Lời nói của Ngải Bối đã đập tan chút ảo tưởng còn sót lại của số 2.
Hóa ra tất cả những gì xảy ra trong thế giới này, cô đối xử tốt với anh ta đều chỉ là lớp ngụy trang thôi sao? Những gì anh ta cảm nhận được trước kia không hề sai, cô chưa từng bị thế giới ảo này mê hoặc mà luôn phân định rạch ròi mọi thứ ngay từ đầu.
Cô không bị xoay như chong ch.óng giống như anh ta.
Đôi mắt của số 2 đỏ ngầu, anh ta muốn lao ra hành lang kính, muốn tiến đến bên cô và giam cô trong vòng tay mình.
Anh ta không thể để cô thắng được, không thể để cô bỏ đi như vậy được!
Thế nhưng nỗi sợ độ cao bẩm sinh khiến chân số 2 như bị đổ chì, bàn chân như bị đóng đinh tại chỗ. Anh ta càng nhìn xuống thì đôi chân lại càng không thể bước nổi.
Tuy nhiên chướng ngại tâm lý bẩm sinh không phải là thứ cứ muốn vượt qua ngay là được.
Ngay cả khi anh ta không còn nhìn thấy độ cao, không còn thấy nhà hàng, vạn vật xung quanh dần trở nên nhòa đi chỉ còn lại một mình bóng hình cô nhưng điều đó cũng không đủ để thúc đẩy anh ta bước thêm một bước.
Có điều anh ta không cam lòng.
Trong thoáng chốc, dường như anh ta nhìn thấy người đã từng dễ dàng vứt bỏ mình ấy đang tiến lại gần hơn. Dường như bên tai anh ta văng vẳng tiếng thở dài của cô và bóng hình ấy dần dần tiến lại gần hơn…
Số 2 nhìn cô bước về phía mình.
Cô tựa như ánh sáng neon rực rỡ ngoài kia nhuộm lên thế giới nhợt nhạt đang chao đảo của anh ta một lần nữa.
Ngay khi Ngải Bối bước qua vạch giới hạn, số 2 đã túm ngay lấy cô, siết c.h.ặ.t eo cô như muốn bẻ gãy rồi ghì c.h.ặ.t cô vào lòng như kẻ c.h.ế.t đuối vớ được cọc gỗ mục. Số 2 vùi mặt vào hõm cổ Ngải Bối, những ngón tay gầy guộc run rẩy nắm c.h.ặ.t lấy cổ tay cô.
“Mẹ kiếp, mẹ kiếp…”Những lời c.h.ử.i thề nghẹn ứ nơi cổ họng, không biết từ bao giờ những giọt nước mắt cứ lăn dài.
Thật ra vẫn còn kịp, anh ta đã tìm được cô rồi, giờ chỉ cần nói ra ba chữ đó thôi là anh ta thắng rồi.
Nhưng cũng chính vì thế mà số 2 mới không hiểu nổi. Những cảm xúc cuộn trào trong lòng như muốn lật tung mọi thứ, anh ta nghiến răng gằn từng chữ: “Sao em dám…”
Bỗng nhiên số 2 cảm nhận được bàn tay cô đang khẽ vuốt ve mái tóc cứng ngắc như lông nhím của mình.
Chỉ bằng một cử chỉ đơn giản ấy thôi mà lớp tự vệ anh ta cố gồng mình dựng lên đã hoàn toàn sụp đổ. Tất cả mọi hận thù, mọi ý nghĩ điên cuồng muốn trả đũa cô vài phút trước đã tan biến thành mây khói.
Anh ta nghe thấy cô nói: “Được rồi.”
*
Mọi diễn biến hoàn toàn nằm ngoài dự liệu khiến những người trong không gian thử luyện đều im bặt khi thấy hai người trở về.
Ánh mắt họ nhìn Ngải Bối đã thay đổi hoàn toàn.
Thành thật mà nói, chính vì việc ra đề không có giới hạn nên cuộc so tài giữa bọn họ lại càng trở nên tự do và rời rạc đến lạ. Ai nấy đều dồn toàn bộ sức lực vào một vòng đấu duy nhất để quyết tâm hạ gục đối thủ ngay tức khắc. Chẳng một ai nghĩ đến chuyện phải cài cắm những nước cờ xa hơn.
Nghĩ kỳ lại, phải chăng số 5 đã bắt đầu giăng bẫy ngay từ lần đầu tiên bước chân vào thế giới ảo?
Một màn lật ngược thế cờ từ khởi đầu tồi tệ đã quá xuất sắc nhưng không ngờ đó mới chỉ là mở đầu cho kế hoạch của cô.
