Bảy Năm Dài Chờ Đợi Chẳng Thể Nói Ra

Chương 2



“Mặc kệ họ nói đi.”

Khi trở về Nhan phủ, mẫu thân đã ngồi đợi sẵn ở sảnh.

 

Thấy sắc mặt ta buồn bã, bà thở dài:

 

“Cẩm Thư, mẫu thân có chuyện muốn nói với con.”

 

“Mẫu thân cứ nói, nữ nhi đang nghe.”

 

Bà cân nhắc từ ngữ:

 

“Công t.ử nhà thượng thư họ Trịnh – đồng liêu của phụ thân con, hôm trước gặp con ở mã trường, về nhà liền tương tư, hôm nay đã nhờ bà mối đến nói chuyện cưới hỏi.

 

Trịnh công t.ử võ nghệ xuất chúng, nhân phẩm đoan chính, tuy gia thế không hiển hách bằng họ Chu, nhưng…”

 

Ta ngước mắt lên, giọng điệu bình tĩnh đến mức chính ta cũng phải ngạc nhiên:

 

“Mẫu thân, con đồng ý xem mắt.”

 

Mẫu thân sững sờ, rõ ràng bà không ngờ ta lại nhận lời dứt khoát đến vậy.

 

“Cẩm Thư, con… con không đợi Chu thiếu tướng quân nữa ư?”

 

Ta khẽ nhếch môi, cười một tiếng đắng chát:

 

“Không thể đợi thêm được nữa, mà nữ nhi cũng chẳng muốn đợi nữa.”

 

Trở về khuê phòng, ta lôi từ tầng dưới cùng của hộp trang điểm ra một chiếc hộp gỗ t.ử đàn.

 

Bên trong toàn là những thứ liên quan đến Chu Nghiên Bạch.

 

Viên bi ve rơi ra khi chàng cứu ta hồi nhỏ.

 

Bức thư pháp chàng viết tiện tay, bảo là luyện b.út sau lúc tập võ.

 

Mũi tên chàng tặng ta vào mỗi dịp sinh thần như một thói quen chiếu lệ, chàng bảo võ tướng không có thói quen tặng thứ khác.

 

Mỗi một món đồ, ta đều coi như báu vật.

 

Nhưng giờ nhìn lại, tất cả chỉ là vở kịch đơn phương của một mình ta.

 

Ta đóng nắp hộp lại, gọi Xuân Hạnh:

 

“Đem những thứ này đi vứt đi.”

 

Xuân Hạnh kinh hô:

 

“Tiểu thư!”

 

“Vứt đi.”

 

Ta lặp lại, giọng cứng ngắc.

 

“Từ hôm nay về sau, Nhan Cẩm Thư ta sẽ sống vì chính bản thân mình.”

 

Sau khi Xuân Hạnh ôm hộp gỗ ra ngoài, ta ngồi trước gương, nhìn khóe mắt hơi ửng đỏ của chính mình trong gương đồng, chợt thấy cái kẻ từng một lòng si niệm đến phát điên kia sao mà xa lạ và nực cười đến thế.

 

Ngoài cửa chợt vang lên tiếng bước chân dồn dập, Xuân Hạnh hoảng hốt chạy vào:

 

“Tiểu thư! Tiểu thư! Chu thiếu tướng quân đến rồi! Đang ở sảnh trước nói muốn gặp người!”

 

Chiếc lược trong tay ta “cạch” một tiếng rơi xuống đất.

 

Bảy năm rồi, đây là lần đầu tiên chàng chủ động đến tận cửa tìm ta.

 

Ta ngẩn người một lát, cúi xuống nhặt chiếc lược lên.

 

“Huynh ấy có nói đến làm gì không?”

 

Xuân Hạnh lắc đầu, vẻ mặt đầy bối rối:

 

“Chu thiếu tướng quân chỉ bảo có việc quan trọng cần bàn, lão gia và phu nhân đang tiếp khách ở sảnh trước. Tiểu thư, người có ra gặp không?”

 

Ta nhìn vào gương đồng, vuốt lại mái tóc hơi rối, nhìn đuôi mắt còn ửng đỏ của mình, hít một hơi thật sâu.

 

“Không gặp.”

 

Xuân Hạnh trợn tròn mắt không thể tin nổi:

 

“Sao cơ ạ?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

 

Ta đứng dậy bước đến bên cửa sổ, nhìn cây hoa quế phụ thân trồng cho ta ngoài sân.

