Cố Họa và Chu Chỉ Lan nói làm là làm.
Trước tiên từ trong đám thị nữ trẻ tuổi trong Vương phủ chọn ra hai nhóm người, sáu người biết chữ, giỏi tính toán lại lanh lợi, chọn làm quản sự thị nữ của Vương phủ, đại bộ phận đều là gia sinh t.ử của Mộ phủ.
Chuẩn bị do Chu Chỉ Lan dẫn dắt huấn luyện hơn một tháng, có thể đảm nhiệm liền phân phối cho quản sự ma ma làm phó thủ rèn luyện, trở thành thê đội thứ hai của nữ quản sự.
Vương phi còn nói, các quản sự ma ma thế hệ trước dạy ra một đồ đệ, liền được thưởng một trăm lượng bạc, sau khi đồ đệ có thể độc lập, bà ấy liền có thể đạt được tư cách vinh dưỡng, không cần làm việc, còn có bạc cầm.
Các quản sự ma ma lập tức bỏ đi nỗi lo dạy hết cho trò thì thầy c.h.ế.t đói, dốc lòng dạy bảo thế hệ trẻ dưới tay mình.
Lại chọn mười người có nền tảng võ công, mắt sáng tay nhanh sung làm nữ thị vệ.
Mười người này hầu như đều là di cô của tướng sĩ Mộ gia quân, không chỉ thân thủ không tệ, mà còn trung thành tuyệt đối.
Cố Họa chuẩn bị để Chu Chỉ Lan huấn luyện thành lực lượng nòng cốt của đội nữ binh tương lai, lấy một dẫn trăm, một ngày nào đó liền có thể thống lĩnh đội ngũ nữ binh ngàn người trở lên.
Ngộ nhỡ thật sự gặp phải đại chiến, nam t.ử Mộ gia quân phải dốc toàn lực ra khỏi thành, vậy thì nữ t.ử các nàng liền có thể đảm đương trọng trách bảo vệ người nhà, thậm chí bảo vệ thành Củ Châu, để nam nhân yên tâm ra ngoài xông pha c.h.é.m g.i.ế.c.
Buổi sáng, Chu Chỉ Lan dẫn theo sáu thị nữ đứng đầu là Đông Thanh mỗi ngày xem nàng ấy xử lý việc nội trạch thế nào, giao phó sắp xếp với các quản sự nương t.ử ra sao, một ngày sẽ đi tuần tra các nơi trong phủ bốn lần, giảng giải tỉ mỉ cần chú ý quan sát chỗ nào, phát hiện manh mối gì thì xử lý thế nào.
Buổi chiều, Chu Chỉ Lan liền chỉ đạo nữ thị vệ võ công.
Mỗi khi đến lúc này, Lão phu nhân liền dẫn Đoàn Đoàn Viên Viên bưng ghế đẩu ngồi một bên nhìn các nàng tập võ.
Nhưng Đoàn Đoàn thì ôm họa bản xem say sưa ngon lành, dường như không thích tập võ.
Ngược lại có lúc lẻn đi xem nương thân và Chu di di thảo luận việc nhà, ra vẻ ông cụ non ngồi trên ghế thái sư to lớn, chân ngắn nhỏ khoanh lại, hai tay quy củ đặt trên hai chân, khuôn mặt nhỏ nhắn mười phần nghiêm túc.
Nghe không hiểu, nhưng thỉnh thoảng lộ ra một nụ cười tán thưởng các ngươi làm rất tốt.
Mỗi khi đến lúc này đều sẽ chọc cho Cố Họa và Chu Chỉ Lan cười nghiêng ngả, Chu Chỉ Lan còn cố ý tìm vài vấn đề hỏi ý kiến nó, tiểu gia hỏa ra vẻ đàng hoàng gật đầu tỏ vẻ tán đồng, hoặc lắc đầu tỏ vẻ phản đối.
Cố Họa và Chu Chỉ Lan lập tức phối hợp tỏ vẻ nó nói đúng, giơ ngón tay cái với nó.
Lúc này, thằng nhóc thối mới hiếm hoi giống đứa trẻ hai tuổi khanh khách cười rộ lên.
Viên Viên lại ngồi không yên, thường xuyên chạy vào trong đội ngũ đi theo các tỷ tỷ hét lớn hây a múa vài quyền, tay chân ngắn ngủn, có lúc đứng cũng không vững, còn lạ là có khí thế, chọc cho đám tỷ tỷ cười đến ngả nghiêng.
