Bị Ép Làm Thông Phòng? Ta Quay Người Gả Cho Cha Của Tra Nam

Chương 327: Vợ Chồng Sát Cánh, Bùi Gia Dâng Gia Sản



 

Cố Họa cười hì hì nói: “Sai rồi, các ngươi không phải nô tỳ, là nữ hộ vệ, tương lai nếu có năng lực lập chiến công, còn có thể làm nữ tướng quân.”

 

Nữ t.ử đen tráng trừng lớn mắt, nhưng không dám lớn tiếng nữa, sợ chấn bay Vương phi nương nương kiều nhu xinh đẹp.

 

Nàng ta nhỏ giọng hỏi: “Vương phi nương nương, nô tỳ thật sự có thể làm nữ tướng quân sao?”

 

Cố Họa cười nói: “Lại sai rồi, không phải nô tỳ.”

 

Hắc nữu lè lưỡi: “Vâng, Vương phi nương nương, dân nữ sai rồi.”

 

Cố Họa cười chỉ chỉ Chu Chỉ Lan: “Đương nhiên có thể, Chỉ Lan tỷ tỷ từng là nữ tướng quân rong ruổi sa trường, tỷ ấy cũng là giáo quan của các ngươi. Ta nói lại lần nữa, các ngươi không phải nô tỳ, không phải nô lệ bán thân, là thị vệ.”

Bạn nào thích cổ đại ngôn tình siêu sủng thì về với đội của mình nha

 

Các nữ t.ử vui sướng như điên.

 

Trong đó một thiếu nữ tóc rất ngắn bỗng nhiên nói: “Làm nô cũng không sao, chỉ cần đi theo Vương phi nương nương là tốt rồi.”

 

Cố Họa đặc biệt nhìn mái tóc của nàng ấy, hình như là bị người ta cắt thành như vậy.

 

Tóc của nữ t.ử quan trọng như trinh tiết, thiếu nữ nhất định là gặp phải sự bắt nạt.

 

Thấy Vương phi nhìn tóc mình, nàng ấy sợ tới mức vội vàng dùng tay che tóc, vẻ mặt luống cuống: “Tóc, tóc rất nhanh sẽ dài ra.”

 

Cố Họa đi lên trước, gỡ tay nàng ấy xuống, nhu giọng nói: “Đúng, tóc sẽ dài ra, cho nên không sao cả.”

 

Vành mắt thiếu nữ đỏ hoe, dùng sức gật đầu, bỗng nhiên bịch một tiếng quỳ trên mặt đất, khóc lên: “Vương phi nương nương, có thể cho phép dân nữ tối nay ở lại Vương phủ không? Dân nữ không có người nhà, không cần về nhà.”

 

Chu Chỉ Lan đi tới đỡ nàng ấy dậy: “Ngươi ở nhà ta trước đi.”

 

Thiếu nữ khóc lóc cúi người: “Dân nữ đa tạ Chu giáo quan.”

 

Chu Chỉ Lan phất tay với các nữ t.ử khác: “Được rồi, các ngươi nên về nhà thì về nhà đi, ngày mai gặp ở Vương phủ.”

 

Cố Họa lấy khăn lụa lau nước mắt cho thiếu nữ: “Được rồi, theo Chu giáo quan về phủ trước đi.”

 

Thiếu nữ run rẩy đáp: “Vâng.”

 

Cố Họa về Vương phủ, liền nhìn thấy trước cửa một đống ngựa cao to đang hưng phấn bất an dậm chân, quản sự chuồng ngựa Vương phủ đang kiểm kê.

 

Nàng không khỏi kinh ngạc hỏi thị vệ bên cạnh.

 

“Ở đâu ra vậy?”

 

Thị vệ vội hành lễ: “Bẩm Vương phi nương nương, Đại Lý đưa năm ngàn con chiến mã tới, Vương gia lệnh thuộc hạ đưa năm mươi con tới cho Vương phi nương nương.”

 

Cố Họa vui vẻ cực kỳ: “Tốt quá rồi, thật là ta nghĩ cái gì, chàng liền đưa cái đó cho ta.”

