Tôi nghẹn lời bởi câu hỏi đó.
Tôi đương nhiên là biết rõ rồi.
Bởi vì Tiểu Mỹ chen chân vào sau.
Tôi vội đổi chủ đề sang chuyện khác: "Ai da, Tống Kiêu. Có người mới thì sẽ quên được người cũ thôi, đó là cách rất hiệu quả, tự tin lên nào.”
“Con người phải nhìn về phía trước, đi qua người này rồi sẽ còn người khác..."
Tống Kiêu cắt ngang đống lý thuyết độc hại của tôi: "Tô Mân. Trong mắt em, anh là loại người như vậy sao?"
Anh mím môi, tức đến bật cười hai tiếng.
Ở cạnh nhau lâu như vậy, tôi lập tức cảm nhận được một tia nguy hiểm, thế là ngoan ngoãn ngậm miệng.
Không dám nói thêm gì nữa.
Đột nhiên, Tống Kiêu đưa tay vén lọn tóc mai bên má tôi. Động tác ấy giống như một con mãnh thú thực hiện nghi thức trước bữa ăn.
Anh cất lời: "Tô Mân, em sống với anh lâu như vậy, chẳng lẽ không nhận ra điều gì sao?"
Tôi ngơ ngác: "Điều gì?"
Tống Kiêu quyết định nói thẳng: "Thật ra anh không phải gay."
Như sét đ.á.n.h giữa trời quang.
Tôi c h ế t lặng.
Mọi chi tiết trước đây tôi từng bỏ qua đều như thủy triều ùa về trong đầu.
Lẽ ra tôi phải đoán ra từ sớm.
Khắp nhà đều là quần áo chuẩn bị cho Tiểu Mỹ. Một người yêu qua mạng chưa từng gặp mặt mà vẫn để lại dấu vết khắp nơi trong nhà anh. Ấy vậy mà chẳng hề có lấy một dấu vết nào của người bạn trai cũ.
Tôi lẩm bẩm: "Vậy mấy bứa ảnh đó thì sao?"
Anh đáp: "Ảnh AI."
Trời ơi! AI bây giờ làm thật đến mức ấy sao? Tôi tin sái cổ luôn đó!
Tôi khó hiểu hỏi: "Đang yên đang lành sao anh lại giả làm gay?"
Anh bình tĩnh đáp: "Để thoát khỏi việc bị ép cưới."
Tôi cảm giác bầu trời sụp xuống. "Trời ơi! Sao anh không nói sớm!"
Anh có biết em đã làm những gì không?
Để "bẻ thẳng" anh mà em suýt nữa còn khiến anh đi tu luôn, tối nay chắc tôi khỏi ngủ.
Tống Kiêu: "Ban đầu anh định gặp mặt để giải thích rõ mọi chuyện với Tiểu Mỹ."
"Nhưng mà cô ấy..."
"Cho nên Tiểu Mỹ mới là mối tình đầu thật sự của anh."
"Em biết điều đó có nghĩa là gì chứ?"
Tôi không muốn biết.
Giọng Tống Kiêu như một lời nguyền vang bên tai tôi: "Anh không quan tâm ban đầu cô ấy tiếp cận anh vì mục đích gì."
"Nhưng tình cảm của anh dành cho cô ấy là thật."
"Anh nhất định phải tìm được cô ấy."
"Tô Mân, em sẽ giúp anh, đúng không?"
Cái gì cơ?
Đùa à? Tôi sẽ tự tay bán đứng chính mình chắc?
Không thấy tôi trả lời, Tống Kiêu cũng không vội.
Anh lùi lại một bước rồi chậm rãi nói: "Ngày mai anh sẽ đi gặp Từ Thanh Phong để bàn chuyện làm ăn."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Nhà họ Từ cũng kinh doanh khách sạn. Từ nhỏ, Từ Thanh Phong và Tống Kiêu đã là đối thủ không đội trời chung.
Tôi lập tức cảnh giác: "Anh gặp anh ta làm gì?"