Cố Họa sai người dán cáo thị trong thành Củ Châu, bắt đầu chiêu mộ đội nữ t.ử hộ vệ Vương phủ, mục tiêu hai mươi người.
Nàng và Chu Chỉ Lan vạn vạn không ngờ cáo thị vừa dán ra ngoài một canh giờ, cổng lớn Vương phủ sắp bị chen vỡ rồi, đầu người đông nghịt.
Có nhà mình đưa con gái tới, có tự mình tìm tới cửa, còn có thay nữ quyến qua đây thám thính tin tức.
Cố Họa vội vàng sai người bày bàn ghế ở đầu phố, để Chu Chỉ Lan tọa trấn đích thân chọn lựa.
Bởi vì vài biện pháp của Vương phi, nhất thời cả Vương phủ người nào người nấy giống như được tiêm m.á.u gà, hăng hái mười phần, làm việc bước chân như có gió, trên mặt đều mang nụ cười vui vẻ, giống như là qua đại lễ gì đó, náo nhiệt phi phàm.
Ân Đào đi dạo một vòng lớn trong Vương phủ, nhìn thấy cảnh tượng này trong lòng kinh hãi, thế mà lại bắt đầu chiêu mộ nữ hộ vệ rồi.
Ả vội vàng trở về tiểu viện mình ở, nhìn thấy Y Vân ngồi ở đông thiên thất ung dung cầm sách đang xem, tức giận một phen đoạt lấy.
“Xem xem xem, ngươi xem mấy cuốn sách ch.ó má này có thể khiến ngươi gả cho như ý lang quân sao? Có thể cho ngươi vàng bạc châu báu sao? Ngươi cũng không nhìn xem bên ngoài đều thay đổi rồi, còn xem!”
Y Vân nhíu mày nhìn ả: “Ngươi có thể đừng la lối om sòm không, có chuyện thì nói t.ử tế.”
Ân Đào cười giận: “Dám tình ngươi là tới làm đại gia khuê tú hưởng thanh phúc a? Lời dặn dò của Hoàng hậu nương nương ngươi đều ném lên chín tầng mây rồi có phải không?”
Y Vân nhanh ch.óng liếc nhìn cửa ra vào, ma ma canh cửa trước đó đã rút đi, chỉ để lại cho các nàng hai tiểu thị nữ, vừa vặn hai người đi nhà bếp lấy cơm rồi.
Y Vân đứng lên, đi đến cổng viện nhìn ra ngoài, xác nhận không có người mới thở phào nhẹ nhõm.
Khép cổng viện lại, kéo Ân Đào vào đông thiên thất, hạ thấp giọng nói: “Ngươi là không sợ người khác biết ngươi là người của Hoàng hậu phải không? Kêu lớn tiếng như vậy.”
Mặt Ân Đào trắng bệch, nhanh ch.óng nhìn ra ngoài một cái, thấp giọng nói: “Làm sao bây giờ? Chuyện này có cần báo cho Hoàng hậu nương nương biết không?”
“Chúng ta đều không ra được, báo thế nào?”
Ân Đào nghĩ nghĩ: “Không phải nói có thể ném một tín vật ra đầu tường phía tây, sẽ có người nói cho chúng ta biết cách truyền tin sao?”
Trong lòng Y Vân rất không tình nguyện.
Nhưng nàng ta rất rõ ràng, nơi này cũng không phải chỉ có hai người các nàng là tai mắt của Hoàng hậu, nếu các nàng vẫn luôn không có tin tức truyền ra ngoài, các nàng sẽ không còn giá trị.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Ân Đào ghét bỏ nàng ta lề mề, không khỏi thúc giục: “Ngươi mau lấy ra a, tín vật không phải ở chỗ ngươi sao?”
Cũng không biết Hoàng hậu coi trọng nàng ta ở điểm nào?
Chỉ vì từng là quan gia tiểu thư sao?
Nhát gan như chuột, sao có thể làm nên chuyện?
Ân Đào trong lòng đang mắng c.h.ử.i, Y Vân đi vào trong phòng mình lấy một thứ ra, đưa cho ả.
“Giờ Tý ném từ đầu tường phía tây ra ngoài.”
Ân Đào nhận lấy xem xét, là một cây trâm gỗ bình thường: “Chỉ cái này?”
Ả hoàn toàn không tin tín vật Hoàng hậu đưa là thứ đồ rách nát này.
Y Vân thấp giọng nói: “Rỗng ruột.”
Ân Đào vội vàng cầm lấy nhìn kỹ, quả nhiên nhìn ra manh mối, hóa ra có thể vặn ra, bên trong là rỗng.