 

“Muội ra truyền lời, cứ bảo ta bị nhiễm phong hàn, không tiện tiếp khách.

 

Bệnh suốt bảy năm rồi, cũng chẳng vội gì một chốc một lát này.”

 

Xuân Hạnh ngập ngừng:

 

“Nhưng tiểu thư, Chu thiếu tướng quân khó khăn lắm mới chủ động…”

 

“Chính vì huynh ấy khó khăn lắm mới chủ động, nên chuyện này mới càng kỳ lạ.”

 

Bảy năm nay, Chu Nghiên Bạch đã bao giờ chủ động tìm ta?

 

Lần nào cũng là ta nhiệt tình xông đến, để rồi đổi lại sự đáp lại lúc lạnh lúc nhạt của chàng.

 

Hôm nay bất thường như vậy, ắt có nguyên do.

 

Xuân Hạnh muốn nói lại thôi, cuối cùng vẫn lui ra ngoài.

 

Ta ngồi bên cửa sổ, ngón tay vuốt ve liên tục chiếc lược gỗ.

 

Sảnh trước cách tiểu viện của ta không xa, loáng thoáng có thể nghe thấy chút động tĩnh.

 

Tiếng cười dịu dàng của mẫu thân, tiếng chào hỏi sảng khoái của phụ thân, và cả một giọng nói trong trẻo lạnh lùng mà ta đã quá quen thuộc.

 

Trái tim ta bắt đầu xao động.

 

Những kỳ vọng từng bị ta dùng sức ép xuống lại bắt đầu mọc lên như cỏ dại.

 

Biết đâu chàng đến để giải thích?

 

Biết đâu chàng đã nhận ra điểm tốt của ta?

 

Biết đâu…

 

Ta lắc mạnh đầu, rũ bỏ những suy nghĩ hoang đường ấy ra khỏi tâm trí.

Tại sảnh trước, Chu Nghiên Bạch nâng chén trà, những đốt ngón tay thon dài mạnh mẽ.

 

“Nhan bá phụ, Nhan bá mẫu, Cẩm Thư muội ấy… thật sự bị nhiễm phong hàn sao?”

 

Giọng chàng vẫn lạnh lùng, nhưng nếu nghe kỹ, có thể nhận ra một tia căng thẳng khác thường.

 

Mẫu thân liếc nhìn Xuân Hạnh, khẽ thở dài:

 

“Con bé mấy hôm trước đi mưa, mãi vẫn chưa khỏi hẳn. Nghiên Bạch à, con có lòng rồi.”

 

Phụ thân vuốt râu, ánh mắt không ngừng đ.á.n.h giá võ tướng tứ phẩm trẻ tuổi nhất kinh thành trước mặt.

 

Chu Nghiên Bạch quả thật là nhân tài xuất chúng, gia thế hiển hách, võ nghệ siêu phàm.

 

Chỉ là thái độ của Nghiên Bạch đối với con gái mình, trước sau vẫn khiến người ta không thể nắm bắt được.

 

Phụ thân hỏi thẳng:

 

“Chu hiền điệt hôm nay đến đây, không biết là có chuyện gì?”

 

Chu Nghiên Bạch đặt chén trà xuống, từ trong tay áo lấy ra một chiếc hộp gấm dài.

 

“Vài hôm trước vãn bối có được một thanh chủy thủ thượng hạng, c.h.é.m sắt như bùn. Nhớ ra Cẩm Thư vốn thích sưu tầm binh khí sắc bén, nên đặc biệt mang đến tặng muội ấy.”

 

Trong mắt mẫu thân xẹt qua một tia ngạc nhiên.

 

Chu Nghiên Bạch tặng quà? Lại còn đích danh tặng cho Cẩm Thư?

 

Chuyện này đúng là mặt trời mọc từ phía tây.

 

“Cẩm Thư mà nhận được món quà này, chắc chắn sẽ rất vui.”

 

Mẫu thân nói những lời khách sáo, nhưng trong lòng lại đầy nghi hoặc.

 

Chu Nghiên Bạch khẽ gật đầu, ánh mắt lơ đãng liếc về hướng dẫn ra hậu viện:

 

“Không biết bệnh của Cẩm Thư… có cần vãn bối gọi quân y trong quân doanh đến xem thử không? Gia phụ có chút giao tình với Viện chính Thái y viện.”

 

Phụ thân xua tay:

 

“Không cần phiền phức vậy đâu, tiểu nữ chỉ bị phong hàn thông thường, tĩnh dưỡng vài ngày là khỏi.”