Bẻ Thẳng Anh Trai Kế

Chương 6



Không ngờ lại vô tình khám phá ra một Tống Kiêu hoàn toàn khác với vẻ lạnh lùng, xa cách thường ngày.

Mẹ tôi gọi tôi về cũng chính vì chuyện của Tống Kiêu.

Bà bảo trong nhà có khách, muốn tôi cũng về một chuyến.

Tôi còn tưởng chú Tống đã nghe lời tôi, tìm được đối tượng xem mắt cho anh, gọi tôi về ăn bữa cơm đoàn viên.

Nào ngờ vừa bước vào cửa, tôi đã thấy một người phụ nữ ăn mặc thần thần bí bí đang vây quanh Tống Kiêu, vừa múa máy làm phép vừa vẩy nước bùa, miệng lẩm nhẩm đọc chú.

Khắp nhà đều dán đầy bùa giấy màu vàng có chữ đỏ.

Mẹ tôi giải thích: “Chú Tống của con đích thân mời một bà thầy đến trừ tà cho anh con.”

Tôi vừa bước vào cửa cũng bị dán ngay một lá bùa.

Tôi: “???”

Cả tôi cũng phải dán nữa sao?

Bậc thầy này làm phép suốt hai tiếng đồng hồ, cuối cùng bấm đốt ngón tay tính toán rồi nói:

“Trong vòng ba mươi ngày, nút thắt tình yêu của chàng trai này sẽ được hóa giải.”

Tống Kiêu và Tống Quốc Hoa đồng thanh hỏi.

Tống Kiêu: “Ba mươi ngày nữa là tôi có thể tìm được Tiểu Mỹ sao?”

Tống Quốc Hoa: “Ba mươi ngày nữa con trai tôi sẽ không còn muốn đi tu nữa phải không?”

Lúc này tôi mới hiểu vì sao Tống Kiêu lại phối hợp với vị đại sư này đến vậy.

Hóa ra anh cũng muốn nhờ bà ấy tìm ra Tiểu Mỹ.

Tôi không biết bà thầy này có bản lĩnh thật hay không nhưng câu hỏi của Tống Kiêu khiến tôi giật thót cả mình.

Tôi căng thẳng nhìn chằm chằm vào bà ấy.

Bà đồng không nói hai lời,  bấm đốt ngón tay rồi nói: “A Di Đà Phật, thiên cơ bất khả lộ*…”  (ý trời không thể nói ra)

Tống Kiêu: “Cần thêm bao nhiêu tiền, tôi trả.”

Nhìn thấy tiền mà bà thầy không hề chớp mắt lấy một cái: “Chàng trai này, mọi việc đều có số mệnh, tất cả đã được định sẵn…”

Bà ấy nói một tràng toàn những lời vô nghĩa. Tóm lại, ý chính chỉ là sau 30 ngày thì mọi chuyện sẽ ổn.

Bà đồng mở mắt, nhìn lướt qua từng người chúng tôi. Cuối cùng ánh mắt dừng lại ở tôi, người đang có phần chột dạ: “Chỉ là trước khi nút thắt tình yêy được hóa giải, trong 30 ngày này cần có người luôn ở bên cạnh cậu.”

“Tuyệt đối không được để cậu ấy làm chuyện dại dột.”

Vì lúc nói câu đó bà ấy đang nhìn thẳng vào tôi, thế là việc quan trọng ấy đương nhiên rơi lên đầu tôi.

Sau khi tiễn bà thầy về, chú Tống nhờ tôi: “Từ hôm nay trở đi, cháu làm thư ký của Tống Kiêu, nhất định phải theo sát nó hai mươi bốn trên hai mươi bốn giờ.”

“Tiểu Tô à, chú chưa từng nhờ cháu chuyện gì…”

Tôi đúng là bị ép lên lưng hổ. Ân nhân cứu mạng của mình đã mở lời rồi, tôi còn biết nói gì nữa.