“Vậy ngươi viết cái giấy nhắn bỏ vào đi. Cứ viết chuyện gần đây Vương phủ chiêu mộ nữ hộ vệ.”
Y Vân nhìn ả như nhìn kẻ ngốc: “Ta không viết, ngộ nhỡ người khác nhặt được tìm tới chúng ta chẳng phải là tìm c.h.ế.t?”
Ân Đào nghẹn họng: “Vậy cứ thế ném ra ngoài?”
“Không phải nói tự có người tới tìm chúng ta sao? Vậy thì thử xem, nếu như không có người tới tìm thì không trách được chúng ta.”
Y Vân nói xong, đoạt lấy sách trên tay Ân Đào, tiếp tục ngồi xuống xem.
Ân Đào bất lực, đành phải đợi đến trời tối...
Cố Họa vác cái bụng ngồi sau lưng Chu Chỉ Lan, nhìn từng nữ t.ử đến báo danh, được Chu Chỉ Lan chọn trúng thì nhảy cẫng hoan hô, nàng cũng cảm thấy rất vui vẻ.
Không được chọn trúng cũng thưởng năm mươi tiền, người người vui mừng.
Cố Họa chính là muốn khiến thành Củ Châu tràn đầy lòng tin, quét sạch sự bất an và chán nản do mấy chục năm chiến loạn mang lại cho mọi người.
Nữ t.ử Nam Cương quả nhiên không giống lắm với Trung Nguyên, xung quanh có rất nhiều dân tộc thiểu số, các bộ lạc Miêu, Di rất nhiều đều định cư ở Đại Lương, bọn họ vẫn lấy săn b.ắ.n và lên núi đốn củi, hái thực vật hoang dã cùng d.ư.ợ.c liệu đi chợ phiên buôn bán đổi lấy bạc.
Nhưng cuộc sống thu nhập kiểu này là ông trời thưởng cơm ăn, nếu trong nhà nhân khẩu con cái nhiều, cả nhà cũng sẽ bữa đói bữa no.
Làm nữ hộ vệ ở Vương phủ không chỉ có nguyệt ngân cố định, còn có thể diện, mang lại vinh quang vô thượng cho cả nhà.
Nữ hài t.ử tới tham gia tuyển chọn vây quanh đám người Chu Chỉ Lan trong ba tầng ngoài ba tầng, rất nhanh, đã tuyển đủ hai mươi người.
Chu Chỉ Lan nhìn về phía Cố Họa, dùng khẩu hình hỏi: Đủ chưa?
Cố Họa cười híp mắt gật đầu.
Loại chuyện này không thể gấp.
Vương phủ hiện nay có một đôi công t.ử tiểu thư, Vương phi lại m.a.n.g t.h.a.i lần nữa, cần lượng lớn nữ hộ vệ không có gì lạ.
Nhưng một lần chiêu mộ quá nhiều, sẽ rước lấy nghi ngờ.
Chu Chỉ Lan đứng lên, vươn vai một cái, vui vẻ quay đầu nhìn hai mươi vị nữ t.ử quy quy củ củ đứng thành ba hàng, vui vẻ cực kỳ.
Nàng ấy sải bước đi về phía các nàng, cười nói với các nàng: “Hôm nay các ngươi về nhà thu dọn trước đi. Không cần mang đồ đạc gì, y phục đều là Vương phủ thống nhất phát, ăn ở đều do Vương phủ lo, một đồng bạc cũng không cần tiêu, hàng tháng còn có nguyệt lệ bạc.
Sáng mai giờ Thìn sơ khắc đến Vương phủ, chúng ta ký khế ước trước, rồi lĩnh hai lượng bạc mang về cho người nhà coi như các ngươi hiếu thuận người nhà. Ngày kia chúng ta chính thức vào Vương phủ huấn luyện.”
“Nô tỳ tuân mệnh.”
Bạn nào thích cổ đại ngôn tình siêu sủng thì về với đội của mình nha
Một vị nữ t.ử trong đó dáng dấp đen nhẻm rất cao lớn lớn tiếng đáp.
Những người khác vốn không biết nên trả lời thế nào, nghe nàng ta như vậy, nhao nhao gân cổ họng hô theo: “Nô tỳ tuân mệnh.”
Tiếng hô đồng thanh của hai mươi nữ t.ử, có thể nói là đinh tai nhức óc.
Chu Chỉ Lan bị chấn động đến không kìm được lùi lại hai bước.