“Chào mừng quý vị khán giả đang theo dõi trận đấu chính thức đầu tiên của Đấu trường livestream xuyên không do công ty TITR tổ chức, chúng ta đang có mặt tại điểm cầu hành tinh Trường Trú.”
“Các kịch bản ở vòng loại rất đa dạng bao gồm phiêu lưu mạo hiểm, chiến đấu vượt ải, điều tra phá án, tình yêu lãng mạn. Các người chơi sẽ lựa chọn thể loại sở trường của mình để thi đấu. Nếu quý vị khán giả yêu thích người chơi yêu nào thì có thể tìm kiếm phòng livestream của người chơi đó để theo dõi.”
Người dẫn chương trình đứng giữa sân khấu vừa giải thích chi tiết quy tắc cho khán giả vừa không quên khuấy động bầu không khí.
Về phía các người chơi, họ vừa nhận được thông báo từ ban tổ chức rằng trước khi trận đấu chính thức bắt đầu, vòng loại sẽ có một nhiệm vụ tiền đề để giúp họ làm quen với “thế giới ảo”.
Nếu người chơi xuất hiện các triệu chứng bất thường thì họ có thể xin rút khỏi cuộc thi ngay.
Thế giới ảo trong các trận đấu chính thức hoàn toàn khác biệt so với vòng sơ tuyển bởi vì mỗi “cốt truyện chính” có thể coi là một thế giới nhỏ vận hành độc lập.
Nếu ở vòng sơ tuyển, người chơi là nhân vật chính của thế giới, họ đi tới đâu thì ánh đèn sẽ chiếu tới đó và các dữ liệu xung quanh mới dần hình thành còn ở trong các thế giới nhỏ này, mọi thông tin dữ liệu đều đã tồn tại ngay từ đầu. Chính khối lượng dữ liệu khổng lồ ấy rất có thể khiến hệ thần kinh của người chơi bị tổn thương do quá tải.
Đây cũng là một trong những lý do khiến các streamer xuyên không trở nên hiếm hoi đến vậy.
Ngải Bối đã chọn thể loại tình yêu lãng mạn. Trong hai tháng chờ đợi, cô đã dành thời gian nghiên cứu trên mạng liên hành tinh và nhận thấy rằng tỷ lệ khán giả nữ cao hơn rất nhiều so với khán giả nam. Hơn nữa, sở thích của phái nữ từ xưa đến nay vẫn luôn là những kịch bản thiên về tình cảm.
“Kịch bản đã được phát xong. Trong thời gian chuẩn bị, các người chơi có thể tự điều chỉnh dòng thời gian.”
Màn hình ảo của Ngải Bối sáng lên. Sau khi cô ấn xác nhận, hệ thống bắt đầu tải kịch bản mang tên “Cô vợ bỏ trốn của tổng giám đốc bá đạo”.
Ngay khi vừa nhận được kịch bản, những người chơi chọn thể loại tình yêu lãng mạn đã kêu trời kêu đất.
“Kịch bản này từ đời tám hoánh nào rồi, hồi mới chuyển thể thành phim thực tế ảo thì hot thật nhưng sau này phim nào cũng bắt chước theo làm khán giả xem đến phát ngấy rồi.”
“Sửa kiểu gì được đây?”
“Mới vòng loại đã khó nhằn thế này, chẳng lẽ kịch bản của vòng chung kết là ‘Vương phi 13 tuổi’?”
Đối với những người khác, đây là loại kịch bản chán ngấy đến tận cổ nhưng với một người gần như chưa từng tham gia các hoạt động giải trí như Ngải Bối, nó lại vô cùng mới mẻ.
Ngải Bối xác nhận bắt đầu nhiệm vụ khởi động. Trong cột sáng, vô số sợi thần kinh nhỏ li ti tựa như đang kết nối với từng tấc da thịt trên cơ thể cô. Ngay sau đó, cơn buồn ngủ ập đến khiến cô ngả người ra sau chìm vào giấc ngủ.
Không bao lâu sau, cô từ từ mở mắt ra.
Một nơi hoàn toàn xa lạ.
Không gian được thiết kế theo tông màu chủ đạo nâu trầm, những dãy ghế sofa vẫn gỗ cùng những chiếc đèn trần rực rỡ. Tiếng người phụ nữ ngân nga khe khẽ hào cùng những tiếng trò chuyện thỉnh thoảng vang lên xung quanh.