Tống Kiêu: "Anh ta nói anh ta biết Tiểu Mỹ đang ở đâu."
Biết cái con khỉ khô á!
Tôi lập tức phản bác: "Anh ta chắc chắn đang lừa anh!"
"Hai người là kẻ thù từ nhỏ, anh ta có thể có ý tốt gì chứ?"
Tống Kiêu: "Nếu Tiểu Mỹ không phải do bố anh sắp xếp, vậy rất có thể cô ấy do đối thủ trong giới kinh doanh cử đến…Không sao cả, anh đã nói rồi, anh không quan tâm mục đích cô ấy tiếp cận anh."
"Chỉ cần tìm được cô ấy là đủ."
Tôi trợn trắng mắt. Tên Tống Kiêu này đúng là yêu đến mức hết t.h.u.ố.c chữa luôn rồi, hết cứu!
9
Tống Kiêu nhất quyết muốn đến gặp Từ Thanh Phong để giao dịch, tôi không yên tâm nên cũng đi theo.
Bởi vì tôi – chính là Tiểu Mỹ hàng thật giá thật – vốn chẳng có quan hệ gì với Từ Thanh Phong cả.
Ngay từ đầu đến cuối, Từ Thanh Phong chỉ đang lừa gạt.
Vừa bước vào phòng riêng, Từ Thanh Phong đã ra vẻ ta đây, khóe môi nhếch lên đầy thản nhiên, ra hiệu bảo người rót rượu trên bàn.
Tống Kiêu vừa ngồi xuống đã cau mày thật c.h.ặ.t, tôi thấy anh ôm lấy dạ dày.
Tôi: "Anh sao vậy?"
Tống Kiêu: "Đột nhiên đau dạ dày."
"Không sao, vẫn uống được."
Uống cái gì mà uống.
Có lẽ vì cảm thấy có lỗi với Tống Kiêu, tôi không nói hai lời, giật lấy ly rượu của anh rồi uống cạn một hơi.
Bên tai vang lên tiếng Từ Thanh Phong vỗ tay lốp bốp.
Uống xong, anh ta lại rót đầy thêm một ly nữa.
Tống Kiêu lạnh lùng liếc anh ta đầy cảnh cáo: "Đủ rồi đấy, cô ấy không biết uống rượu."
Từ Thanh Phong lúc này mới nhận ra tôi: "Đây chẳng phải em gái Tô Mân sao?"
"Không ngờ anh lại quan tâm cô em gái trên danh nghĩa này đến vậy..."
Tống Kiêu: "Vào chuyện chính đi."
Từ Thanh Phong bĩu môi, lấy bản hợp đồng đã chuẩn bị sẵn ra: "Chẳng phải anh muốn biết tung tích của Tiểu Mỹ sao? Nhường khu đất phía tây thành phố cho tôi, tôi sẽ nói cho anh biết."
Men rượu bắt đầu ngấm dần nhưng tôi vẫn còn giữ được chút tỉnh táo.
"Tống Kiêu, cái này không được ký!"
Tống Kiêu mím môi, cầm b.út lên, có vẻ sắp ký: "Không sao, chỉ cần biết được Tiểu Mỹ đang ở đâu, một khu đất có là gì."
Tôi: "Anh điên rồi à!"
"Anh có biết khu đất đó có ý nghĩa thế nào với công ty không?"
Sau khi làm thư ký, tôi đã tiếp xúc với những bí mật cốt lõi của tập đoàn. Khu đất đó vô cùng quan trọng. Nó liên quan đến sự phát triển của Tống thị trong vài năm tới.
Tôi chợt hiểu rõ, thì ra chuyện dại dột mà bà thầy kia nói là chuyện này sao?
Không được!
Hậu vị của rượu càng lúc càng mạnh, đúng là tôi thuộc kiểu chỉ cần một ly là say.
Bên cạnh, Từ Thanh Phong vẫn đang bịa chuyện về Tiểu Mỹ.