Khương Thiên Kỳ từ trên trời giáng xuống, dùng hai chân kẹp c.h.ặ.t lấy vòi xúc tu rồi gập người vặn hông một cú.
Cái vòi thô kệch mập mạp vì thế lập tức đứt lìa, rồi rớt ầm xuống đất.
"Ngươi có thể tỏ ra lịch sự với phụ nữ m.a.n.g t.h.a.i một chút được không, Chúc Cửu Âm? Vợ ta đã có t.h.a.i rồi, ngươi không có chút văn hóa nào đấy à?" Chồng tôi chất vấn.
"Thái Tuế..." Từ trong lớp da người của ‘chú Trương’ chui ra thêm vô số những cái vòi xúc tu nữa để siết c.h.ặ.t lấy chồng tôi: "Nếu ngươi cứ trốn chui trốn nhủi trong lớp da người này không chịu chui ra, thì ngươi sẽ c.h.ế.t rất nhanh đấy... He he, ngươi không dám để cho con người nhỏ bé của nhà ngươi nhìn thấy bộ dạng thật sự của mình sao?"
Chồng tôi nhìn tôi một cái thật sâu, rồi ngay tức khắc hóa thành một thứ gì đó khác, lao tới với một tốc độ kinh hoàng để ôm ghì lấy Chúc Cửu Âm lăn cuộn ra khỏi nhà kho.
Bọn họ đ.â.m xuyên thủng một lỗ hổng trên tường với những hình thù muôn hình vạn trạng, thứ vốn không cách nào dùng ngôn từ để diễn tả được.
Bầu trời bên ngoài chớp mắt đã đen kịt, sấm chớp ầm ầm, rất giống với cái ngày ở bệnh viện.
Tôi chợt nhớ tới truyền thuyết kể rằng Chúc Cửu Âm là vị thần cai quản không gian, và ả dường như thực sự có khả năng tạo ra một không gian song song.
Tôi vội vàng bò tới bên cạnh cảnh sát Nhậm rồi gọi thất thanh: "Cảnh sát Nhậm! Cảnh sát Nhậm!... Nhậm Thiên Đường!"
Nghe tiếng gọi, anh ấy liền bừng tỉnh ngay lập tức.
"Chồng tôi đang đ.á.n.h nhau với người ta rồi... Anh ấy có thể sẽ c.h.ế.t mất thôi, hu hu hu..."
Anh ấy cố thò đầu nhìn ra bên ngoài một cái rồi đáp: "Hai người họ đang đ.á.n.h một trận chiến thần linh kiểu ngày tận thế đấy! Trong khi tôi thì chỉ có duy nhất một khẩu s.ú.n.g lục, mà lại còn bị hỏng rồi. Tôi đến cả con tép riu cũng không bằng nữa là, sức mạnh của cảnh sát nhân dân cũng có giới hạn thôi bà lớn ạ!"
"Tôi đâu có bảo anh đi đâu."
Tôi mếu máo nói, rồi vừa nói vừa nhanh tay rút gậy cảnh sát của anh ấy ra: "Cho tôi mượn cái này một lát."
"Này, bà nội trợ thì cũng có giới hạn của bà nội trợ thôi chứ!"
"Trạng thái của Thiên Kỳ đang không được tốt lắm, thế nên anh ấy mới phải để lại hạt giống cho tôi. Tôi không thể cứ thế để anh ấy một mình chiến đấu tới c.h.ế.t được!"
"Này, cô đứng lại..."
Cảnh sát Nhậm định vươn tay tóm lấy tôi, nhưng tôi đã rất nhanh ch.óng lách ra khỏi cái lỗ thủng trên tường.
Vì anh ấy đang bị gãy xương nên hoàn toàn không thể bắt kịp được tôi.
Bên ngoài lúc này là núi non trùng điệp bạt ngàn.
Tại ngọn đồi gần nhất, những tia chớp rạch ngang trời soi rõ bóng dáng của hai con cự thú không thể gọi tên.