Mờ ảo, lãng mạn, nhàn nhã.
Ngải Bối gần như có thể thích nghi ngay với thế giới mới này, dù không nhận ra ai nhưng cô đã hình thành thói quen không để bản thân lộ ra bất kỳ vẻ xa lạ hay bất thường nào.
Vừa mới tiến vào thế giới này, bảng điều khiển đã bật mở tự động, bên dưới là một đoạn giới thiệu dài về thế giới ảo.
Tóm tắt kịch bản: Quý Diên Tranh là tổng giám đốc của tập đoàn Quý thị lừng danh thế giới. Anh không chỉ bá đạo, điển trai mà còn sở hữu năng lực xuất chúng khiến vô số phụ nữ lao vào như thiêu thân. Sở Điềm chỉ là con gái của một giám đốc công ty gia đình đang sắp phá sản. Vốn dĩ hai người không có mối liên hệ nào nhưng vì muốn cứu vãn công ty nên cha mẹ của Sở Điềm đã nhẫn tâm đẩy cô con gái ngây thơ vô tội của mình lên giường Quý Diên Tranh.
Giới thiệu bối cảnh: Đây là một câu chuyện tình yêu lãng mạn ở thời đại Trái đất . Tác phẩm này từng được người thời đại liên hành tinh cải biên thành phim điện ảnh thực tế ảo và càn quét hàng loạt giải thưởng lớn như “Phim được yêu thích nhất của Mã Tinh”, “Phim được yêu thích nhất toàn hành tinh” cùng với nhiều giải thưởng cao quý khác.
Nói một cách đơn giản, bộ phim này có lượng người xem rất lớn nên cốt truyện gốc đã quá quen thuộc với khán giả. Thế nhưng đối với những người chơi muốn cải biên kịch bản, độ khó lại tăng lên gấp bội.
Ngải Bối đã nắm sơ qua kịch bản nhưng lúc này vẫn còn thời gian, cô tập trung xem kỹ lại vài đoạn trọng tâm.
Ngoài giới thiệu cốt truyện, còn có các tùy chọn điều chỉnh thuộc tính nhân vật khác như ngoại hình, thể chất và thậm chí còn có cả kho đạo cụ chuyên dụng.
Có người nói có thể sử dụng những thứ này trong các vòng thi tiếp theo. Đến lúc đó, ngoài tiền donate từ khán giả, các người chơi còn có thể nhận được các đạo cụ đặc biệt từ nhà tài trợ thương hiệu chuyên dùng để sử dụng trong thế giới ảo.
Có điều lúc này, kho vẫn đang ở trạng thái xám.
Hơn nửa, mục ngoại hình không chỉ dừng lại ở việc chấm điểm, hệ thống còn cho phép tùy chọn “tự thiết lập” để người chơi có thể tự chỉnh sửa rất tiện lợi.
Ngải Bối suy nghĩ một chút, cô chỉ điểm thêm một nốt ruồi nơi khóe mắt xem như dấu ấn cá nhân của mình.
Dường như nét chấm phá ấy đã mang lại cho vẻ ngoài vốn yếu ớt và ngọt nhào của Sở Điềm thêm chút mê hoặc khiến người ta phải ngoái nhìn.
Thời điểm cô bước vào chính là nút thắt quan trọng của kịch bản: người tình của Quý Diên Tranh là Cao Lâm Tuyết đã phát hiện hồ sơ bệnh án của Sở Điềm và biết được cô đang m.a.n.g t.h.a.i nên đã hẹn ra ngoài để đàm phán, định ép cô ra nước ngoài.
Trong kịch bản gốc, Sở Điềm đã lẳng lặng ra nước ngoài trong nỗi buồn tủi. Mãi đến nhiều năm sau, cô mới dắt theo đứa con trai của Quý Diên Tranh quay về.
Yêu cầu tiên quyết của nhiệm vụ là tạo ra bước ngoặt khiến khán giả bị cuốn vào nội dung kịch bản.
Bước ngoặt à…
Ngải Bối ghé qua nhà vệ sinh để tiện chuẩn bị một vài thứ. Vừa mới quay trở lại chỗ ngồi chưa được bao lâu, cô đã thấy Cao Lâm Tuyết chầm chậm đi tới.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
“Xin lỗi, tổng giám đốc Quý bận đột xuất nên tôi đến muộn.”