 

Nữ hộ vệ đội người nào cũng phải giỏi cưỡi ngựa b.ắ.n cung.

 

Nàng đang nghĩ muốn mua ba mươi con ngựa cho nữ hộ vệ đây.

 

“Đại Lý đưa nhiều ngựa tới như vậy, là Mộ gia quân mua sao?”

 

“Bẩm Vương phi nương nương, đúng vậy. Chúng ta đang chiêu binh mãi mã, trước mắt tân quân doanh đã có năm ngàn người rồi.”

 

Cố Họa gật đầu: “Rất tốt.”

 

Mộ Quân Diễn cũng bắt đầu hành động rồi, Cố Họa đối với việc mình làm càng thêm có động lực.

 

Nàng nhất định có thể sánh vai cùng Mộ Quân Diễn, cùng nhau dắt tay hoàn thành đại sự.

 

Cố Họa và Chu Chỉ Lan vào Vương phủ, một vị thị nữ thấy các nàng đi vào vội đón lên.

 

“Vương phi nương nương, chưởng quầy Huyên Hoa Lâu của Bùi gia tới rồi.”

 

Cố Họa cười: “Đưa bạc phân chia lợi nhuận tới phải không?”

 

Thị nữ đi theo nàng một đường, vừa đi vừa cười đáp: “Đúng vậy a, tháng này đưa một ngàn lượng và rất nhiều lễ vật đấy.”

 

Cố Họa tặc lưỡi: “Sao nhiều thế?”

 

“Nô tỳ cũng không biết nữa, chưởng quầy mang theo sổ sách tới, ngoài ra còn nói có việc cầu kiến nương nương bẩm báo trực tiếp. Lúc này đang đợi ở Hà Hoa Sảnh. Đông Thanh tỷ tỷ đang kiểm kê bạc.”

 

Cố Họa đi vào Hà Hoa Sảnh, Bùi chưởng quầy vội vàng tới hành lễ.

 

Chưởng quầy Huyên Hoa Lâu ở Củ Châu là người mình do hệ trực hệ Bùi gia bồi dưỡng ra, hiện nay chưởng quản sản nghiệp Bùi gia ở toàn bộ Nam Cương.

 

Mà những sản nghiệp này Cố Họa đều có cổ phần, hàng tháng chưởng quầy sẽ mang sổ sách cho Vương phi đối chiếu, và nộp nguyệt lệ phân chia lợi nhuận hàng tháng.

 

“Bùi chưởng quầy miễn lễ, ngươi vất vả rồi.”

 

Cố Họa mời ông ta ngồi xuống, các thị nữ bưng trà bánh lên.

 

Bùi chưởng quầy cung kính hai tay dâng sổ sách lên, mới dám ngồi xuống: “Vương phi nương nương xin xem qua.”

 

Cố Họa đưa sổ sách cho Chu Chỉ Lan, nàng luôn luôn không thích xem những thứ này.

 

Chu Chỉ Lan lật xem: “Oa, y phục may sẵn tháng trước kiếm được không ít.”

 

Bùi chưởng quầy cười híp mắt nói: “Đúng vậy, bạc phân chia lợi nhuận tháng trước không chỉ là cửa tiệm y phục may sẵn ở Nam Cương kiếm được, còn có Khắc Ty tinh phẩm làm từ nơi này bán lại về các châu ở Trung Nguyên kiếm được. Cái này tương đối nhiều.”

 

Chu Chỉ Lan đưa sổ sách cho Đông Thanh: “Muội học xem đi.”

 

Đông Thanh nhận lấy, lật xem kỹ càng từng trang một, không hiểu thì đặt câu hỏi.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Cố Họa nhìn biểu cảm cười không thấy mắt của Bùi chưởng quầy: “Bùi chưởng quầy có chuyện tốt gì, vui vẻ thành như vậy?”

 

“Cũng không có gì, chính là Mộ gia quân đặt một lô lớn quân nhu và lương thảo, đều giao cho Bùi gia chúng ta rồi.”

 

Cố Họa cũng không bất ngờ, binh mã chưa động, lương thảo đi trước.