Chỉ là một vòng sơ tuyển mà thôi…
Số 3 đến đây với tâm thế thử nghiệm, mặc dù quá trình thi đấu khó tránh khỏi những lúc hơn thua nhưng việc Ngải Bối thao túng lòng người đến mức độ này vẫn khiến cô ta rùng mình.
Cuối cùng, số 2 thực hiện nhiệm vụ thất bại và bị loại khỏi cuộc thi còn 5 điểm của anh ta đương nhiên thuộc về Ngải Bối.
Số 3 nhìn về phía số 2: “Cô ta đối xử với anh như vậy, anh lại không…”
Số 2 lạnh lùng nhìn cô ta: “Có thời gian nói nhảm thì chi bằng đi tới hành tinh khác mà thi đấu tiếp đi.”
“Có thể tới hành tinh khác để thi tiếp sao?”
“Được chứ. TITR không giới hạn số lần đăng ký nên các cuộc thi giữa các hành tinh đều có sự chênh lệch về thời gian, chỉ cần cô có tiền để đi liên hành tinh là được.” Số 1 đột nhiên lên tiếng, cậu ta vừa mới thoát khỏi chấn động do Ngải Bối mang lại. Cậu ta quay sang số 4 định nói gì đó nhưng lại thôi.
Nếu không có gì bất ngờ xảy ra, số 4 coi như đã hết cơ hội thăng cấp.
Đến tận bây giờ số 1 mới vỡ lẽ rằng hóa ra số 5 muốn thâu tóm tất cả, lấy sạch điểm số. Số 4 chỉ là con cá mà Ngải Bối vỗ béo, có lẽ cô thả cửa cho số 4 tích lũy điểm chỉ vì đó là kẻ yếu nhất trong số bọn họ. Số điểm nằm trong tay số 4 giống như tiền gửi vào ngân hàng vậy, đợi đến khi bọn họ bị loại hết thì số 5 muốn lấy lúc nào cũng được.
Thực ra ban đầu số 1 không hề nói dối Ngải Bối, cậu ta quả thực nắm tin tức nội bộ trong tay. Nhìn qua có vẻ như vòng sơ tuyển do hệ thống tự động vận hành toàn bộ nhưng thực chất vẫn luôn có những nhân viên giám sát phía sau. Những người chơi ưu tú, “những viên ngọc thô” bộc lộ tố chất vượt trội chắc chắn sẽ lọt vào mắt xanh của những người nhân viên này. Khả năng cao là họ sẽ nhận được “suất đặc cách” cũng giống như một đặc quyền bỏ qua hai vòng sơ tuyển tiếp theo để tiến thẳng vào vòng đấu chính thức.
Tuy nhiên cho dù cậu ta nắm được những thông tin này thì các biến số trong quy tắc thi đấu hiện tại quá lớn khiến những tin tức nội bộ đó chẳng khác nào không có đất dụng võ.
Vì thế rốt cuộc cô là quái vật đến từ nơi nào?
*
Quả nhiên đội ngũ giám sát của TITR ở hậu trường không phụ sự kỳ vọng đã phát hiện ra màn trình diễn xuất sắc này.
Từ cuộc gặp gỡ đầu tiên trong nhà tù cho đến sự đổ vỡ tại hành lang hoa hồng, người phụ trách vẫn luôn dõi theo không rời mắt. Mãi cho đến khi kết thúc, chân mày cau c.h.ặ.t của ông ta mới giãn dần ra. Chính ông ta cũng không hay biết tấm lưng phía sau đã đổ mồ hôi lạnh.
“Thế nào!” Biên tập viên tỏ ra cực kỳ phấn khích: “Nếu phát hành cái này thì đảm bảo tỷ lệ người xem tập đầu tiên của cuộc thi chính thức sẽ bùng nổ khắp mạng liên hành tinh cho xem!”
“Ừm, bỏ đoạn cuối đi. Cắt bớt cảnh hai người ôm nhau rồi dừng lại ngay sau câu “Đây là một cuộc thi’.”
Biên tập viên hơi bất ngờ: “…”
Có lẽ số 5 sẽ bị mọi người mắng t.h.ả.m mất.
“Đây chỉ là đoạn trailer thôi.”
Cảm xúc của khán giả là vậy đấy, những cảm xúc tiêu cực sẽ khiến họ dán mắt vào cuộc thi này nhiều hơn.
Phía biên tập viên đã bị cấp trên lạnh lùng tàn nhẫn thuyết phục nên đành cúi đầu tuân theo chỉ thị.