Cao Lâm Tuyết không chỉ là người tình của Quý Diên Tranh mà còn là thư ký của công ty, thậm chí cô ta còn quản lý luôn cả “hậu cung” và giải quyết êm thấm những người tình khác.
Đêm đầu tiên ấy, khi Sở Điềm tỉnh dậy trên giường của Quý Diên Tranh trong tình trạng không mảnh vải trên thân, chính Cao Lâm Tuyết đã mang quần áo đến cho cô theo lệnh của anh ta.
Còn Quý Diên Tranh chưa từng nghĩ rằng việc để một người tình đứng ra sắp đặt những người tình khác có gì không ổn.
Ngải Bối đã hoàn toàn nhập vai Sở Điềm. Kiểu tính cách ngây thơ và ngoan ngoãn này vốn là một trong những chiếc “mặt nạ” cô thường dùng nên rất thuận lợi.
Nghe Cao Lâm Tuyết nói, ngón tay đang khuấy cà phê khựng lại rồi nắm c.h.ặ.t lấy chiếc thìa. Cô hơi cúi đầu xuống rồi khẽ nói: “Không sao đâu, hôm nay cô hẹn tôi ra đây…”
“Tôi gọi cô tới là vì chuyện này.” Cao Lâm Tuyết đẩy một tờ kết quả kiểm tra đến trước mặt cô và nói với giọng bình thản: “Tôi m.a.n.g t.h.a.i rồi.”
Khi nghe tin này, “Sở Điềm” làm đổ tách cà phê.
Cao Lâm Tuyết rất thân với bác sĩ nên cô ta đã đ.á.n.h tráo kết quả biến tờ bệnh án “mang thai” của Sở Điềm thành “viêm dạ dày mãn tính”, đồng thời còn làm giả một tờ kết quả kiểm tra m.a.n.g t.h.a.i khác dựa trên mẫu đó. Cũng chính vì lý do này mà mãi cho đến khi ra nước ngoài, Sở Điềm mới bàng hoàng phát hiện ra mình cũng mang thai.
Cao Lâm Tuyết thở dài, cô ta đưa khăn giấy cho Sở Điềm. Đây là hành động tỏ ý tốt hiếm hoi của cô ta trông như thể đang thương hại đối phương vậy: “Tôi biết cô khác với những người tình khác của Diên Tranh vì cô không hề tự nguyện. Vậy nên tôi nghĩ chắc hẳn cô cũng không muốn chen chân vào cuộc hôn nhân của người khác đâu nhỉ?”
Thực ra cho dù Cao Lâm Tuyết m.a.n.g t.h.a.i thật thì Quý Diên Tranh cũng chẳng đời nào chịu cưới cô ta. Thế nhưng cô ta lại cố tình đ.á.n.h tráo khái niệm khiến đối phương lầm tưởng rằng mình và Quý Diên Tranh sắp cưới chạy bầu.
“Xin lỗi, tôi, tôi không biết cô…” Sở Điềm lúng túng nhận lấy chiếc khăn giấy, cô vội vã lau những vết nước đổ trên bàn. Nước mắt rơi lã chã vào tách cà phê: “Đương nhiên là tôi không muốn nhưng tôi đang nợ tiền anh ấy nên tôi không thể đi được…”
“Cô cứ yên tâm, tôi có thể giải quyết chuyện này, chỉ cần cô rời khỏi anh ấy là được.” Cao Lâm Tuyết bưng tách cà phê trước mặt lên rồi thong dong nhấp một ngụm.
Trông thấy Sở Điềm còn muốn nói gì đó, cô ta thản nhiên bồi thêm một câu: “Sao nào, cơ hội đến tận tay rồi mà cô lại không muốn à?”
“Đương, đương nhiên là không phải…” Sở Điềm lúng túng.
Trong suốt cuộc trò chuyện, Cao Lâm Tuyết luôn làm chủ nhịp độ, dễ dàng nắm thóp Sở Điềm trong lòng bàn tay. Khi cuộc trò chuyện kết thúc và nhìn thấy Sở Điềm thẫn thờ bước ra ngoài, cô ta rảo bước xuống hầm để xe đầy thỏa mãn và hân hoan.
