Bảo Vật Trấn Trường: Đôi Mắt Nhìn Trộm

Chương 7



Tôi liên tục mô phỏng, gần như rơi vào trạng thái quên hết mọi sự xung quanh, cho đến khi hét lớn thành tiếng: "Định!"

 

Khoảnh khắc chữ "Định" thốt ra khỏi miệng, tôi cảm thấy toàn bộ cơ thể như bị rút cạn kiệt sức lực.

 

Chân nhũn ra, tôi quỳ sụp xuống đất.

 

Mở mắt ra, tôi nhìn thấy khuôn mặt như thể vừa nhìn thấy ma của Thiên Phụng, còn Bùi Tương An đang đè trên người cô ấy thì bất động lạnh lẽo.

 

Tôi bán tín bán nghi chớp chớp mắt, ngay sau đó, cũng lộ ra vẻ mặt như thể vừa nhìn thấy ma.

 

Định Thân Thuật, có tác dụng thật rồi sao?

 

Thiên Phụng thoát khỏi móng vuốt của Bùi Tương An.

 

Cô ấy cứ chằm chằm nhìn vào tôi không chớp mắt: "Chung Tập, cậu đúng là khiến tớ phải nhìn bằng con mắt khác đấy!!!"

 

Tôi nghệch mặt ra bảo: "Tin tớ đi, sự kinh ngạc của tớ chẳng kém gì cậu đâu."

 

Thiên Phụng cười ha ha khoái chí, móc chiếc điện thoại trong túi ra ném cho tôi: 

 

"Mật khẩu sáu con sáu, gọi cho Hoàng Tạc, bảo cậu ấy đến ứng cứu mau."

 

Ngay từ lúc Thiên Phụng cười lớn, Bùi Tương An đã cử động được rồi.

 

Dù sao thì cũng chỉ là Định Thân Thuật học mót nửa mùa, thời gian duy trì còn ngắn hơn cả một chốc lát nữa...

 

Tôi chụp lấy điện thoại, nhanh nhẹn mở khóa, quay số gọi cho Hoàng Tạc.

 

"Thiên Phụng Phụng đấy à, sao thế? Nửa đêm nửa hôm gọi điện đến, đụng phải chuyện gì rồi hả?"

 

Trong điện thoại truyền đến một giọng nói oang oang, phóng khoáng.

 

Tôi lời ít ý nhiều nói: "Tòa giảng đường số 2, đến cứu mạng gấp."

 

Sau đó dứt khoát cúp máy.

 

Không phải tôi không muốn hàn huyên, mà là vì tôi thoáng thấy Trương Trác Nhiên đã sắp leo lên đến tầng ba rồi.

Chỉ đăng truyện Cơm Chiên Cá Mặn, Cá Mặn Rất Mặn và MonkeyD

 

Vào khoảnh khắc lao đi đuổi theo Trương Trác Nhiên, trong đầu tôi chỉ còn sót lại một ý nghĩ duy nhất: không biết Định Thân Thuật có còn dùng được nữa không? Liệu tôi có giữ chân nổi con Địa phược ác quỷ Trương Trác Nhiên kia không?

 

11

 

Hoàng Tạc đeo một chiếc ba lô hai quai đến cứu viện.

 

Cái ba lô hai quai của cậu ấy to đùng đoàng chẳng khác nào chiếc ba lô hành quân của bộ đội, vừa to vừa chắc chắn.

 

Cậu ấy quẳng cái ba lô xuống nền đất ướt sũng, ngẩng đầu nhìn Bùi Tương An, phấn khích xoa tay nắn bóp nắm đ.ấ.m.

 

"Thiên Phụng, tớ đến giúp cậu đây!"

 

Hét lớn một tiếng, Hoàng Tạc vung nắm đ.ấ.m lao vào cuộc chiến.

 

Tôi tranh thủ liếc nhìn một cái.

 

Vị viện binh này đích thị là một tay chiến đấu bằng thực lực thực sự.

 

Cậu ấy không giống Thiên Phụng, Thiên Phụng ra chiêu thì cần phải kết ấn, cần phải tốn thời gian niệm chú, cần phải làm rất nhiều bước chuẩn bị tiền đề mới tung ra được một đòn tấn công, rất bị động.

 

Còn Hoàng Tạc thì chỉ cần dùng một cặp nắm đ.ấ.m là đủ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

 

Chỉ đâu, đ.á.n.h đó.

 

Rất nhanh sau đó, cục diện trận chiến đã trở thành giang sơn của một mình Hoàng Tạc.

