Khắp chốn kinh thành, người người đều biết nhị tiểu thư nhà họ Nhan một lòng si niệm đích trưởng t.ử nhà họ Chu – Chu Nghiên Bạch.
Chàng và ta đã được hứa hôn ngay từ khi đôi bên còn nằm trong bụng mẹ.
Nhưng trớ trêu thay, chàng lúc nào cũng lạnh lùng như một thanh đao vừa rút khỏi vỏ, chưa từng cho ta lấy một nét mặt dịu dàng.
Mỗi bận gặp ta, chàng đều nhất quyết không chịu thừa nhận mối hôn sự này.
Trong tháng này, đây đã là lần thứ năm ta đến quân doanh tìm chàng, nhưng vẫn bị thân binh của chàng chặn lại ngoài doanh môn.
Ta bước chân lảo đảo trở về phủ, mẫu thân đang ngồi đợi trong sảnh, giữa nét mày ánh lên một tia mừng vui:
“Cẩm Thư à, công t.ử nhà họ Trịnh – thượng thư đồng liêu với phụ thân con, hôm trước gặp con một lần ở mã trường, về nhà liền trà chẳng thiết, cơm cũng không màng. Hôm nay vị công t.ử ấy đã nhờ bà mối đến đây nói chuyện hỏi cưới.
Trịnh công t.ử võ nghệ xuất chúng, nhân phẩm đoan chính. Tuy gia thế không hiển hách bằng nhà họ Chu, nhưng…”
Ta ngước mắt lên, giọng nói bình thản đến mức chính ta cũng thấy xa lạ:
“Mọi sự, nữ nhi xin nghe theo mẫu thân định đoạt.”
Ta đứng cạnh đôi sư t.ử đá trước cửa tướng quân phủ, tay nắm c.h.ặ.t chiếc băng bảo vệ cổ tay vừa khâu xong chưa lâu.
Lụa gấm màu đen, mặt trong thêu một cành mai lạnh lẽo – loài hoa Chu Nghiên Bạch vẫn yêu thích nhất.
Đây đã là lần thứ năm trong tháng ta đến đây rồi.
“Nhan nhị tiểu thư, xin người hãy hồi phủ.”
Chu Hổ – thân binh của Chu Nghiên Bạch chậm rãi bước ra, trên mặt chẳng để lộ lấy một tia cảm xúc dư thừa.
“Thiếu tướng quân đang ở bãi luyện võ, ngài ấy dặn là không gặp khách.”
Ta khẽ c.ắ.n c.h.ặ.t môi dưới, sống mũi bỗng cay xè.
Từ thuở nhỏ cho đến khi trưởng thành, ta đã lặng lẽ chạy theo phía sau lưng chàng suốt ròng rã bảy năm trời.
Bắt đầu từ năm tám tuổi được chàng cứu xuống khỏi chiếc xích đu, cho đến khi đến tuổi cập kê, đỏ mặt đưa cho chàng bức thư tình đầu tiên.
Người trong kinh thành, thử hỏi ai mà chẳng biết, nhị tiểu thư nhà họ Nhan – Nhan Cẩm Thư say đắm đích trưởng t.ử phủ Chu tướng quân – Chu Nghiên Bạch.
Huống hồ giữa hai nhà còn có hôn ước từ thuở bé thơ.
Nhưng chàng lại lạnh nhạt tựa băng sương, chưa từng đáp lại.
“Ta chỉ đợi thêm một lát nữa thôi.”
Ta cố chấp cất lời, đặt chiếc băng tay và hộp thức ăn ở phòng gác cổng.
Chu Hổ thở dài:
“Nhan nhị tiểu thư, người làm vậy chẳng phải tự làm khổ mình sao? Nếu trong lòng thiếu tướng quân có người, sao ngài ấy nỡ để người hết lần này đến lần khác chịu cảnh bế môn canh?”
Hơn bất cứ ai, trong lòng ta tự mình hiểu rõ hơn cả.
Ngày sinh thần của ta, rõ ràng chàng đã hứa sẽ đến dự tiệc, nhưng lại quay ngoắt đi họp quân nghị về chiến báo ngoài biên cương.
