thuật: "Bố đứa bé ký vào đây."
"Tôi không phải chồng cô ấy!" Cảnh sát Nhậm vội lùi lại một bước như tránh tà: "Tôi chỉ là một người cảnh sát nhân dân tình cờ đi ngang qua thôi."
Tôi nhanh ch.óng giật lấy cây b.út, ký xoẹt một cái xong xuôi: "Mau phẫu thuật đi bác sĩ! Chồng tôi chắc chắn sẽ không đời nào đồng ý cho tôi phá t.h.a.i đâu, đợi đến khi anh ta phát hiện ra thì không kịp làm gì nữa đâu."
Bởi vì cơ thể kỳ quái của tôi có thể giúp vị giáo sư này xuất bản tới mười bài báo khoa học SCI, nên cuối cùng chúng tôi đã bất chấp mọi quy định ngặt nghèo về phẫu thuật.
Ngay tối hôm đó, tôi đã được đưa lên bàn mổ.
5
Dưới ánh đèn phẫu thuật không hắt bóng ch.ói mắt, tôi được gây tê tủy sống.
Giáo sư cầm d.a.o mổ, bắt đầu rạch bụng tôi ra.
Đột nhiên, tôi cảm thấy ánh đèn trong phòng phát ra tiếng "xuy xuy" chớp tắt liên hồi rồi tối sầm lại trong tích tắc.
Sau đó, giữa một bầy bác sĩ áo trắng đang tất bật, bỗng xuất hiện một bóng người đen ngòm, lạc quẻ đến rợn người.
...Đó là một người phụ nữ với mái tóc dài thẳng tắp, đeo khuyên tai to bản, mặc bộ đồ da gợi cảm, đang nhìn tôi chằm chằm bằng ánh mắt không chút biểu cảm.
Tôi kinh hoàng hét toáng lên: "Á!!! Á!!!!"
Giáo sư giật mình run cả tay: "Cô kêu gào cái quỷ gì thế hả?"
"Có người... có người đứng ngay đằng sau ông kìa!!!"
Giáo sư liền ngoái đầu lại, và ông ta cũng lập tức giật thót mình: "Sao... sao cô vào đây được?"
Lời còn chưa kịp dứt, một luồng khí kinh hồn từ cõi hư vô bùng nổ, hất văng toàn bộ nhân viên y tế ra ngoài bằng một sức mạnh vô hình khủng khiếp.
Hàng loạt máy móc xung quanh nổ tung "bùm bùm", tia lửa điện liên tục xẹt ra vô cùng ch.ói mắt.
Chỉ trong tích tắc, phòng phẫu thuật đã trở nên hỗn loạn, tan hoang. Mọi người đều đã ngất xỉu cả rồi, chỉ còn lại duy nhất mình tôi đang trong tình trạng phanh bụng nằm trơ trọi trên bàn mổ: "Cô... cô đừng có bước qua đây!"
Tôi nhận ra ả ngay lập tức!
Ả chính là cô nhân tình cuối cùng của chồng tôi!
Hôm đó tại cái tầng bốn bỏ hoang lạnh lẽo kia, thứ kinh hoàng mà tôi nhìn thấy chính là bộ da của ả bị lột ra nằm cạnh bộ da của chồng tôi!
Mặc kệ những tiếng la hét thất thanh của tôi, ả cứ thế ung dung bước tới, rồi lạnh lùng thọc thẳng bàn tay vào bên trong vết thương đang mở rộng của tôi!
"Áaaaaa
Tôi cảm nhận rõ mồn một cái bàn tay lạnh ngắt kia đang ngoáy loạn trong lục phủ ngũ tạng của mình, dường như nó đang điên cuồng lục lọi để tìm kiếm một thứ gì đó!
Ngay cái khoảnh khắc tôi tưởng chừng như mình sắp đau đến mức ngất lịm, thì từ trong vết mổ đột nhiên trồi ra vô số những cái xúc tu nhỏ xíu.
