Bẻ Gãy Cánh Chim

Chương 30



Hôm nay Cố Quân e là có chỗ nào đó trong đầu bị lệch rồi.

Trong thiền phòng, nha hoàn bày thức ăn chay lên bàn gỗ. Diệp Cẩn cẩn thận chọn chỗ ngồi đối diện hắn, cúi đầu chăm chú ăn.

Ngồi xa một chút, đừng để ý đến hắn. Mong rằng những chuyện kỳ quặc buổi sáng sẽ không lặp lại.

Đáng tiếc, mọi việc không diễn ra theo mong muốn của cô.

Dùng xong bữa trưa, Diệp Cẩn vốn có thói quen nghỉ trưa một lát, vậy mà có người nhất định đòi nằm cùng. Tranh cãi không lại, cuối cùng hai người vẫn ngủ trên cùng một chiếc giường.

Suốt hơn nửa canh giờ, trong hậu thất thiền viện yên tĩnh, trên chiếc giường chật hẹp, hắn chỉ ôm cô, không làm gì khác.

Tỉnh dậy sau giấc ngủ trưa, Diệp Cẩn cũng lười tránh né nữa. Cố Quân nói muốn đi ngắm hoa đào, thế là cả đoàn lại kéo đến rừng đào.

Nhân gian tháng tư hoa tàn, hoa đào trên núi chùa mới bắt đầu nở rộ.

Mùa này, hoa đào ở núi Tẫn Hương quả thực đang độ đẹp nhất.

Nhiệt độ trên núi thấp hơn dưới chân núi không ít. Diệp Cẩn siết c.h.ặ.t áo choàng, đưa tay nhặt cánh hoa phấn trắng rơi trên vai.

Hương thơm thoang thoảng. Có người rót một chén rượu ấm đặt bên cạnh cô trên bàn đá. Cô quay đầu, thấy Cố Quân đang cầm bầu rượu, rót đầy chén trước mặt hắn.

“Đào hoa nhưỡng của Tẫn Hương Tự cũng coi như tuyệt phẩm." Hắn nói, “Đã cho người hâm ấm, lúc này uống là hợp nhất.”

Diệp Cẩn cầm chén rượu, cúi đầu ngửi nhẹ. Hương rượu nhàn nhạt hòa với mùi hoa đào đậm mà không gắt, lan vào mũi. Cô thử nhấp một ngụm, vị mềm, ngọt thanh, có phần giống rượu trái cây ở kiếp trước.

Quả thật ngon, mà độ rượu chắc cũng thấp, không dễ say.

Xác nhận không phải rượu mạnh, Diệp Cẩn không từ chối nữa, vừa ngắm cảnh vừa thỉnh thoảng nhấp một ngụm.

Dưới rừng đào, hai người ngồi đối diện, không ai lên tiếng. Chỉ lặng lẽ uống đào hoa nhưỡng, ăn đào hoa cao, mặc cho cánh hoa bay rơi đầy người. Dần dần, dường như tay áo cũng thấm hương.

Cảnh đẹp, món ngon, rượu thơm. Hương hoa đào nồng đượm bao phủ lấy Diệp Cẩn, khiến cô mơ màng. Cô buông lỏng mình trong sự tĩnh lặng hiếm có này. Có khoảnh khắc, cô thậm chí cảm thấy trong trời đất chỉ còn lại một mình mình. Đến khi nhận ra, lưng thẳng đã vô thức cong xuống, biến thành tư thế chống trán bằng một tay.

Đã bao lâu rồi cô không được yên tĩnh như vậy.

Từ khi phát hiện Lục Văn Giác phản bội, cô luôn sống vội vã. Vội vã tính đường rời đi, vội vã cắt đứt tình cảm, vội vã bị kéo sang một con đường khác, vội vã muốn c.h.ế.t, rồi lại vội vã quyết định sống lay lắt.

Thật mệt.

Diệp Cẩn khẽ khép mắt, uống cạn chén rượu, cảm nhận hơi ấm lan từ bụng ra toàn thân, thờ ơ nghĩ, có lẽ cô say rồi.

Cơn buồn ngủ ập đến. Cánh tay chống trán hạ xuống, sống lưng cong thêm, cô nghiêng đầu tựa lên cánh tay mình. Trong cơn mưa hoa đào, cô chớp mắt chậm rãi, một lần, rồi lại một lần.

Hai má nữ t.ử ửng hồng, ánh mắt mê ly. Nét thanh tú dịu dàng nay thêm chút quyến rũ ngây thơ. Gió nhẹ thổi qua, cánh hoa rơi vào mái tóc, như một yêu tinh hoa đào lạc xuống nhân gian.

Khoảnh khắc ấy, vạn vật như ngừng lại. Cố Quân không nhận ra, hắn đã vô thức nín thở từ lúc nào.

“A, phiền quá." Diệp Cẩn lẩm bẩm, giọng mang chút trẻ con, “Buồn ngủ, nhưng không muốn ngủ.”

“Đã buồn ngủ thì nhắm mắt ngủ đi.” Cố Quân nhìn sâu vào người trước mắt, giọng khẽ đến mức như sợ làm kinh động điều gì đó vô hình.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

“Không, ngủ rồi mở mắt ra lại phải về." Diệp Cẩn lắc đầu, bướng bỉnh nói, “Khó lắm mới được ra ngoài, phí mất thì tiếc lắm.”

