7
Sau khi sinh con xong, cuộc sống của tôi cũng chẳng khác gì mấy so với các phu nhân nhà giàu khác, có chăng chỉ là tôi thường xuyên ra vào nhà xác cùng với chồng mà thôi.
Chúng tôi đến đó để xem xem dạo gần đây có đứa trẻ tội nghiệp nào không may qua đời hay không, và tôi đã ưng mắt được ba đứa.
Chồng tôi liền mua lại t.h.i t.h.ể của chúng, rồi cẩn thận thuộc da để làm thành những bộ da người hoàn chỉnh. Sau đó, ba đứa nhãi ranh nhà chúng tôi mới chính thức được đón về nhà để nuôi dưỡng.
Thế nhưng, câu mà các con tôi hay nói nhiều nhất mỗi khi về đến nhà lại là: "Mẹ ơi, con có thể lột lớp da này ra được không?"
"Không được!" Tôi dứt khoát đáp.
8
Gia phong nhà chúng tôi vốn dĩ vô cùng nghiêm khắc.
Tuần nào tôi cũng mở cuộc họp gia đình một lần để liên tục nhắc nhở và cấm đoán năm lần bảy lượt: "Không được ăn thịt người. Tuyệt đối không được ăn thịt người!"
Mỗi lúc như vậy, chồng tôi cũng thường hùa vào nói giúp: "Các con thấy đấy, mẹ chính là con người. Vậy các con có định ăn thịt cả mẹ mình không?"
Nghe vậy, lũ trẻ đồng loạt lắc đầu nguầy nguậy.
"Và các con cũng không được phép ăn thịt bất kỳ ai khác đâu đấy."
Sau khi chồng tôi đã dỗ dành bọn trẻ đi ngủ, lòng tôi vẫn nặng trĩu những tâm tư, nên liền hỏi anh: "Làm như vậy thực sự có ích với chúng không? Việc ăn thịt người đối với các anh mà nói, rốt cuộc được tính là gì?"
Chồng tôi ngẫm nghĩ một hồi rồi đáp: "Chắc là... cũng giống như ăn dải cay (Latiao) vậy đó."
Tôi: ??????
"Thực ra thì anh cũng chẳng thích ăn dải cay cho lắm đâu."
Chồng tôi vừa nói vừa ôm tôi nằm xuống giường: "Truyền thống hiến tế người sống của triều Thương vốn không phải bắt nguồn từ những vị Cổ Thần như bọn anh. Kể cả khi họ chỉ xây mỗi một cái cổng lớn, thì cũng phải đem g.i.ế.c tới chín trăm tên nô lệ để vùi xuống móng trước đã."
"Cho nên là vì bọn họ đem dâng thức ăn đến tận miệng, nên anh cũng tiện thể ăn bừa vài miếng cho xong chuyện phải không?"
Chồng tôi bật cười khùng khục trong họng, tiếng cười ấy khiến cả căn phòng đều rung lên bần bật.
"Khương Thiên Kỳ."
"Hửm?"
"Sau này anh cũng đừng có tùy tiện g.i.ế.c người nữa nhé."
"Được."
"Sao anh lại hứa hẹn dễ dàng thế? Có phải anh chẳng thèm để tâm chút nào không?"
"Thì đó cũng đâu phải chuyện gì to tát... Vợ bảo anh đừng làm đổ bịch dải cay ở trên bàn, thì anh biết phải nói làm sao giờ?"
"Đừng có nhắc tới dải cay nữa!"
Điều đó làm cho câu chuyện tình yêu của chúng tôi trở nên vô cùng lố bịch. Hệt như một con mòng biển trót đem lòng yêu đắm say mớ khoai tây chiên trên bến cảng vậy.
9
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Khi thằng cả lên mười một tuổi, bỗng dưng nó biến mất biệt tăm suốt ba ngày liền, đến lúc trở về thì trên miệng đã dính đầy m.á.u me.
"Con vừa đụng độ với một vị thần."
Thằng cả với khuôn mặt trắng bệch rúc sâu vào trong vòng tay cha nó: "Và con đã ăn thịt hắn rồi."
"Tốt lắm." Cha nó lên tiếng biểu dương ngay lập tức.