Ở bên này, người phụ trách tìm đến người giám sát cấp cao: “Cậu hãy chú ý đến người chơi này nhiều hơn. Nếu các vòng thi sau cần thiết thì hãy cứ hỗ trợ cô ta, đừng để cô ta bị loại dễ dàng quá.”
Người giám sát: “Ý của ngài là?”
“Cô ta có tố chất, biết đâu có thể tiến tới thủ đô.”
Tại hành tinh Trường Trú, chỉ có hai người chơi giành trọn vẹn số điểm trong không gian thử luyện của chính mình. Một trong số đó là streamer xuyên không mới nổi tên Nam Thập Tự Mai Khôi. Người này đã có danh tiếng nhất định nên có thể coi là người trong giới nên chuyện cô ta vét sạch điểm số có lẽ là được ai đó tiết lộ quy tắc ngầm.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Còn về người chơi tên Ngải Bối này…
“Tại sao cô ta lại muốn giành lấy tất cả số điểm chứ?”
Trong một quán cà phê lơ lửng giữa không trung của mạng liên hành tinh, Ngải Bối ngồi đối diện với phóng viên của TITR cử đến.
Ngải Bối khuấy nhẹ tách cà phê với ánh mắt bình thản: “Quy tắc cho phép mà.”
“Sao cơ?” Phóng viên ngẩn người, chưa kịp bắt mạch suy nghĩ của cô.
“Quy tắc cho phép người đủ tư cách thăng cấp được tiếp tục thi đấu. Điều đó có nghĩa là càng đi tiếp thì càng có lợi.”
Chỉ tiếp tục thi đấu thì chẳng có ích gì, người vốn đủ điều kiện thăng cấp mà để mất điểm trong các vòng thi sau thì đương nhiên tư cách thi tiếp cũng bị hủy bỏ.
Cho nên quy tắc ẩn ở đây là phải giành được càng nhiều điểm càng tốt, thậm chí là giành trọn vẹn tất cả số điểm.
Ngay từ đầu, Ngải Bối đã không có ý định để cho không gian thử luyện của mình xuất hiện người thứ hai giành quyền đi tiếp.
Đương nhiên rồi, dù sao cô cũng chẳng hiểu cái thế giới đầy rẫy quy tắc này nên chuyện thất bại hoàn toàn có thể xảy ra nhưng cũng chính vì không am hiểu nên cô mới càng cố gắng tìm cách thấu hiểu triệt để các quy tắc đó.
Chẳng phải nhờ vậy mà hiện tại đỡ tốn công sức hơn sao?
Vòng sơ tuyển mới kết thúc chưa được bao lâu, Ngải Bối đã nhận được “suất đặc cách” tiến thẳng vào vòng thi chính thức và cũng nhờ suất này, phóng viên mới tới tìm cô thực hiện bài phỏng vấn đặc biệt
Có khá nhiều câu hỏi phỏng vấn nhưng trong suốt quá trình đó, Ngải Bối không hề tỏ ra mất kiên nhẫn chút nào. Cô ngồi đó một cách ngoan ngoãn và điềm tĩnh đến mức ngay cả phóng viên cũng hơi nghi ngờ: Liệu chàng trai thanh tú trong video kia có thực sự là do người này đóng vai không?
Phóng viên không kìm được hỏi một câu nằm ngoài kịch bản: “Có phải lúc bỏ tạm thời dừng nhiệm vụ để ôm lấy người chơi số 2, cô đã mềm lòng rồi đúng không?”
Mềm lòng?
Hình vẽ chú mèo con trắng trong tách cà phê đã bị Ngải Bối khuấy thành một mớ hỗn độn khiến Ngải Bối cong cong đôi mắt.
Đương nhiên là không phải rồi.
Tôi thích em.
Một câu nói nghe thật êm tai biết bao, nó chứa đựng trọn vẹn tất cả sự nhiệt tình và chân thành của chàng thiếu niên. Thế nhưng vào lúc vừa phải nếm trải cảm giác bị vứt bỏ xong, làm sao anh ta dám hiến dâng trái tim mình thêm một lần nữa để mặc cô chà đạp.
Anh ta làm sao dám nói.
Cô không muốn tự rước phiền phức vào người hay tự tạo thêm kẻ thủ nhưng điều đó không có nghĩa là cô sẽ từ bỏ số điểm. Với bối cảnh nhiệm vụ đó, rõ ràng chính cô là người dày công thiết kế cho anh ta mà.
Giờ đây, mọi thứ đều đã như ý muốn rồi.
*
Trong một khách sạn ở hành tinh Trường Trú.
