Bẻ Thẳng Anh Trai Kế

Chương 7



Sắc mặt anh lạnh xuống, giọng nói căng cứng: "Tô Mân, nhớ rõ thân phận của em, đừng tùy tiện ra vào phòng anh."

Tôi vừa xin lỗi vừa lùi lại: "Xin lỗi, xin lỗi, vừa rồi phía công ty có việc gấp."

Nếu không, tôi cũng chẳng vừa tắm xong đã tiện tay khoác một chiếc váy ngủ hai dây rồi chạy đi tìm anh.

Việc công ty rất khẩn cấp, tôi theo anh vào phòng làm việc để tham gia một cuộc họp trực tuyến xuyên quốc gia.

Đến cả quần áo tôi cũng chưa kịp thay.

Tôi ngồi một bên chăm chú ghi chép. Lần đầu tiên làm thư ký, tôi sợ phụ lòng kỳ vọng của chú Tống nên làm việc vô cùng nghiêm túc.

Đến mức chẳng biết từ lúc nào Tống Kiêu bắt đầu nhìn tôi.

Chỉ nhớ anh đ.á.n.h giá tôi từ trên xuống dưới một lượt rồi hỏi: "Em không thấy lạnh sao?"

Tôi: "Không sao ạ, công việc quan trọng hơn."

Anh không nói gì, chỉ chăm chăm nhìn tôi.

Bị anh nhìn đến mất tự nhiên, tôi cúi xuống xem, không biết từ lúc nào cổ áo đã trễ xuống.

Để lộ khe n g ự c và cả nốt ruồi đỏ trước n.g.ự.c tôi.

Tôi lập tức lặng lẽ đưa tay kéo cổ áo lên che lại.

Chắc là anh sẽ không thể chỉ vì nốt ruồi này mà liên tưởng đến điều gì đâu nhỉ?

Dù sao nốt ruồi cũng là thứ hầu như ai cũng có.

Hơn hai mươi ngày sống bên cạnh Tống Kiêu, tôi luôn cẩn thận, kín kẽ.

Ngày mà bà thầy đó nói càng lúc càng đến gần.

Tống Kiêu dường như cũng ngày càng trở lại bình thường.

Dạo gần đây, thái độ của anh với tôi càng lúc càng dịu dàng, thậm chí còn quan tâm tôi ngủ có ngon không, có đói không.

Anh càng như vậy, tôi càng thấy bất an.

Bình thường đến mức khiến người ta cảm thấy không hề bình thường chút nào.

Chỉ còn ba ngày cuối cùng, mong là đừng xảy ra chuyện gì.

"Tô Mân, giúp anh lấy áo choàng tắm."

Tôi đang ngồi trên ghế sofa thì nghe thấy tiếng Tống Kiêu gọi từ phòng tắm trong phòng ngủ chính.

Đến trước cửa phòng, tôi do dự một chút rồi gõ cửa: "Em vào được chứ?"

Giọng anh từ bên trong vọng ra: "Không sao, cứ vào đi."

Thấy chưa, dạo này anh dễ tính đến mức kỳ lạ.

Trước đây còn nổi giận vì tôi vào phòng anh.

Mới hơn hai mươi ngày mà đã thay đổi hoàn toàn.

Áo choàng tắm của anh nằm ngay trên giường.

Tôi khó hiểu cầm lên đưa cho anh, rồi chợt nhớ ra. Thật ra anh hoàn toàn có thể tự đi từ phòng tắm ra giường lấy. Dù sao tôi cũng sẽ không tự tiện vào phòng anh.

Vậy tại sao còn phải nhờ tôi?

Tôi còn chưa nghĩ thông thì cửa phòng tắm "cạch" một tiếng mở ra. Tống Kiêu đưa tay ra. Không biết là vô tình hay cố ý, anh nắm lấy tay tôi.

Lòng bàn tay anh còn ướt, mang theo hơi nóng và mùi thơm sau khi tắm.

