Bí Ẩn Bộ Da Người

Chương 5



 

"Chồng tôi lúc đó trùng hợp đã b.úng tay một cái."

 

Cảnh sát Nhậm trầm ngâm một lúc lâu, rồi lại liếc nhìn tôi: "Người nhà cô đúng là... coi thường cả định luật Newton quá rồi đấy."

 

"Cảnh sát Nhậm, hôm nay tôi tìm anh là có chuyện còn quan trọng hơn... anh có thể dẫn tôi đi khám t.h.a.i được không?"

 

"Hả?"

 

Đợi đến khi anh ấy tan sở, hai chúng tôi cùng đứng chờ ngoài sảnh khoa phụ sản của bệnh viện Số 1.

 

Tôi bàn bạc với anh ấy: "Tôi có thể dùng thẻ bảo hiểm y tế của anh được không?"

 

Cảnh sát Nhậm khó hiểu thốt lên: "Cô có muốn nghe lại xem mình đang nói cái gì không đấy?"

 

"...Chồng tôi làm trong ngành y tế, hễ tôi vừa quẹt thẻ là anh ấy chắc chắn sẽ biết ngay. Chưa biết chừng kết quả siêu âm còn chưa kịp ra thì anh ta đã tới tóm tôi về rồi."

 

Cảnh sát Nhậm trợn trắng mắt, nhưng vẫn ngoan ngoãn ra quầy đăng ký: "Cho tôi khám khoa phụ sản."

 

Y tá nhìn anh ấy bằng ánh mắt cực kỳ kỳ quặc: "Anh á? Anh mà lại đi khám khoa phụ sản à?"

 

Anh ấy liền bịa ra một cái cớ đầy vụng về: "À, vợ tôi không có bảo hiểm y tế, thẻ của tôi có thể thanh toán được nên dùng tạm, mong cô giúp cho nhanh một chút, cảm ơn."

 

Y tá liền quay sang hỏi tôi: "Cô có chắc là mình muốn sinh con cho cái loại đàn ông keo kiệt này không vậy?"

 

"Không không không, con không phải của anh ta đâu! Là con của chồng tôi, chồng tôi vừa đẹp trai lại vừa giàu hơn anh ta nhiều! Chỉ là tình cảm vợ chồng chúng tôi đang có chút vấn đề nên tôi mới tìm tới anh ta thôi."

 

Biểu cảm của y tá sau khi nghe tôi nói càng trở nên méo mó khó coi hơn.

 

Còn Cảnh sát Nhậm thì lạnh lùng bụm c.h.ặ.t miệng tôi lại để ngăn tôi nói thêm mấy lời chấn động.

 

Mãi mới mở được phiếu khám, tôi mới được nằm lên giường để siêu âm.

 

Bác sĩ vốn dĩ đang vừa làm vừa nói chuyện phiếm, bỗng bật thốt lên một tiếng c.h.ử.i thề kinh ngạc.

 

Tôi căng thẳng hỏi dồn: "Sao thế ạ? Con của tôi bị làm sao vậy bác sĩ?"

 

"Cô... cô không hề mang thai."

 

Bác sĩ lắp bắp đáp: "Trong t.ử cung của cô... những thứ chi chít như thế này là cái gì vậy... là trứng côn trùng sao?"

 

Tôi nghe mà như bị sét đ.á.n.h ngang tai: "Cái gì cơ? Trứng côn trùng á?"

 

"...Hơn nữa, gan của cô cũng biến mất rồi."

 

Gương mặt bác sĩ bỗng dưng trở nên trắng bệch, cô ấy liên tục di chuyển đầu dò trên bụng tôi: "Lá gan của cô, hình như đã bị ăn sạch sành sanh cả rồi."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

Sau khi khám xong toàn bộ, tôi ngã phịch xuống băng ghế bệnh viện và khóc rống lên đầy t.h.ả.m thiết.