Bát canh ta tự tay nấu, chàng chẳng buồn liếc nhìn lấy một lần đã thưởng cho lính thân cận.
Khi ta bị những quý nữ khác chế giễu là kẻ “mặt dày bám đuôi”, chàng cưỡi ngựa đi ngang qua, đôi mắt cũng chẳng hề d.a.o động.
Nhưng ta luôn nghĩ rằng, chỉ cần ta cố gắng thêm một chút, lại gần thêm một chút, rồi sẽ có ngày chàng quay đầu lại nhìn ta.
“Nhan nhị tiểu thư, mời người về cho.”
Giọng nói của Chu Hổ cắt ngang dòng suy nghĩ của ta.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
“Thiếu tướng quân dặn, dạo này ngài ấy phải chuẩn bị cho buổi diễn võ săn thú mùa thu, không rảnh để phân tâm.”
Câu nói này như một chậu nước lạnh dội thẳng xuống lòng ta.
Ta cố nặn ra một nụ cười gượng đến nhợt nhạt:
“Vậy… vậy những thứ này…”
“Thiếu tướng quân nói, không cần.”
Chu Hổ cúi đầu:
“Thiếu tướng quân còn dặn, Nhan nhị tiểu thư nên dành nhiều tâm sức cho việc thêu thùa may vá, đừng có suốt ngày chạy đến quân doanh nữa.”
Xuân Hạnh – nha hoàn của ta tức đến đỏ bừng mặt:
“Chu Hổ! Tiểu thư nhà ta có lòng tốt…”
“Xuân Hạnh, đừng nói nữa.”
Ta kéo tay muội ấy lại, giọng nói khẽ run lên:
“Chúng ta hồi phủ thôi.”
Khoảnh khắc quay lưng đi, ta loáng thoáng nghe thấy tiếng đao kiếm xé gió vọng lại từ hướng bãi luyện võ.
Âm thanh đó ta quá quen thuộc rồi.
Là Chu Nghiên Bạch đang luyện đao.
Chàng rõ ràng có ở đó, nhưng lại không muốn gặp ta lấy một lần.
Bước ra khỏi cửa sau tướng quân phủ, trời bắt đầu rơi xuống những sợi mưa lất phất.
Xuân Hạnh che ô chắn mưa cho ta, nhưng chẳng thể che nổi những giọt nước mắt đang sắp sửa trào ra nơi khóe mi.
“Tiểu thư, chúng ta đừng nhớ đến hắn nữa, kinh thành này thiếu gì nam nhi tốt, hà cớ gì phải tự làm khổ mình vậy…”
“Đúng vậy, hà cớ gì phải tự làm khổ mình.”
Ta khẽ thì thầm, đưa tay quệt đi dòng nước mắt.
“Bảy năm qua đã đủ dài rồi.”
Trên đường hồi phủ, đi ngang qua Điểm Thúy lâu ở thành đông, vừa hay ta bắt gặp Thẩm tứ tiểu thư của phủ An Quốc công cùng mấy vị quý nữ khác.
Thấy ta, họ đưa mắt nhìn nhau.
Thẩm tứ tiểu thư lấy tay che miệng cười nhạt:
“Ây da, đây không phải là Nhan nhị tiểu thư sao? Lại vừa đến tướng quân phủ ăn trái đắng về à?
Nghe nói dạo này Chu thiếu tướng quân đang thân thiết với thiên kim nhà Lư tướng quân lắm đấy, hai người họ còn hay cùng nhau thi b.ắ.n cung nữa.”
Một quý nữ khác hùa theo:
“Chẳng thế sao, Lư tiểu thư tài cưỡi ngựa b.ắ.n cung đều tuyệt đỉnh, cực kỳ xứng đôi vừa lứa với Chu thiếu tướng quân.
Có những người ấy à, cũng nên biết điều một chút đi.”
Xuân Hạnh tức giận định xông lên cãi lý, nhưng bị ta giữ c.h.ặ.t lại.
Ta bình thản nói, dù móng tay đã bấu c.h.ặ.t đến tứa m.á.u vào lòng bàn tay: