiên Phụng bị đè c.h.ặ.t đến mức không thể nhúc nhích nổi.

 

Tệ hơn nữa là, đúng lúc này, Định Thân Thuật hết hiệu lực, Trương Trác Nhiên lại tiếp tục leo lầu.

 

Tốc độ leo lầu của cô ấy không hề chậm chút nào, giống như được tua nhanh gấp ba lần vậy, chớp mắt một cái đã lên được một tầng lầu.

 

Bùi Tương An há to miệng.

 

Cái miệng của Địa phược linh có thể há ra rất to, to đến mức có thể nhìn thấy rõ cả răng và nướu, nhưng lại không thấy mặt mũi hắn đâu.

 

Tôi nhìn sang trái thấy Trương Trác Nhiên, nhìn sang phải thấy Thiên Phụng, trong lòng như có trăm cào nghìn xé, hận không thể mọc ra ba đầu sáu tay ngay lập tức!

 

Chỉ cần có thể kéo dài cho Thiên Phụng một chút thời gian thôi.

 

Một chút thôi là đủ rồi!!

 

Tôi bỗng nhắm nghiền hai mắt, bắt đầu hồi tưởng lại đoạn khẩu quyết mà Thiên Phụng đã niệm và những động tác tay cô ấy đã làm khi triển khai Định Thân Thuật.

 

Tôi gạt bỏ mọi tạp niệm, trong đầu chỉ còn sót lại đoạn chữ và động tác của cô ấy.

 

Trí nhớ của tôi từ trước đến nay luôn thuộc hàng siêu quần, nếu không phải nhờ có khả năng học hỏi siêu cường, tôi đã không thể từ một ngôi làng nhỏ nghèo nàn vùng núi hẻo lánh mà thi đỗ vào một học phủ cao đẳng khó vào như thế này.