Bí Ẩn Bộ Da Người

Chương 4



 

 

Khương Thiên Kỳ nghe thấy thế thì lập tức lái xe đưa tôi về nhà.

 

Vừa bước vào cửa, tôi đã thấy một đội ngũ bác sĩ ăn mặc chỉnh tề túc trực sẵn ở đó.

 

Vốn dĩ công ty nhà tôi chuyên về d.ư.ợ.c phẩm sinh học, nên kể từ khi mang thai, tôi chưa từng phải đến bệnh viện lần nào, lúc nào cũng có một đội ngũ y tế hàng đầu túc trực để theo dõi sát sao từng biến chuyển trong cơ thể tôi.

 

Khương Thiên Kỳ nhẹ nhàng bế tôi lên giường, sau đó các bác sĩ nhanh ch.óng đi tới nối đủ loại máy móc thiết bị lên người tôi.

 

“Cô ấy không sao cả, mẹ tròn con vuông ạ."

 

Khương Thiên Kỳ lúc này mới thở phào nhẹ nhõm.

 

Anh đặt tay lên bụng bầu của tôi rồi khẽ âu yếm vuốt ve: "Anh đã bảo rồi, sau này đừng có chạy lung tung nữa, em đang m.a.n.g t.h.a.i đấy."

 

Ánh mắt anh lúc đó dịu dàng đến lạ, cứ như thể chưa từng có chuyện kinh khủng gì xảy ra.

 

Cứ như thể chỉ mới nửa tiếng trước thôi, anh không hề b.úng tay một cái để tước đoạt mạng sống của một con người vậy.

 

Điều này khiến tôi cảm thấy vô cùng mâu thuẫn.

 

Tình cảm giữa Khương Thiên Kỳ và tôi vốn dĩ rất tốt, nên sau khi chứng kiến biết bao chuyện kỳ quái, trong tiềm thức tôi đã từng nghi ngờ rằng người này không phải là chồng tôi.

 

Chồng tôi đã bị hoán đổi linh hồn rồi.

 

Thế nhưng giờ đây, tôi buộc phải loại trừ khả năng đó.

 

Bởi lẽ ánh mắt thì không bao giờ có thể lừa dối ai được cả.

 

Anh quả thực chính là người bạn đời đã yêu nhau mười năm của tôi.

 

Nhưng nếu vậy, làm sao có thể giải thích được những vụ ngoại tình, g.i.ế.c người, hay cả cái siêu năng lực vô lý đến rợn người này đây?

 

Đầu óc tôi cứ ong ong, rồi cứ thế chìm vào giấc ngủ mê mệt trong vòng tay anh.

 

Lúc tỉnh lại, đến chính tôi cũng cảm thấy khinh bỉ bản thân mình.

 

Liễu Kiều Kiều ơi là Liễu Kiều Kiều, sao trong hoàn cảnh này mà mày vẫn có thể ngủ ngon lành được cơ chứ!

 

Lúc này Khương Thiên Kỳ đã nấu xong bữa trưa liền bưng tới cho tôi.

 

Anh khẽ hỏi tôi có thấy cảm động không. Còn tôi thì chẳng dám động đậy lấy một phân.

 

"Hôm nay anh không phải đi làm sao?" Tôi toát mồ hôi lạnh hỏi.

 

"Con cần có bố." Khương Thiên Kỳ lại dịu dàng xoa bụng tôi.

 

Chồng tôi vốn luôn có một vấn đề, đó là đôi khi anh thường nói những câu rất kỳ quái.

 

Ví dụ như câu vừa rồi chẳng hạn. Một đứa trẻ còn chưa kịp chào đời, tại sao lại cần có bố đến mức ấy chứ? Nếu là lời âu yếm bình thường, thì đáng lẽ anh phải hỏi là: "Vợ à, em có cần anh không?" mới phải chứ?

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Vì chúng tôi đã kết hôn lâu rồi, nên tôi thường theo thói quen mà bỏ qua những sự kỳ lạ này.

 

Thế nhưng ngay lúc này đây, cái cảm giác rợn người ấy lại như những cái gai ốc đang bò dọc sống lưng...

 

Có khi nào anh đang nói sự thật không? Đứa con trong bụng tôi khác biệt hoàn toàn với những đứa trẻ khác, nên nó mới thực sự cần Khương Thiên Kỳ ở cạnh tôi đến vậy sao? Nghĩ đến đó, lòng tôi bỗng thấy lạnh toát.