Chúng đang liên tục phát ra những tiếng rít ch.ói tai rồi lao vào c.ắ.n xé lẫn nhau, trông tựa như hai cái bóng đen đầy khiếp đảm in hằn giữa đêm tối.
Tôi trèo đại lên một chiếc xe ba gác điện đang đỗ ngay bên cạnh nhà kho, rồi cứ thế dầm mình trong cơn mưa giông bão tố để đi thẳng lên núi.
Lúc này, bụng dưới của tôi bỗng âm ỉ nóng rực, đứa trẻ trong bụng phát ra tiếng rít gào thịnh nộ y hệt như cha nó, âm thanh ấy vang vọng dội thẳng vào tận hộp sọ và cộng hưởng khắp thân thể tôi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Chẳng biết đã qua bao lâu, cuối cùng tôi cũng xông được vào giữa chiến trường.
"Tuyệt đối không thể để chồng mình bỏ mạng tại nơi này được!"
Nghĩ là làm, tôi dứt khoát vặn tay ga cực mạnh, lao đi với tốc độ tưởng như lên tới một trăm tám mươi cây chuối một giờ, hung hăng đ.â.m sầm thẳng vào thân hình mọc đầy mắt của Chúc Cửu Âm!
10
Cuối cùng thì mọi thứ đều đã chấm dứt.
Chiếc xe ba gác cán ngang qua đống huyết nhục của Cổ Thần, lưu lại những vết bánh xe lầy lụa và bẩn thỉu.
Cái thân xác khổng lồ ấy sụp đổ nát bét trên đỉnh núi bao la, kéo theo một cơn mưa axit bốc mùi hôi thối nồng nặc trong vòng bán kính mười dặm.
Những cái vòi xúc tu đ.â.m xuyên qua cơ thể ả bắt đầu sôi sục chồm lên c.ắ.n nuốt.
Những mảnh thịt vụn vương vãi rơi rớt trên mặt đất cũng nhanh ch.óng bị hấp thu cho đến khi không còn lại một mống.
Bầy xúc tu sau khi dọn dẹp sạch sẽ chiến trường thì liền từ phía sau trườn tới. Chúng trườn qua lớp quần áo, mơn trớn trên da thịt tôi và để lại một lớp chất nhầy trong suốt.
Đống m.á.u thịt bầy nhầy không hình thù ấy cứ thế ngọ nguậy bao bọc lấy tôi.
"Thiên Kỳ, em muốn hỏi anh một chuyện."
Sột soạt, sột soạt.
"Có phải ba ngàn năm trước, Trụ Vương đã đem em... hiến tế cho anh phải không?"
Sột soạt, sột soạt.
Thế rồi, một vòi xúc tu bỗng huyễn hóa ra năm ngón tay trần trụi không có da người, một lần nữa chạm nhẹ vào đầu ngón tay của tôi.
Ngay khoảnh khắc đó, hệ thống thần kinh trên da kết nối với nhau, và toàn bộ ký ức của anh bắt đầu ùa về trong tâm trí tôi.
Trong hang động u ám với ngọn đuốc rực cháy và những chiếc chậu vàng được xếp hàng ngay ngắn, ở đó có một chiếc đầu thiếu nữ tĩnh lặng yên bình, một trái tim còn đang đập, cùng với những phần m.á.u thịt tươi roi rói.
...
Năm xưa, khi Vũ Vương ra quân, Thương Vương đã nổi trận lôi đình. Vì vậy, Triều Ca đã tổ chức một buổi tế lễ vô cùng hoành tráng nhằm hiến dâng lên Thái Tuế món lễ vật tốt nhất.
...Đó cũng chính là con người duy nhất mà Thái Tuế bằng lòng chấp thuận.
...Một thiếu nữ nô lệ có địa vị thấp hèn, nhưng lại được phá lệ để trở thành bộ Tam Sanh quý giá nhất.
====================