Trong hang động bỗng vang lên một tiếng nổ ch.ói tai, nghe tựa như tiếng khóc lóc bi thương đến xé ruột xé gan.
Ngay sau đó, Triều Ca lập tức phải hứng chịu một trận động đất kinh hoàng, khiến cho nước sông Kỳ Thủy dâng lên đột ngột đã làm vỡ đê.
Kéo theo sau đó là dịch bệnh, cùng với cả hội chứng cuồng loạn tập thể.
Quốc đô vốn sầm uất phồn hoa bỗng chốc lụn bại, biến thành một tòa thành ngập ngụa những kẻ điên rồ và đống m.á.u tanh tưởi.
Trong khi đó, Cổ Thần cứ đi loanh quanh trong cái bóng của quần thể núi non, không ngừng phát ra những tiếng gào thét đinh tai nhức óc mà nhân loại vốn không thể nào chịu đựng nổi.
Trụ Vương hóa điên bước lên Lộc Đài, rồi dùng một mồi lửa đã thiêu rụi cả cơ nghiệp tám trăm năm dài đằng đẵng ấy.
Giữa trận hỏa hoạn cuối cùng ấy, một cái bóng khổng lồ bỗng bò lên Lộc Đài đang rực cháy, rồi chui tọt vào bên trong cơ thể của vị vua điên.
Thế nên, khi Vũ Vương Cơ Phát tiến vào Triều Ca, ông ta chỉ tìm thấy được cái xác không da của Trụ Vương mà thôi.
Và kể từ ngày hôm đó, có một thiếu niên cõng theo chiếc sọt tre khổng lồ, cứ thế rảo bước đi khắp mọi nơi trên thế gian này.
Trong chiếc sọt tre của cậu có chứa đựng một đống m.á.u thịt, một quả tim, cùng với chiếc đầu đầy yên bình của một người thiếu nữ.
...
"Thiên Kỳ, liệu lúc đó em có còn sống không?"
"Khi đó em đã bị băm vằm ra thành từng mảnh mất rồi, Kiều Kiều ạ."
"...Vậy, con người thực sự có thể cải t.ử hoàn sinh sao?"
"Dù nhìn từ bề ngoài, mọi sự vật trên thế gian này đều đang đi từ tinh sạch chuyển dần sang hư hỏng, từ trật tự hướng về sự hỗn loạn. Con người sau khi c.h.ế.t đi thì các tế bào cũng sẽ c.h.ế.t theo, rồi thối rữa, xương thịt biến thành tro cốt. nhưng đừng quên rằng, chính các hạt vi mô đã cấu tạo nên tế bào, mà các hạt ấy vốn không tự nhiên sinh ra cũng không tự nhiên mất đi. Chúng ngay từ khoảnh khắc khởi nguyên của vũ trụ đã được bảo toàn bất diệt, nên sống và c.h.ế.t chỉ là những trạng thái khác nhau được tổ hợp nên từ hàng tỷ tỷ các hạt vi mô mà thôi... Bởi vậy, nếu như có thể đẩy toàn bộ những hạt vi mô vốn cấu thành nên em quay trở về đúng vị trí ban đầu... thì đúng vậy, mọi thứ đều có thể quay ngược trở lại được. Chỉ là, bản thân quá trình nghịch đảo entropy này cần đến rất nhiều, rất nhiều năng lượng... cực kỳ nhiều là đằng khác..."
Năm 218 trước Công nguyên, tại vùng biển Nhật Bản.
Một vị đạo sĩ già đứng sừng sững ở mũi thuyền, đưa mắt dõi về đường chân trời phía xa và nở một nụ cười mãn nguyện: "Tuyến đường thủy của cậu là hoàn toàn chính xác, cậu thực sự đã dẫn đường cho chúng ta tìm thấy tiên sơn Bồng Lai... Linh d.ư.ợ.c trường sinh bất t.ử của bệ hạ lần này cuối cùng cũng đã có hy vọng rồi."
Người thiếu niên khoác trên mình bộ trang phục của nước Sở, trên lưng vẫn cõng theo chiếc sọt tre lớn, chỉ chằm chằm nhìn vào hình dáng của một ngọn núi lửa hình nón phía chân trời mà im lặng không nói một lời.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
"Kỳ à, cậu vốn am tường biết bao kỳ văn dị sự như thế, vậy sau khi quay về cậu có bằng lòng vào làm việc trong hoàng cung của bệ hạ không? Ngài ấy đang muốn tìm kiếm Bành Tổ, mà ta nhớ cậu từng nói rằng mình đã gặp ông ấy rồi cơ mà."
"Tôi sẽ ở lại nơi này. Bởi chỗ này có rất nhiều núi lửa đang hoạt động, lại còn có rất nhiều thần linh nữa. Còn về phần Bành Tổ... ông có thể nói với Triệu Chính rằng không cần phải tìm nữa đâu."
Cậu thiếu niên quay đầu lại nhìn vị đạo sĩ già, trong đôi mắt ấy bỗng hiện lên sự dửng dưng lạnh nhạt của một bậc thần linh: "Ông ấy đã c.h.ế.t từ ba mươi bảy năm trước rồi."
Năm 79 sau Công nguyên, tại vùng biển Địa Trung Hải.
Một anh công nhân khuân vác ở bến tàu bỗng chạm trán với một lữ khách vô cùng kỳ quặc.
Cậu ta có tóc đen mắt đen, nhưng lại không phải là người Phoenicia hay Peloponnesia thường gặp, mái tóc dài của cậu quá suôn mượt, còn ngũ quan thì lại quá đỗi mềm mại, khiến bọn thủy thủ dễ liên tưởng tới những truyền thuyết viễn vông ở phương Đông xa xôi.
Ngay khi cậu vừa nhảy xuống khỏi chiếc thuyền ba ván, một gã thủy thủ đã cố chạy tới để giúp cậu đỡ lấy chiếc sọt tre khổng lồ luôn đeo ở trên lưng.
Bởi cái sọt ấy cao ngót nghét hơn nửa người, nếu giúp bốc dỡ hàng hóa thì có thể kiếm được 4 đồng Quadrans.
Thế nhưng, chỉ trong chớp mắt, một cỗ cảm giác nguy hiểm tột độ bỗng ập tới, khiến gã phu khuân vác cuống cuồng vội vàng rụt tay lại, dù vậy trên tay gã vẫn cứ ứa m.á.u ròng ròng.
Vết thương ấy xuất hiện một cách khó hiểu, trong khi cậu thiếu niên kia thậm chí còn không hề động đậy lấy một phân.
Cậu chỉ dùng một tay để bảo vệ chiếc sọt tre, rồi hờ hững bước lướt qua người gã và cất giọng nói tiếng La Mã một cách thuần thục, chuẩn xác: "Hãy nói với người của các người mau ch.óng rời khỏi nơi này đi, vì núi lửa Vesuvius sắp sửa phun trào rồi."
Lời cảnh báo ấy tựa như một hòn đá ném tõm xuống mặt hồ, và rất nhanh liền biến mất tăm mất tích giữa bến cảng huyên náo ồn ào.
Ngày hôm đó đã có rất nhiều người nhìn thấy cậu thiếu niên một thân một mình đi về phía ngọn núi lửa, nơi mà thần linh đang ngự trị.
Ba ngày sau, núi lửa Vesuvius bùng nổ phun trào.
Trong những cuộn giấy ghi chép của người La Mã có viết rằng: "Thần Jupiter đã giáng đòn thần phạt xuống nơi ấy..."
Năm 630 sau Công nguyên, tại vùng Thổ Hỏa La.
====================