Chúng sinh trưởng và vươn dài với tốc độ kinh hồn, chẳng mấy chốc đã nhanh ch.óng biến thành những cái vòi vừa to vừa đỏ lòm, siết c.h.ặ.t lấy cánh tay của ả.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Ả cau mày, định rút tay ra nhưng đám xúc tu ấy lại càng siết mạnh hơn.
Một tiếng "phập" khô khốc vang lên, cánh tay phải của ả bị cắt đứt phăng ngay tại chỗ!
Bị cắt đứt thật rồi!
Chẳng biết lúc đó lấy đâu ra sức lực, tôi lồm cồm bò xuống khỏi giường bệnh, vừa la hét thất thanh vừa tông cửa chạy thục mạng ra ngoài: "Cứu mạng với! Cảnh sát Nhậm ơi cứu tôi với!"
Các bạn ơi, hãy tưởng tượng xem, khung cảnh lúc đó thực sự là một cơn ác mộng tột cùng!
Cả hành lang dài dằng dặc không một bóng người, bên ngoài trời đổ mưa dông xối xả, chẳng có lấy một tia sáng nào lọt được vào trong.
Còn tôi thì sao? Tôi đang trong tình trạng phanh bụng ra, trên đó vẫn còn cắm nguyên một cánh tay đứt lìa của kẻ khác.
Phía sau lưng, con giáp thứ mười ba của chồng tôi với gương mặt âm u, đang kéo lê cánh tay trái còn sót lại, lầm lũi đuổi theo sát nút!
Tôi chạy đến đâu, m.á.u tươi chảy ròng ròng đến đấy. Cộng thêm tác dụng của t.h.u.ố.c mê vẫn còn vương vấn, tôi căn bản không thể chạy nhanh được.
Chẳng mấy chốc, tôi đã lâm vào đường cùng, bị dồn vào góc dưới bệ cửa sổ ở cuối hành lang.
"Giao tinh trùng của anh ấy cho tôi."
Người đàn bà đó ép sát lại gần, giọng nói bình thản đến mức rợn người.
Nghe đến đây, tôi bỗng nổi trận lôi đình và quên luôn cả sợ: "Bà đây mới là vợ chính thức của anh ấy nhé!"
Ngay giây tiếp theo, cánh cửa sổ ngay trên đầu tôi đột ngột bị một sức mạnh khủng khiếp mở tung, cuồng phong bão táp theo đó liền ập thẳng vào trong.
Tôi run rẩy ngẩng đầu lên nhìn.
Thì liền thấy Khương Thiên Kỳ xuất hiện trong bộ dạng âu phục giày da chỉnh tề, nhưng gương mặt lại u ám đến cực điểm.
Với tư thế của loài bò sát, anh đang bám dính lấy khung cửa sổ của tầng mười ba này.
"Ông xã, ả ta uy h.i.ế.p em..." Tôi khóc thét lên ngay tại chỗ.
"Không sao đâu." Anh đưa tay ra, vuốt ve đầu tôi một cái đầy trấn an, rồi đột nhiên tung ra một cú đ.ấ.m ngàn cân, đ.á.n.h bay luôn cái đầu của con mụ kia!
Cái đầu người lăn lông lốc trên nền gạch.
Lúc này tôi mới kinh hoàng nhận ra, dù là ở tay hay vết đứt trên cổ, ả ta hoàn toàn không hề chảy một giọt m.á.u nào!
Cái xác không đầu ấy vẫn không hề bị ảnh hưởng, ả định bổ nhào tới tấn công tôi, nhưng chồng tôi đã nhanh hơn.
Anh xách ngược cái xác lên bằng một tay, rồi ném thẳng nó ra ngoài cửa sổ vào không trung. Sau đó, chính anh cũng nhảy vụt vào màn mưa bão, tan biến không để lại dấu vết.
Tôi không thể chịu đựng thêm bất kỳ sự đả kích nào nữa, hai mắt liền tối sầm lại và trực tiếp ngất xỉu tại chỗ.
Trong cơn mê sảng, bên tai tôi liên tục vang lên tiếng sáo quỷ dị.
====================