Vừa lái xe ra khỏi hầm, cô ta nóng lòng gọi điện cho người bạn thân là bác sĩ.
“Cô ta đồng ý rồi.”
“Đơn giản thế thôi sao? Chẳng phải cậu nói con nhỏ đó nham hiểm lắm mà?”
“Đúng là vậy nhưng việc cô ta đáp ứng quá dễ dàng như thế khiến tớ thấy hơi lo.” Cô ta nhíu mày: “Ai mà biết cô ta định giở trò gì sau lưng tớ.”
Trong lúc đang mải nói chuyện, Cao Lâm Tuyết nhìn qua kính chắn gió và thấy Sở Điềm đang cúi thấp đầu băng qua đường như thể đã hoàn toàn buông xuôi. Cô ta đã cố tình chọn một quán cà phê vắng vẻ ở khu đô thị mới nên lúc này chỉ có lác đác vài người còn Sở Điềm là người duy nhất đang băng qua đường.
“Vậy cậu phải hết sức cảnh giác đấy nhé.” Giọng nói của cô bạn thân ở phía bên kia điện thoại.
Cao Lâm Tuyết thả lỏng người dựa hẳn ra sau ghế, cười khinh khỉnh: “Đương nhiên rồi, tớ đang nhìn thấy cô ta đây này. Xì, đúng là cái loại không có ai nhìn cũng phải diễn trò làm bộ.”
Trong tất cả những người phụ nữ của Quý Diên Tranh, người cô ta ghét nhất chính là Sở Điềm, một kẻ luôn tỏ ra ngây thơ và thuần khiết như thiên thần, rõ ràng là một kẻ làm nghề bán thân mà lại cứ giả vờ như mình bị ép. Điều đáng nói là cô ta nhìn ra được dường như Diên Tranh thực sự có ý với Sở Điềm, điều này khiến cô ta thấy buồn nôn như nuốt phải một con ruồi vậy.
Cao Lâm Tuyết hừ lạnh một tiếng, cô ta đạp mạnh chân ga muốn lướt qua người Sở Điềm.
Thế nhưng khi cô ta muốn xoay vô lăng để lướt qua thì chợt nhận ra vô lăng hoàn toàn mất kiểm soát.
Thấy chiếc xe lao thẳng về phía Sở Điềm, cô ta hoảng loạn, bàn chân điên cuồng đạp lên bàn phanh nhưng dù có nhấn mạnh như thế nào cũng không thể giảm tốc độ. Gương mặt vốn luôn bình tĩnh và cao ngạo nay lại trắng bệch, cô ta trơ mắt nhìn chiếc xe mình đang cầm lái lao thẳng vào Sở Điềm, hất văng người ra xa!
Vào khoảnh khắc cuối cùng ấy, “Sở Điềm” quay đầu lại, ánh mắt chạm đúng vào người đang cầm lái.
Cô khẽ nghiêng đầu nở nụ cười.
Giây tiếp theo, cô bị hất văng sang bên lề đường như một cánh diều đứt dây. Mặt đất bỗng chốc đã nhuốm đỏ một vũng m.á.u.
Cao Lâm Tuyết ngồi cứng đờ ở ghế lái, toàn thân run lẩy bẩy.
“Lâm Tuyết, cậu sao vậy?”
“Xảy ra chuyện gì thế, tớ vừa nghe thấy tiếng…”
“Cậu mau nói đi!”
Môi cô ta run bần bật nhưng lại chẳng thốt nên lời. Trong tâm trí cô ta, nụ cười của Ngải Bối cứ lặp đi lặp lại không ngừng như ác quỷ đòi mạng.
Cơn đau thấu xương truyền khắp cơ thể nhưng Ngải Bối lại không hề để tâm cứ như thể vũng m.á.u đang chảy dưới thân không phải là của cô.
Trong thời gian chờ đợi, cô đã nghiền ngẫm kỹ nội dung kịch bản nên đã hiểu rõ một điều đó là dù Sở Điềm có ngoan ngoãn phục tùng đến đâu thì trong mắt Cao Lâm Tuyết, cô vẫn là kẻ thâm hiểm và luôn giả vờ giả vịt để Quý Diên Tranh càng dành nhiều tình cảm cho mình hơn.
Vậy thì đúng như cô mong muốn nhé!