Nghe anh nói vậy tôi cũng chẳng hiểu gì mấy, chỉ cảm thấy chút tình mẹ đã mất nay lại đột ngột ngoi lên: "Nhưng bé tí thế này mà thả xuống biển thì liệu có sao không anh? Dưới biển bây giờ còn có cả bức xạ hạt nhân nữa đấy."
Nghe đến đây, mắt chồng tôi bỗng sáng rực lên: "Hồi anh còn ở dưới biển, sao lại không vớ được thứ nào ngon nghẻ như thế này cơ chứ!" Vừa nói, anh lại còn vừa l.i.ế.m môi đầy thèm thuồng.
Tôi lập tức cảnh cáo anh ngay: "Khương Thiên Kỳ, nước thải hạt nhân tuyệt đối không được phép xuất hiện trên bàn ăn nhà chúng ta đâu đấy!"
Nghe vậy, anh lập tức im thin thít.
"Anh có nghe thấy em nói gì không hả?”
"...Ừm. Vậy thì anh lén ra ngoài ăn vậy."
Thực tế là chúng tôi đã từng cãi nhau một trận to tát chỉ vì cái thực đơn này. Nhưng sau này ngẫm lại, dù sao thì việc anh ăn phế liệu hạt nhân cũng có ích cho môi trường đấy chứ.
Thế nên, sau này tôi cũng chẳng thèm cản anh nữa. Chỉ là tôi có đặt ra một quy định thép: Đã ăn phế liệu hạt nhân xong thì cấm tuyệt đối không được hôn môi tôi. Đây chính là giới hạn cuối cùng rồi.
3
Nửa năm sau, chúng tôi thuê một chiếc du thuyền ra ngoài khơi xa để thăm các con.
Tôi thầm nghĩ dẫu sao mình đẻ ra mà cứ vứt xó không thèm quan tâm tới thì cũng không hay cho lắm.
Ngay khi ra đến nơi, chồng tôi liền phát ra thứ âm thanh tần số cao quái đản, đến mức gây ra cả sóng thần.
Ngay lập tức, ba thằng con tôi liền tranh nhau trồi lên khỏi mặt biển.
Đứa nào đứa nấy – mẹ kiếp – nó xấu xí t.h.ả.m thương luôn.
Chẳng biết có phải do ăn phế liệu hạt nhân hay làm sao, mà đứa nào đứa nấy đều to cao sừng sững bằng cả tòa nhà hai tầng.
Chứng kiến cảnh đó, tình mẫu t.ử của tôi lập tức tắt ngúm ngay trong nháy mắt.
"Liệu chúng thực sự sẽ không bị loài người bắt đi như quái vật đấy chứ?"
Chồng tôi lắc đầu bảo: "Sẽ không đâu, vì chúng đang sống trong cung điện R'lyeh của anh mà."
Tôi ừm một tiếng cho qua chuyện.
Thế nhưng nửa ngày sau, tôi mới sực tỉnh: "Khoan đã? Anh vừa nói cái gì cơ? R'lyeh á? R'lyeh chính là nhà của chúng ta sao?"
"Ừ, bắt đầu từ kỷ Phấn trắng, hễ có hiện tượng El Niño là anh lại ra đó ở để tránh nóng."
Chồng tôi điềm nhiên gật đầu cái rụp: "Lovecraft vốn có kết nối tinh thần đặc biệt với anh, chỉ tiếc là lúc anh dẫn ông ta đi dạo một vòng quanh nhà thì ông ta đã phát điên mất rồi."
Tôi: ......
Ái chà, hóa ra ông trùm nhà anh đây chính là nguyên mẫu của Cthulhu lừng danh đó sao? Quái... quái lạ thật đấy, mà dường như lại cũng cuốn ra phết!
4
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Sau khi trở về, chúng tôi ghé đi thăm cảnh sát Nhậm.
Anh ấy vì bị gãy xương nhiều chỗ trên người nên giờ đây đang bị quấn băng như xác ướp Ai Cập, nằm liệt trên giường bệnh.
Thế nhưng, vừa mới gặp mặt là anh ấy đã mở miệng cà khịa ngay:
"Ây dô dô, Trụ Vương và Đát Kỷ tới thăm tôi đấy à?"