 

Chồng tôi rốt cuộc là cái thứ gì vậy trời!

 

Mà con của tôi... rốt cuộc là cái giống gì nữa đây!

 

Tôi ngước mắt nhìn đống máy móc thiết bị đặt bên cạnh giường.

 

Giờ phút này, tôi thực sự khao khát được đến bệnh viện để làm một cuộc khám t.h.a.i cho ra ngô ra khoai! Ngặt một nỗi, ngay cả cửa nhà tôi còn chẳng bước ra nổi.

 

Nhưng cũng may, chồng tôi thì vẫn là chồng tôi thôi, tôi có thừa cách để nắm thóp anh.

 

Tôi ngồi dậy, dứt khoát đẩy phần ăn đầy dinh dưỡng ra: "Em không thích ăn món này, em muốn ăn bồ câu quay của nhà hàng Lợi Uyển cơ."

 

"Ăn bồ câu cái gì chứ, anh đã mất cả nửa ngày mới nấu xong chỗ này đấy."

 

"Nhưng em cứ muốn ăn đấy. Ăn xong em còn phải ghé qua Hankyu một chuyến nữa, giày với túi xách em đặt đã về tới nơi rồi."

 

Bình thường tôi vẫn luôn là cái đồ ẻo lả, lại hay làm mình làm mẩy như thế đấy.

 

Đã vậy, hiện giờ tôi lại còn đang m.a.n.g t.h.a.i nữa chứ!

 

Khương Thiên Kỳ quả nhiên chẳng thể nào cứng rắn nổi với tôi.

 

"Em cứ nằm đó đi, anh đi mua cho em." Anh lườm tôi một cái đầy bất lực rồi mới chịu quay lưng đi ra ngoài.

 

Vừa thấy anh đi khỏi, tôi liền xách giày lên, rồi chẳng nói chẳng rằng lẻn ngay ra khỏi nhà, chạy thẳng tới đội cảnh sát giao thông để tìm cứu cánh.

 

4

 

Cảnh sát Nhậm đang bận thẩm vấn tài xế, vừa trông thấy tôi, anh ấy liền xách theo bình giữ nhiệt đi ra hỏi: "Sáng nay cô đến phố Phúc Minh lấy ảnh, có nhìn thấy ở chỗ đó xảy ra t.a.i n.ạ.n giao thông không?"

 

"Tôi cũng đang định nói với anh chuyện này đây. Thám t.ử tư của tôi c.h.ế.t rồi! C.h.ế.t thật rồi! Bị xe đ.â.m c.h.ế.t ngay tại chỗ! Chính là do anh ta làm đấy!"

 

Sắc mặt cảnh sát Nhậm lập tức trở nên vô cùng khó coi.

 

Anh ấy thừa hiểu chữ "anh ta" mà tôi vừa nói là đang ám chỉ ai.

 

Lần này anh ấy không còn bảo tôi bị hoang tưởng nữa, mà trực tiếp dẫn tôi ra ngoài phòng thẩm vấn để nghe lén lời khai.

 

Tài xế lúc đó vốn rất tỉnh táo, tốc độ xe cũng hoàn toàn nằm trong phạm vi cho phép. Xe tải lớn trên đoạn đường đó giới hạn tốc độ là 60, mà lúc ấy anh ta lái còn chưa tới mức đó nữa.

 

"Thế rồi đột nhiên chiếc xe cứ thế bay v.út đi! Tôi còn chưa kịp dậm chân ga nữa! Thật đấy cán bộ ạ! Tôi đã đạp phanh hết cỡ rồi nhưng hoàn toàn vô dụng! Xe cứ như bị một lực nào đó điều khiển, hoàn toàn mất kiểm soát!"

 

Cảnh sát Nhậm nói nhỏ với tôi: "Chúng tôi đã kiểm tra dấu vết trên đường, cũng đã rà soát camera giám sát tốc độ xe tải. Với công suất đầu ra của động cơ lúc đó, không thể nào tạo ra được tốc độ kinh khủng như vậy. Ngược lại, trông nó giống như... giống như cả chiếc xe bị một lực tác động cực mạnh từ bên ngoài kéo bay đi vậy."

 

 

====================