Lần này tôi định xông vào để can thiệp, nhưng chồng tôi đã kịp thời ngăn lại.
"Giữa những vị thần với nhau thì vốn không tồn tại hai chữ hòa bình đâu. Nếu nó không nuốt chửng đối phương, thì chắc chắn đối phương sẽ nuốt chửng lấy nó. Cái này hoàn toàn không giống với xã hội loài người, bởi nó là bản năng sinh tồn của những c.h.ủ.n.g t.ộ.c bất t.ử như bọn anh."
Lúc này tôi mới bừng tỉnh và nhận ra một điều. Rằng trong suốt hơn bốn tỷ năm ròng rã qua, anh đã luôn phải sống trong một khu rừng rậm vốn chỉ tuân theo định luật: hoặc là sống, hoặc là c.h.ế.t.
10
Thằng hai hồi đi học mẫu giáo thì lại bị bạn bè tẩy chay, cô lập.
"Các bạn bảo trên người con thối quá..." Nó khóc đến mức những cục chất nhầy cứ thế ừng ực tuôn ra khỏi hốc mắt.
"Không sao đâu cục cưng à..."
Tôi vừa phải đeo mặt nạ phòng độc, vừa dịu dàng lau mặt cho nó: "Con chỉ là chưa kiểm soát tốt được cơ thể của mình thôi mà. Con nhìn cha con xem, đã hơn bốn tỷ tuổi rồi mà thi thoảng vẫn còn thò cả xúc tu từ trong miệng ra đấy thôi. Không sao đâu, cứ đợi con lớn lên thêm chút nữa là sẽ tốt thôi mà."
Sau đó tôi đã gặp và nói chuyện với cô giáo mẫu giáo về việc nó bị cô lập.
Chỉ qua mấy ngày sau, cô giáo đã báo lại với tôi rằng có một cô bé đã bằng lòng chơi cùng với thằng bé.
Cảm xúc của trẻ con vốn đến cũng nhanh mà đi cũng vội, thế nên thằng hai đã rất nhanh ch.óng trở lại vẻ vui vẻ, cứ cười hì hì ngốc nghếch mỗi ngày.
Thậm chí nó còn dẫn cả cô bé đó về nhà để cho tôi "xem mắt" nữa.
"Cháu chào cô ạ." Cô bé cất giọng mềm mại ngọt ngào, trông vừa xinh xắn lại vừa ngoan ngoãn lễ phép.
Con trai tôi liền nắm lấy tay cô bé: "Tớ có cái này đẹp lắm, cậu mau lại đây với tớ."
Hai đứa trẻ chạy lạch bạch vào trong phòng. Xuyên qua khe cửa, tôi nhìn thấy con trai mình khẽ mở lòng bàn tay ra, rồi phóng ra cả một vùng biển cả bao la ngay tại đó.
Đó thực sự là một vùng biển chân thực. Những chú cá rực rỡ sắc màu bơi lượn tung tăng trong làn nước đen tuyền tựa như một bức màn sân khấu, và còn có cả những chú cá voi khổng lồ đang cất tiếng ngâm nga vang vọng.
"Oa..." Cô bé vừa tận hưởng những làn gió biển thổi qua, vừa đứng ngây người ra vì kinh ngạc.
"Tặng cho cậu này."
Con trai tôi khẽ nhét chiếc vỏ ốc biển vào tận tay cô bé.
Đó vốn là một vị thần linh nhỏ tuổi đang đem cả bãi biển được phong ấn của mình để ban tặng cho một đứa trẻ mang tâm hồn lương thiện.
Đứng nhìn bọn trẻ, tôi phảng phất như nhìn thấy chính bóng dáng của chúng tôi từ thuở ban sơ, ngay tại cội nguồn của nền văn minh nhân loại.
11
"Anh đã từng gặp gỡ biết bao nhiêu người, lại nắm giữ cả một quỹ thời gian dài đằng đẵng như thế, vậy tại sao anh không cùng họ xây dựng nên những mối thâm tình sâu đậm hơn hả Thiên Kỳ?"
"Chỉ bởi vì tất cả họ đều không phải là em..."
"...Họ vĩnh viễn đều không còn là em nữa rồi, Kiều Kiều."
(Hoàn)