“Nếu thích, sau này rảnh ta sẽ dẫn ngươi ra ngoài." Cố Quân đưa tay gỡ cánh hoa trên tóc cô, “Không chỉ lần này đâu.”

“Thật sao! Vậy quyết định rồi!” Diệp Cẩn gắng chống người dậy, đưa tay phải ra, giơ ngón út theo một động tác kỳ lạ.

Cố Quân không hiểu.

Thấy hắn không động, cô lắc mạnh tay, sốt ruột nói: “Nhanh, móc tay. Ngươi từ đâu ra vậy, cái này cũng không biết à?”

Cố Quân chần chừ đưa tay, làm theo động tác của cô. Chỉ thấy cô nghiêng người tới, đầu ngón tay nhỏ nhắn khẽ móc vào, như con mèo nghịch ngợm, dùng chiếc đuôi mềm thơm quét qua tim hắn, để lại cảm giác ngứa ngáy dễ chịu.

“Xong rồi!” Nữ t.ử tươi cười rạng rỡ, buông tay đứng bật dậy, “Về ngủ!”

Sắc đỏ trên mặt do rượu càng lúc càng đậm, vẻ quyến rũ mê người. Thân thể vừa đứng lên đã lảo đảo, bị Cố Quân đứng dậy ôm lấy eo kéo vào lòng.

“Ngươi say rồi.” Trong mắt hắn dâng lên vực sâu như muốn nuốt chửng người, hắn cúi người bế cô lên, bước nhanh về phía hậu viện của chùa.

“Vớ vẩn! Ta không say, thả ta xuống, ta tự đi được!” Diệp Cẩn mềm nhũn giãy giụa, miệng lẩm bẩm.

Người trong lòng không ngừng khuấy động tâm trí Cố Quân, nhưng hắn chỉ có thể nhẫn nhịn, tăng nhanh bước chân. Một đường đi gấp vào viện, hạ nhân lanh lẹ đã mở sẵn cửa. Hắn bước vào, ném người trong lòng lên giường, đang định cúi xuống áp tới, không ngờ bị một bàn tay mềm mại thẳng thừng ấn lên mặt.

“Làm gì đấy, ngươi là ai, dám cướp dân nữ, ta kiện ngươi!” Cô la lên.

“Muốn kiện thì cứ kiện." Cố Quân ánh mắt thâm trầm, nắm lấy cổ tay cô ép xuống, giọng trầm: “Nhìn cho rõ, ta là Cố Quân.”

Người dưới thân vẫn còn giãy giụa. Một lúc sau mới chậm chạp dừng lại, ngẩn ra: “Cố Quân?”

Cố Quân đáp một tiếng, cúi xuống định hôn, lại thấy đôi môi mềm khẽ mở, giọng lơ đãng thốt ra: “À, ta biết hắn. Nói ra thì hôm nay hắn có chút kỳ lạ.”

Động tác khựng lại. Cố Quân nheo mắt nhìn cô, thấp giọng lặp lại: “Kỳ lạ?”

“Đúng, rất kỳ lạ." Cô gật mạnh rồi lại lắc đầu, “Không đúng, không phải hôm nay, mà là gần đây. Cũng không biết từ lúc nào, hắn bắt đầu trở nên kỳ lạ.”

Trong mắt cô lấp lánh làn nước mơ màng. Cô cố nhìn rõ gương mặt hắn, nhưng không sao tập trung được, cuối cùng chỉ đành dừng ánh nhìn ở giữa hàng mày hắn.

“Cố Quân." Cô nhìn hắn mơ hồ, thì thầm, “Vì sao ngươi lại dẫn ta leo núi, dẫn ta ngắm hoa đào. Rõ ràng ban đầu, ngươi tìm ta chỉ để ngủ thôi mà.”

Cố Quân không nói, chỉ nhìn người dưới thân. Nhìn cô đưa tay nâng mặt hắn, nhìn cô khẽ nhổm dậy áp sát, nhìn môi đỏ hé mở, rồi như yêu tinh thở ra một câu:

“Ngươi… không phải có chút thích ta rồi chứ?”

Không khí như đông cứng lại. Ánh nắng xuyên qua cửa sổ giấy chiếu xuống nền, trắng đến lạnh lẽo, như một lớp sương dày phủ trên mặt đất. Ánh mắt Cố Quân từng chút quét qua gương mặt xinh đẹp ửng đỏ vì men say của Diệp Cẩn, lạnh đến mức gần như hóa thành thực chất, như có thể cắt da xé thịt.

Một lúc lâu sau, khóe môi hắn cong lên thành nụ cười khiến người ta rợn người. Hắn bóp cằm cô, trầm giọng: “Hoang đường.”

“Ta cũng thấy hoang đường, không thể nào." Diệp Cẩn dường như không nhận ra sự lạnh lẽo trong giọng hắn, chỉ gật đầu, nói nghiêm túc, “Như vậy là tốt rồi.”

Đúng, như vậy là tốt rồi.

Cố Quân hạ mắt, hàng mi dày che khuất cảm xúc trong đáy mắt. Hắn giật dây lưng của cô, cúi người áp xuống.

Trong phòng xuân ý lan tỏa. Ánh sáng trắng như sương trên nền dần dời về phía đông, rồi chậm rãi tối đi, cuối cùng biến mất không còn.