 

"Chắc chắn là anh ta đang lấy tôi ra làm thí nghiệm sinh học rồi, hu hu hu... Tình nghĩa bao nhiêu năm qua của chúng tôi, vậy mà anh ta lại nỡ coi tôi như chuột bạch thế này... Trái tim anh ta đúng là quá tàn nhẫn! Anh ta không còn yêu tôi nữa rồi, hu hu hu..."

 

"Đến cái nước này rồi mà cô vẫn còn tâm trí để ý xem anh ta có yêu cô hay không à?"

 

Cảnh sát Nhậm lập tức phát hoảng: "Lụy tình thì cũng phải có giới hạn thôi chứ bà chị? Lá gan của cô biến mất tăm mất tích luôn rồi kìa!"

 

"Anh ta đã không còn yêu tôi nữa rồi, thôi thì tôi c.h.ế.t quách đi cho xong, cứ để cho lũ sâu bọ kia ăn sạch tôi đi cho rồi!"

 

Tôi nhũn cả người trên băng ghế bệnh viện, và không ngừng gào khóc ầm ĩ chẳng màng hình tượng.

 

"Này cô, xốc lại tinh thần chút đi chứ, kiểu gì mà chẳng có cách giải quyết!"

 

Đang lúc hai chúng tôi nói chuyện thì bỗng nhiên có một vị giáo sư tóc hoa râm nhưng khí chất vô cùng quắc thước, tinh thần minh mẫn dẫn theo một nhóm người hớt hải đi tới trước mặt: "Anh chính là Nhậm Thiên Đường?"

 

"Hả? Anh tên là Nhậm Thiên Đường á?"

 

Tôi ngớ người nhìn sang cảnh sát Nhậm.

 

Cái tên "Thiên Đường" này nghe cũng... thoát tục quá nhỉ.

 

"Đúng vậy, là tôi thì sao?" Cảnh sát Nhậm lạnh mặt bắt tay với vị giáo sư: "Tôi là Nhậm Thiên Đường, còn vị này là..."

 

"...Một bệnh nhân không muốn tiết lộ danh tính." Tôi vội vàng cướp lời.

 

"Bệnh án của cô vô cùng đặc biệt, thực sự là cực kỳ hiếm thấy... Tôi rất hy vọng có thể trở thành bác sĩ điều trị chính cho cô."

 

"Bác sĩ, tôi còn cứu được không? Cơ hội sống sót của tôi liệu có cao không?"

 

"Về mặt lý thuyết thì cô đã... c.h.ế.t từ lâu rồi."

 

Giáo sư nghiêm túc đẩy gọng kính: "Trong t.ử cung của cô chứa vô số ký sinh trùng, chúng đang điên cuồng cướp đoạt chất dinh dưỡng từ cơ thể mẹ, đến mức các cơ quan nội tạng của cô đang dần hòa tan để cung cấp năng lượng cho chúng... Nhưng điều kỳ lạ nhất là, cơ thể cô không hề có bất kỳ dấu hiệu suy kiệt nào. Trong tình trạng mọi chỉ số đều rối loạn tùng phèo hết cả lên, cô lại vừa quái dị mà lại vừa... khỏe mạnh. Đây quả thực là một phép màu y học."

 

Tôi nhen nhóm lên một tia hy vọng mỏng manh: "Vậy bây giờ tôi có thể phá cái t.h.a.i này được không?"

 

"Với điều kiện là các mẫu sống của lũ ký sinh trùng chưa xác định trong t.ử cung cô phải để lại cho tôi nghiên cứu."

 

"Ông cứ việc lấy sạch đi."

 

Nghĩ đến việc tôi cùng Khương Thiên Kỳ yêu nhau mặn nồng suốt mười năm trời, vậy mà "kết tinh" mà anh để lại cho tôi lại là một đống giun sán! Tôi lại thấy tủi thân phát khóc nên cứ sụt sùi mãi không thôi.

 

Giáo sư bảo trợ lý của mình đưa lên một tờ giấy cam kết phẫu

 

====================