“Chú Tống cứ yên tâm, cứ giao cho cháu!”

Để tiện bảo vệ (giám sát) Tống Kiêu hơn, tôi chuyển hẳn đến căn biệt thự nơi anh đang ở.

Có lẽ vì tôi chuyển đến quá đột ngột nên biệt thự riêng của Tống Kiêu vẫn chưa kịp dọn dẹp.

Đồ đạc của tôi không nhiều, chỉ có hai chiếc vali. Hơn nữa, tôi cũng chỉ chuẩn bị đồ đủ để ở ba mươi ngày.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Tống Kiêu đi phía trước, tôi kéo hai chiếc vali lủi thủi theo sau.

Vừa bước vào cửa, mùi khói t.h.u.ố.c và mùi rượu trộn lẫn đã xông thẳng vào mũi tôi.

Sặc đến mức tôi phải lùi lại một bước.

Anh trai à, chẳng phải anh định đi tu sao?

Anh từng thấy nhà sư nào sau lưng lại vừa hút t.h.u.ố.c vừa uống rượu không?

Trong phòng khách đặt cả một dãy giá treo quần áo di động. Trên đó treo đầy quần áo nữ.

Tôi: "?"

Trời đất ơi, đống quần áo này chẳng lẽ là của bạn trai cũ anh để lại?

Tống Kiêu giải thích: "Đều là quần áo của Tiểu Mỹ."

Đầu óc tôi lập tức rối tung.

Quần áo của tôi ư?

Tôi nhớ là hẹn hò qua mạng với anh, chưa từng đến nhà anh mà.

Tôi giả vờ hỏi vu vơ: "Tiểu Mỹ từng đến nhà anh lúc nào vậy?"

Tống Kiêu im lặng một lát rồi đáp: "Chưa từng."

"Là anh tự tay chuẩn bị cho cô ấy."

Tôi chợt nhớ ra, hình như trước đây anh từng hỏi số đo của tôi.

Thì ra là để chuẩn bị những thứ này.

Ngay cả mấy bộ đồ lót ren đúng kiểu tôi thích cũng có.

C h ế t tiệt!

Đột nhiên tôi cảm thấy việc sống chung với anh hai mươi bốn giờ một ngày cực kỳ nguy hiểm. Dù Tiểu Mỹ chỉ là tài khoản phụ của tôi thì cũng vẫn là tôi mà!

Chẳng khác nào tự đưa điểm yếu lớn nhất của mình bày ngay trước mặt anh.

Tiêu rồi, lần này đúng là gậy ông đập lưng ông rồi. 

Xem ra bà thầy kia cũng có chút bản lĩnh thật.

Tôi vốn tưởng cả phòng đầy quần áo nữ đã đủ khoa trương rồi.

Không ngờ ba ngày sau, tôi vô tình bước nhầm vào phòng ngủ chính của Tống Kiêu. Lúc ấy tôi mới phát hiện anh đã in toàn bộ những bức ảnh gợi cảm mà trước đây tôi từng gửi cho anh qua mạng.

Anh đang làm cái gì thế này...

Hình như tôi vừa bắt gặp thứ gì đó rất không ổn. Với hiểu biết của tôi về con người ngoài lạnh trong nóng như Tống Kiêu qua thời gian yêu đương qua mạng.

Những bức ảnh này chắc chắn không chỉ đơn giản là để ngắm.

Tôi vội lùi ra khỏi phòng nhưng vừa lùi được nửa bước đã đụng phải Tống Kiêu vừa bước ra từ phòng tắm.

Anh mặc áo choàng tắm buộc hờ. Những giọt nước trên mặt men theo cổ chảy xuống xương quai xanh.

Lướt qua cơ n g ự c săn chắc. rồi tiếp tục chảy xuống dưới...

Nhận ra ánh mắt của tôi đã vượt quá giới hạn, anh lập tức kéo c.h.ặ.t áo choàng tắm lại.