 

Muốn làm đại sự lớn như vậy, nhất định phải dự bị quân nhu trước.

 

“Rất tốt a, đơn đặt hàng quân nhu giao cho các ngươi, Vương gia sẽ yên tâm.”

 

Bùi chưởng quầy gật đầu: “Vương gia, Vương phi cứ việc yên tâm, lương thực Bùi gia toàn bộ chuẩn bị là lương thực mới. Thực ra Bùi gia đã sớm dự đoán được rồi, năm ngoái đã bắt đầu mở rộng thu mua trước lương thực mới, hơn nữa lương thực thu được nửa cuối năm ngoái toàn bộ không bán, đều giữ lại cho Mộ gia quân đấy.”

 

Cố Họa nhìn sâu ông ta một cái.

 

Bùi chưởng quầy vội nói: “Có chuyện quan trọng thương nghị với Vương phi.”

 

“Tỷ tỷ, các ngươi lui xuống trước đi.”

 

Chu Chỉ Lan ôm sổ sách còn lại dẫn đám Đông Thanh đi ra ngoài.

 

Cố Họa cười nhìn về phía Bùi chưởng quầy: “Thần bí như vậy?”

 

Bùi chưởng quầy từ trong n.g.ự.c móc ra một phong thư hai tay dâng lên.

 

Ngoài phong bì không viết gì cả.

 

Cố Họa mở ra xem: “A, sao lại là Bùi Nghị viết? Thư của huynh ấy vì sao đi một vòng lớn như vậy đưa cho ta?”

 

Thư tín mở ra, Cố Họa càng xem sắc mặt càng nghiêm túc.

 

Trong thư là Bùi Nghị nói Biện Kinh rung chuyển bất an, Thánh thượng sinh t.ử chưa rõ, Thái t.ử nhu nhược vô năng, Hoàng hậu dã tâm bừng bừng, hy vọng Ung Vương có thể ra mặt ủng lập một vị minh quân, vĩnh bảo Đại Lương an ninh.

 

Cuối cùng, huynh ấy nói Bùi gia nguyện hiệu trung Ung Vương, lấy Ung Vương làm thiên lôi sai đâu đ.á.n.h đó.

 

Xem xong gập lại, nghĩ nghĩ: “Bùi gia chủ các ngươi cũng là ý này?”

 

“Đúng. Đại lang quân đã cùng gia chủ thương nghị xong rồi, Bùi gia ở Đại Lương lớn nhỏ hai trăm gian cửa tiệm, nữ quyến của đạt quan quý nhân các châu hầu như đều là quý khách của cửa tiệm son phấn, cửa tiệm y phục may sẵn, cửa tiệm vải vóc của chúng ta, toàn bộ có thể làm tai mắt cho Vương phi.”

 

Trong lòng Cố Họa thót một cái.

 

Chuyện Mộ Quân Diễn muốn làm quan hệ đến sinh t.ử, hơi không cẩn thận liền sẽ vạn kiếp bất phục.

 

Nàng không dám dễ dàng tin tưởng bất kỳ ai.

 

Cố Họa bình tĩnh nói: “Bùi gia đây là nói lời gì? Chúng ta cứ ở Nam Cương yên ổn, cần tai mắt làm gì.”

 

Bùi chưởng quầy nghe vậy biết Cố Họa không tin ông ta.

 

Ông ta lập tức đứng lên, vén bào quỳ một gối xuống, thấp giọng nói: “Vương phi nương nương, vốn dĩ gia chủ muốn đích thân tới Củ Châu để tỏ lòng trung thành và quyết tâm của Bùi gia, nhưng vì trước đó Vương gia và Vương phi một tay nâng đỡ Bùi gia, hiện nay Bùi gia cũng thành cái gai trong mắt cái gai trong thịt của một số người, gia chủ lo lắng ngài ấy đích thân tới ngược lại rước lấy người ta nghị luận, trước khi sự việc bắt đầu, sẽ tạo thành trở ngại. Cho nên, gia chủ mệnh tiểu nhân tới trước.”