Chàng thiếu niên bước ra từ khoang thuyền không gian, đi vào phòng tắm xả nước một lượt để gột rửa sạch sẽ toàn bộ đống dịch dinh dưỡng còn bám trên người. Ngay khi chàng trai vừa bước ra khỏi phòng tắm, một tiếng “tít” vang lên. Trong phạm vi được thiết lập sẵn, một hình ảnh ba chiều hiện lên trên bức tường.
“Sâm Tử, sao rồi sao rồi, cuộc thi có thuận lợi không?”
“...”
Người được gọi là Sâm t.ử lạnh lùng lau tóc, chẳng buồn đoái hoài đến người nói.
“Không vào được vòng trong sao? Không vào được ư?” Người ở đầu dây bên kia ôm tim đầy cường điệu rồi bật cười: “Uổng công cậu còn đổi cả hình đại diện trên mạng liên hành tinh để chạy đến cái hành tinh khỉ ho cò gáy nào đó để thi đấu, bảo là để không bị người nhà phát hiện, có thể câu giờ đến tận bán kết. Kết quả là bị loại ngay từ vòng gửi xe à?”
“Có thể tới hành tinh khác để thi.”
“Thôi đừng, tớ thấy câu chơi có vui vẻ gì đâu. Này, tớ với mới tia được một chị đẹp cực phẩm, đảm bảo đúng gu cậu.” Người ở đầu bên kia vừa nói vừa gửi một tấm ảnh qua màn hình ảo.
Ánh mắt của Lâm Sâm tối sầm lại.
“Không thích.”
Người kia thấy lạ: “Không thể nào, cậu đã thích kiểu này hơn chục năm rồi, sao nay đột nhiên lại thay đổi?”
“Không được à?”
“Được chứ, thế giờ cậu thích kiểu gì? Cậu mau nói xem đê tớ giúp cậu kiếm người khác.”
Cậu bạn vừa dứt lời, trong tâm trí Lâm Sâm chợt lóe lên mái tóc với đôi mắt xám. Tim anh nhói lên một cái như bị bóp nghẹt nhưng anh lại buông lời tự giễu: “Chắc là…Loli n.g.ự.c phẳng.”
“Hả?”
*
Cô nàng loli n.g.ự.c phẳng Ngải Bối vừa mới dùng số tiền ít ỏi kiếm được từ vòng sơ tuyển để tạm thời giải quyết vấn đề ăn ở. Một nhà trọ dưới lòng đất giá rẻ, bộ ga trải giường ẩm mốc cùng với những túi dung dịch dinh dưỡng bị chuột gặm nham nhở.
Tiền thưởng vượt qua vòng sơ tuyển chẳng được bao nhiêu, dù sao công ty TITR cũng chẳng đặt ra bất cứ rào cản nào khi đăng ký, mục đích chủ yếu của họ chỉ là tuyển chọn được càng nhiều người chơi càng tốt.
Nếu như không phải cách vượt ải của cô đặc biệt, cộng thêm việc phóng viên phỏng vấn đích thân đề xuất với cấp trên thì cô cũng chẳng kiếm được số tiền này.
Người phóng viên tốt bụng nọ còn dúi thêm cho cô chút tiền nữa.
Có lẽ tình cảnh này sẽ tốt hơn sau khi bước vào vòng đấu chính thức, dù sao luật chơi của vòng đấu chính thức có một quy tắc đó là sẽ chia cho các người chơi một phần số tiền donate từ khán giả.
Cô có thể tranh thủ lúc thi đấu để xin thêm chút tiền donate từ khán giả.
Sau hai vòng sơ tuyển, Ngải Bối đã nhận được thông báo của vòng đấu. Ngay trong căn phòng trọ tồi tàn và bẩn thỉu, cô tiếp tục đăng nhập vào mạng liên hành tinh để tham gia vào vòng đấu chính thức đầu tiên của khu vực hành tinh Thường Trú. Khác với không gian nhỏ hẹp trước đó, địa điểm thi đấu lần này đã được nâng cấp lên thành nhà thi đấu khổng lồ.
Tại đại sảnh nguy nga tráng lệ có hình vòng cung tựa như tổ chim, một ngàn cột sáng đồng loạt lóe lên, trong mỗi cột sáng ấy đều có một người chơi.
Ngải Bối cũng là một trong số đó.
Tiếng hò reo của khán giả cuồn cuộn như những đợt sóng biển, ánh đèn sân khấu rực rỡ ch.ói mắt. Ngải Bối đứng lặng giữa không trung, trong khoảnh khắc đó, cô cứ ngỡ mình là trung tâm của cả thế giới.
Từ trong bóng tối đến ánh sáng rực rỡ, cô nhất thời chưa thể thích nghi nổi.
Cuối cùng Đấu trường livestream xuyên không chính thức bắt đầu.