Tôi lắc lắc đầu rồi lao thẳng tới.
Xé nát bản hợp đồng bất bình đẳng kia thành từng mảnh.
Tuy vẫn còn chút lý trí nhưng chẳng còn bao nhiêu.
Từ Thanh Phong ngây người. Tống Kiêu cũng ngơ ngác nhìn tôi.
Tôi quay sang mắng thẳng vào mặt Từ Thanh Phong: "Im miệng đi, đồ gian thương!"
"Anh từng gặp Tiểu Mỹ chưa mà dám nói?"
Từ Thanh Phong hứng thú nhìn tôi: "Chẳng lẽ cô từng gặp rồi?"
"Từng gặp cái gì, chính tôi là Tiểu Mỹ hàng thật giá thật đây!"
Nếu tôi còn không nói ra, với cái đầu chỉ biết yêu của Tống Kiêu, cho dù Từ Thanh Phong tùy tiện tìm một cô gái đến giả làm Tiểu Mỹ, anh cũng sẽ tin.
Dù sao anh cũng chưa từng nhìn thấy mặt Tiểu Mỹ.
Từ Thanh Phong: ".?"
Anh ta ngơ ngác quay sang nhìn Tống Kiêu: "Tiểu Mỹ chẳng phải là vợ anh sao?"
Tống Kiêu chỉ liếc anh ta một cái. Từ Thanh Phong lập tức bình tĩnh, tiếp tục diễn.
"Người tôi cũng đưa đến rồi, anh có muốn gặp không?"
Tôi đập mạnh xuống bàn. Lúc này hoàn toàn chẳng còn chút lý trí nào: "Chính là tôi! Tôi chính là vợ của anh ấy!"
"Có tôi ở đây, anh đừng hòng tùy tiện tìm đại một người phụ nữ đến lừa Tống Kiêu!"
Từ Thanh Phong: "Cô có bằng chứng gì?"
Tôi: "Tống Kiêu có cơ bụng sáu múi...À không, tám mũi đấy. Cô ta đã nhìn thấy chưa?"
"Tôi còn nhìn thấy chiếc G màu hồng' của Tống Kiêu..."
Bíp...Đoạn miêu tả phần chi tiết tiếp theo đã được lược bỏ.
Tống Kiêu lập tức bịt miệng tôi lại.
Nhưng Từ Thanh Phong cảm thấy tai mình đã bị "ô nhiễm" hoàn toàn rồi.
"Tống Kiêu, anh chơi dữ thật đấy..."
Tôi cũng chẳng biết từ lúc nào mình đã bị Tống Kiêu nhét lên xe.
Trước khi rời đi, Tống Kiêu nói với Từ Thanh Phong: "Hôm nay, cảm ơn."
Từ Thanh Phong: "Dễ thôi, dễ thôi. Diễn cũng đâu phải diễn không công, nhớ chuyển tiền thù lao vào tài khoản cho tôi."
Sáng ngày hôm sau tỉnh dậy, tôi phát hiện mình đang nằm trên giường của Tống Kiêu, trên người sạch sẽ không vương chút mùi rượu, quần áo cũng đã được thay thành chiếc váy ngủ dành riêng của Tiểu Mỹ.
Có gì đó không đúng.
Phải là mười phần sai thì có đến mười hai phần bất thường.
Tôi hồi tưởng lại khung cảnh ngày hôm qua, mọi thứ diễn ra quá nhanh, tại sao lúc ấy tôi lại tự bộc lộ thân phận thế cơ chứ?
Cảm giác giống như bản thân đã bị người ta giăng bẫy lừa vào tròng rồi vậy.
Tôi liếc nhìn đồng hồ trên điện thoại, hôm nay chính là ngày cuối cùng trong thời hạn 30 ngày.
Không thể nào, bà thầy kia ơi là bà thầy!
Tôi nằm ngửa trên giường cố gắng tiêu hóa mớ thông tin này, đúng lúc đó bên ngoài bỗng vang lên tiếng xoay nắm cửa.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Tôi vội vàng nhắm tịt mắt lại.