Tôi đưa áo choàng về phía trước.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Một người đưa ra phía trước, một người kéo vào trong.

Không ngờ sức anh lại lớn như vậy. Tôi mất thăng bằng, bị anh kéo cả người vào trong phòng tắm.

Phòng tắm không lớn. Anh đứng đó như một bức tường.

Tôi trượt chân, sợ ngã nên theo bản năng đưa tay tìm chỗ bám lấy.

Kết quả chẳng hiểu sao lại nhào thẳng vào l.ồ.ng n g ự c anh. Hai tay còn chạm nhầm vào nhiều chỗ trên người anh.

Trong lúc hoảng loạn, tôi còn nghe anh khẽ rên vài tiếng.

Tiêu đời rồi. Không chỉ chạm vào anh mà tôi còn nhìn thấy hết rồi. Tống Kiêu có vì chuyện này mà nổi giận rồi đuổi tôi ra ngoài không?

Nhưng nhiệm vụ của tôi vẫn chưa kết thúc, còn ba ngày nữa!

Tôi đoán chắc là anh chỉ cố tình làm khó tôi, chứ không hề nghĩ theo hướng nào khác.

Bầu không khí trong phòng tắm vô cùng ngượng ngùng.

Tôi cảm giác như có thứ gì cứng cứng ép vào bụng dưới mình, vừa vướng víu vừa kì lạ.

Tôi biết đó là gì nhưng không dám nói một lời.

Cuối cùng, tiếng chuông điện thoại đột ngột vang lên đã cứu tôi.

Lúc Tống Kiêu mặc quần áo bước ra thì tôi cũng vừa gọi điện xong.

Anh hỏi: "Khuya thế này, ai gọi cho em?"

Tôi thành thật đáp: "Chú Tống, bố của anh."

Nghe thấy là ông già đó, Tống Kiêu lập tức mất hứng.

Vừa định quay người đi thì bị tôi gọi lại.

Thật ra, ngoài tôi ra, chú Tống và mẹ tôi cũng rất để ý chuyện thời hạn 30 ngày của bà thầy kia sắp kết thúc.

Chú Tống hỏi tôi về tình hình gần đây của Tống Kiêu. Sau khi nghe tôi nói mọi thứ đều khá ổn, ông lại bắt đầu giới thiệu đối tượng xem mắt cho anh. 

Theo ông, thời hạn sắp đến, rất có thể Tống Kiêu đã vượt qua được chuyện cũ, trở lại bình thường. Như vậy anh cũng có thể chấp nhận những cô gái khác.

Tôi chuyển lời ấy cho Tống Kiêu.

Còn nhân tiện: khuyên anh: "Cô gái này rất tốt, anh có muốn thử gặp không?"

Tống Kiêu bỗng xoay người, tiến sát lại gần tôi: "Thử ư?"

"Anh chẳng phải đã nói trong lòng anh chỉ có Tiểu Mỹ sao? Em quên rồi à?"

Đôi mắt đen sâu thẳm của anh nhìn chằm chằm vào tôi. Ánh mắt đầy ý vị khó đoán.

Bị anh ép sát, tôi chột dạ lùi lại, đến khi lưng chạm vào tường.

Anh cúi người, một tay chống lên bức tường bên tai tôi.

Khí thế vô cùng áp đảo.

Không phải chứ, rõ ràng thời gian gần đây anh rất ít nhắc đến Tiểu Mỹ. Tôi còn tưởng anh đã dần dần bước ra khỏi nỗi buồn rồi.

Nhưng chuyện xem mắt là nhiệm vụ chú Tống giao cho tôi. Mặc kệ vậy!

Tiến lên nào, Tô Mân!

Tôi ngẩng cổ lên, lấy hết can đảm nói: "Dù sao trước đây lúc còn có bạn trai, anh chẳng phải cũng từng quen bạn gái đó sao?"

Tống Kiêu bình thản hỏi ngược lại: "Sao em biết là trước khi chia tay hay sau khi chia tay?"