Chồng tôi ngồi xuống trước giường bệnh của anh ấy rồi cất lời: "Nhậm Thiên Đường, cảm ơn anh đã chăm sóc cho vợ con tôi bấy lâu nay. Để báo đáp, tôi có thể đáp ứng cho anh cùng hậu duệ của anh ba điều ước, và đó có thể là bất cứ điều gì cũng được."
Cảnh sát Nhậm vốn biết rõ thân phận của anh, thế nên anh ấy liền rơi vào trầm mặc một hồi lâu.
Phải một lúc lâu sau, anh ấy mới rụt rè hỏi dò: "Vậy... có thể kiếm cho tôi một căn nhà ở thành phố S không? Không cần to quá đâu, chỉ là... để tôi lấy vợ thôi mà?"
Lần này, đến lượt chồng tôi im bặt vì kinh ngạc.
"Trụ Vương năm xưa phải g.i.ế.c tận một ngàn tên nô lệ mới đổi được một cái gật đầu của tôi... Vậy mà anh thì chỉ cần duy nhất một căn nhà thôi sao?"
"Không sai!" Cảnh sát Nhậm cứng cổ cãi lại: "Lương tôi có mỗi tí tẹo thế này, tôi muốn một căn nhà thì có làm sao chứ?"
Chồng tôi hận rèn sắt không thành thép mà thở hắt ra một hơi, nhưng cuối cùng anh vẫn mua cho anh ấy hẳn một căn biệt thự hai tầng nằm ngay ven dòng Hoàng Phố, lại còn có kèm theo cả hồ bơi nữa.
Kể từ sau vụ đó, hễ mỗi lần tôi lên cục cảnh sát giao thông để nộp phạt vì vi phạm lỗi gì, thì cảnh sát Nhậm lại gạt đi ngay: "Vi phạm gì cơ? Không hề có nhé! Phu nhân cô làm gì có vi phạm nào! Cô cùng với chồng con cô đời này kiếp này cũng sẽ không bao giờ vi phạm luật đâu! Tôi xin thề đấy!"
Tôi: ......
5
Chồng tôi có một niềm đam mê đặc biệt với khủng long. Không chỉ dạo quanh đủ loại bảo tàng để xem hóa thạch mà ngay trong công ty, mà anh còn có hẳn một bộ phận đang cố gắng sao chép gene khủng long nữa.
Khi tôi hỏi tại sao, anh chỉ bảo đơn giản là vì chúng ăn rất ngon.
Anh còn kể với tôi rằng, ở châu Âu từng khai quật được một tiêu bản hóa thạch của loài Allosaurus với một vết c.ắ.n cực kỳ kỳ quái trên đó.
Các nhà khoa học đã phải vắt óc suy nghĩ mà không sao lý giải nổi thứ quái quỷ gì lại có thể c.ắ.n được một miếng thịt trên người loài Allosaurus – vốn là kẻ đứng đầu chuỗi thức ăn thời bấy giờ.
"Làm khó cho bọn họ rồi." Chồng tôi cười khẩy một cái, anh khẽ rũ tờ báo rồi lại tiếp tục thong thả đọc tiếp.
6
Đã có lần tôi từng đ.á.n.h tiếng dò hỏi bóng gió xem rốt cuộc chồng mình bao nhiêu tuổi, nhưng anh không bao giờ trả lời thẳng vào vấn đề.
Tuy nhiên, anh từng tiết lộ với tôi rằng tuổi thơ của anh vốn rất bất hạnh.
Bởi vì khi đó Trái Đất còn rất nóng, đâu đâu cũng chỉ toàn là dung nham nên anh đã phải ăn lưu huỳnh ròng rã suốt nhiều năm trời, khiến anh cảm thấy cực kỳ ấm ức và tủi thân.
Thế nên, giờ đây anh mới dùng chiêu "cái gì cũng bỏ vào mồm ăn được" để tự chữa lành những vết thương lòng thời ấu thơ.
Nghe đến đó, tôi thầm tính toán... Mẹ kiếp, thế này thì bét ra anh cũng phải hơn 4 tỷ tuổi rồi còn gì nữa!
====================