Tống Kiêu thong thả bước đến bên giường, nhìn chằm chằm vào hàng lông mi đang run bần bật của tôi: "Tô Mân, đừng giả vờ ngủ nữa."
Tôi mở trừng mắt lên: "Ha ha, anh cả, sao anh lại ở đây thế này?"
"Tối qua em uống say nên chẳng nhớ gì sất."
Tôi tự cho rằng mình đã tìm được một cái cớ hoàn hảo không lộ sơ hở.
Nhưng anh hoàn toàn không ăn chiêu này: "Ồ, thế à?"
"Vậy để anh giúp em nhớ lại nhé."
Anh cúi người áp sát lại gần, đè tôi xuống giường...
Khoan khoan khoan đã!
"Tối qua làm gì có đoạn này!" Tôi nghiêng đầu né tránh, nụ hôn của anh rơi nhẹ lên gò má.
Anh khẽ cười một tiếng, tiếp tục động tác cởi cúc áo của tôi: "Không phải em vừa nói là chẳng nhớ gì cơ mà?"
Tôi bắt đầu hoảng sợ: "Em nhớ chứ, em nhớ hết, em nhớ sạch rồi!"
"Em nhớ là anh đưa em về, em nhớ là anh thay quần áo, tắm rửa cho em... cả chuyện em nói em chính là Tiểu Mỹ nữa, em đều nhớ hết."
Tống Kiêu chỉnh lại vạt áo choàng cho tôi: "Nhớ là tốt rồi."
Anh không tiếp tục đè người lên tôi nữa.
Tôi từ từ ngồi dậy từ trên giường, trong lòng dâng lên một nỗi hối hận vô bờ bến.
"Hôm qua anh và Từ Thanh Phong hợp tác cùng nhau lừa em đúng không?"
Tống Kiêu thẳng thắn thừa nhận: "Ừ."
Tôi nhớ lại một chút, lúc tối qua tôi tự khai nhận, biểu cảm của Tống Kiêu trông chẳng hề có chút ngạc nhiên nào cả: "Anh đã sớm biết em là Tiểu Mỹ rồi á? Sao anh nhận ra hay vậy?"
"Là do bà thầy kìa à?"
Tống Kiêu: "Ừ, cũng nhờ có bà thầy kìa bắt em phải ở bên cạnh anh dạo trước, hôm đó anh nhìn thấy nốt ruồi trước n g ự c em nên bắt đầu có sự nghi ngờ rồi."
"Đêm nào anh cũng lôi ảnh của em ra xem đi xem lại, tuyệt đối không thể nhận nhầm được đâu."
Trời ạ, Tống Kiêu đúng là cái đồ b i ế n t h á i mà!
"Hơn 20 ngày ở chung sau đó, anh càng khẳng định chắc chắn hơn, em chính là Tiểu Mỹ, chi tiết nhỏ thì không bao giờ biết nói dối cả."
"Khoảng thời gian này anh cũng đã suy ngẫm thấu đáo về mục đích ban đầu khi em tiếp cận anh."
"Nhưng mà, anh không thèm quan tâm."
"Tình cảm anh dành cho Tiểu Mỹ là chân thật."
Tôi túm c.h.ặ.t lấy chăn: "Nhưng mà em... em đang lừa anh cơ mà."
Tống Kiêu: "Anh đã nói là anh không quan tâm rồi cơ mà."
"Cho dù em không dành cho anh dù chỉ một chút chân tình đi chăng nữa, nhưng anh có, anh có thể theo đuổi lại em từ đầu."
"Hơn nữa ngày hôm qua, em biết anh đau dạ dày nên lo lắng uống rượu thay anh, em sợ anh bị lừa ký hợp đồng không bình đẳng, với lại nếu em thực sự không có cảm giác gì với anh, tối qua em có chủ động nhào tới bắt anh phải nhớ rõ em mới chính là Tiểu Mỹ không?"
"Đến cả lúc tối qua anh khó chịu, em còn chủ động ra tay giúp anh..."
"Em dám nói là bản thân không hề có một chút tình cảm nam nữ nào dành cho anh sao?"