 

Cậu ấy nhảy lên nhảy xuống, đột phá trái phải, giống như một kẻ bị kìm nén đã lâu, khó khăn lắm mới tìm được một cái bao cát để đ.ấ.m, chỉ dám vờn quanh mà đ.á.n.h, cứ sợ sơ sẩy một cái đ.ấ.m c.h.ế.t tươi luôn thì không còn gì để chơi nữa vậy.

 

Thiên Phụng vẻ mặt cạn lời rút lui khỏi trận chiến: "Cậu đ.á.n.h đi, cậu đ.á.n.h đi, cho cậu đ.á.n.h cho sướng tay thì thôi."

 

Sự rút lui của cô ấy vừa vặn trúng ý đồ của Hoàng Tạc!

 

Hoàng Tạc rú lên một tiếng quái dị, đập đập hai lòng bàn tay vào nắm đ.ấ.m, hướng về phía Thiên Phụng nhướn mày đầy ngầu lòi bảo: 

 

"Được, cứ giao cho tớ, tớ báo thù cho cậu! Đấm cho cái thằng ranh này hồn bay phách tán luôn!"

 

Thiên Phụng phì cười, cũng lười thèm chấp cậu ấy, chỉ hỏi: 

 

"Trong ba lô của cậu có sợi dây thừng nào dùng được không? Tớ đi giúp Chung Tập nhà tớ trói Trương Trác Nhiên lại!"

 

Hoàng Tạc bảo: "Có, cứ việc lục đi! Toàn là đồ tớ nẫng từ chỗ chị Hoắc về đấy."

 

Mười phút sau.

 

Bùi Tương An bị Hoàng Tạc đ.ấ.m cho tan biến thành mây khói ngay tại trận.

 

Khi hắn c.h.ế.t, con Địa phược ác linh bên trong cơ thể Trương Trác Nhiên phát ra những tiếng gào thét t.h.ả.m thiết, ch.ói tai.

 

Thứ âm thanh oán khí ngút trời ấy khiến ai nghe thấy cũng muốn lấy móng tay cào cấu vào người mình cho xong.

 

May mà Thiên Phụng kịp thời niệm một đoạn khẩu quyết mới hóa giải được sự ảnh hưởng của âm thanh đó.

 

Hoàng Tạc xem ra là một đứa tính khí khá nóng nảy.

 

Cậu ấy không chịu nổi cái điệu bộ diễu võ dương oai của Địa phược ác quỷ, sải bước tiến lên hai bước, vung tay vả thẳng vào mặt hắn một cái bốp: 

 

"Gào cái gì mà gào, sắp sửa đến lượt ngươi rồi!"

 

Tôi và Thiên Phụng trố mắt ra nhìn khuôn mặt Trương Trác Nhiên hằn lên năm dấu ngón tay sưng vù.

 

Hai đứa tôi: "..."

 

Hoàng Tạc: "Ơ kìa? Đây không phải là Địa phược ác quỷ đấy chứ? Nó đồng mệnh với bạn cùng phòng của cậu rồi à? Cái cô bạn cùng phòng này đen đủi thế không biết! Có cứu lại được nữa không đây? Phải mau ch.óng chữa chân cho cô ấy thôi."

 

Tôi nhìn sang Thiên Phụng, dùng ánh mắt để hỏi: Mấy đứa bảo vật trấn trường của các cậu đứa nào cũng như thế này hết à?

 

Thiên Phụng lắc đầu điên cuồng: Không không không, không phải thế đâu, chỉ có mình cậu ấy dị hợm thế thôi.

 

Sợi dây thừng mà Hoàng Tạc mang đến không phải là loại dây thừng thông thường.

 

Thậm chí chẳng cần mất công trói, sợi dây vừa chạm vào người Trương Trác Nhiên liền lập tức giống như một con rắn tự động quấn c.h.ặ.t lấy cô ấy, như thể có khả năng cảm ứng được sự bất thường trên người Trương Trác Nhiên vậy, chẳng khác nào một chú ch.ó săn quỷ.

 

Hoàng Tạc vác Trương Trác Nhiên lên vai, một tay xách ba lô, một vai vác người, nghênh ngang đi thẳng về phòng ký túc xá của chúng tôi.

 

Chúng tôi cùng bàn bạc xem tiếp theo nên làm thế nào.

 

Địa phược ác quỷ và Trương Trác Nhiên đồng mệnh với nhau, không thể trực tiếp tiêu diệt hắn được, phải tìm cách giống như đối phó với Bùi Tương An vậy, ép hắn phải tự rời khỏi cơ thể Trương Trác Nhiên.

 

Thế nhưng, con Địa phược ác quỷ này vô cùng quỷ quyệt.