 

Dứt lời, ông ta lại từ trong n.g.ự.c lấy ra một cái hộp gỗ mỏng to bằng bàn tay, hai tay dâng lên.

 

“Vương phi nương nương, Bùi gia lấy toàn bộ gia sản hướng Ung Vương biểu lòng trung thành. Xin Vương phi nương nương tin Bùi gia.”

 

Cố Họa khiếp sợ, mặt ngoài không hiện, nhận lấy hộp mở ra xem, tâm thần chấn động mạnh.

 

“Cái này... ý là gì?”

 

“Đây là khế ước nhà đất của các sản nghiệp chính của Bùi gia, giao cho nương nương giữ lấy để tỏ tấm lòng chân thành của Bùi gia.”

 

Cố Họa nhanh ch.óng đóng lại nhét trả cho ông ta: “Cái này không thể nhận. Ngươi hãy đứng lên nói chuyện.”

 

Bùi chưởng quầy còn muốn bày tỏ, lại bị Cố Họa phất tay, “Ngươi đứng lên nói chuyện trước đã.”

 

Nàng tuy quý vi Vương phi, nhưng vẫn không quen người khác quỳ mình, huống hồ là lão chưởng quầy lớn tuổi hơn nàng rất nhiều.

 

Bùi chưởng quầy bất đắc dĩ đứng lên.

 

Cố Họa thở dài: “Không đến vạn bất đắc dĩ, chúng ta sẽ không đi nước cờ này.”

 

Bùi chưởng quầy gật đầu: “Chúng ta hiểu rõ. Vương phi người thông tuệ hơn người, tự nhiên hiểu rõ Bùi gia vì sao được ăn cả ngã về không, nếu Ung Vương không làm như vậy, Bùi gia chúng ta cũng có một ngày bị người ta nuốt chửng. Hiện nay Hoàng thương lại sắp bắt đầu khảo hạch tuyển chọn năm mới, người bên phía Hoàng hậu rục rịch ngóc đầu, Đại công t.ử chúng ta thân ở triều đình làm Hộ bộ Thị lang, rất nhiều chuyện thân bất do kỷ. Gia chủ chúng ta chỉ là muốn nếu Ung Vương có ý tưởng này, xin hãy mang theo Bùi gia chúng ta cùng đi, chúng ta nhất định sẽ giống như năm đó ủng hộ Vương phi nam chinh, dốc toàn lực ủng hộ.”

 

Bùi chưởng quầy đón ánh mắt nhìn thẳng của Cố Họa, nói thẳng không kiêng dè.

 

“Bùi gia thực ra từ năm đó bắt đầu, đã cùng Mộ gia quân cùng tồn vong rồi.”

 

Cố Họa rất rõ ràng suy nghĩ của Bùi gia, bởi vì Bùi gia là do nàng một tay nâng đỡ lên, Mộ Quân Diễn rời xa triều đường xong, nhất định sẽ có người muốn kéo thương nghiệp mà Bùi gia chiếm cứ xuống, Bùi gia muốn trường cửu không suy, nương nhờ Mộ Quân Diễn là đúng.

 

Cố Họa chậm rãi gật đầu: “Được. Để ta suy nghĩ, rồi sẽ thương nghị chi tiết với các ngươi.”

 

Mắt Bùi chưởng quầy sáng lên, chắp tay vái chào: “Vâng, tiểu nhân chờ Vương phi hạ lệnh.”

 

Cố Họa nhìn bóng lưng Bùi chưởng quầy rời đi, tâm tình hồi lâu không thể bình tĩnh.

 

Nàng vạn vạn không ngờ Bùi gia đều đã nhìn thấu ý tưởng của Mộ gia quân, vậy những người ở Biện Kinh thì sao?

 

Vậy tai mắt Hoàng hậu cài ở Nam Cương thì sao?

 

Hiện nay nàng và Mộ Quân Diễn đều đang công khai chiêu binh mãi mã, mỏ khoáng cũng đoạt lại rồi...

 

Không thể đợi nữa!

 

“Đông Thanh, ta muốn gặp Mẫn tiên sinh.”