Giang Thư cảm thấy lòng mình xốn xang, một cảm giác khó tả nhưng cô biết rõ rằng mình đang thấy vui.
“Làm phiền anh quá.” Giang Thư mỉm cười, “Từ sáng về đã bắt đầu bận rộn, vậy mà còn cất công mang đồ ăn tới đây.”
“Nên làm mà.” Tần Dư Ca giục cô, “Em nếm thử món khác xem. Lúc anh làm, đầu bếp ở nhà đứng cạnh chỉ dẫn suốt, ông ấy cũng nếm thử rồi, bảo là vị khá ổn.”
Giang Thư cầm đũa lên: “Được, anh cũng mau ăn đi.”
Tần Dư Ca cũng cầm đũa, cùng ăn cơm với Giang Thư. Hai người nói chuyện không lớn, trong căn tin lại hơi ồn ào nên chị Ngô và những người ngồi cạnh không nghe rõ họ đang nói gì. Nhưng chỉ nhìn khung cảnh hai người bên nhau, mọi người đã tự động não bổ ra một bầu không khí ngọt ngào đến lịm người.
Yukimiko - (Tuyết Mỹ Tử)
Ăn cơm xong, Giang Thư không cùng những người khác lên lầu mà đi ra ngoài với Tần Dư Ca.
Thông thường vào giờ nghỉ trưa, mọi người đều ngủ tại chỗ, đa số là gục xuống bàn hoặc đeo gối cổ dựa lưng vào ghế. Ai không muốn ngủ trưa có thể đi dạo loanh quanh, miễn là có mặt đúng giờ làm việc.
Tần Dư Ca vốn định thuê phòng khách sạn gần đó để Giang Thư nghỉ ngơi t.ử tế, nhưng cô không chịu, thế là mỗi người nhường một bước, chọn về xe nghỉ tạm.
Cơn đau bụng của Giang Thư cứ đến từng cơn. Lúc vừa ăn xong thì chưa thấy gì, nhưng nằm trên xe một lúc, đợt "tra tấn" mới lại kéo đến. Giang Thư nghiêng người co quắp, trán tì vào đầu gối, môi mím c.h.ặ.t, hơi thở cũng trở nên nặng nề.
Tần Dư Ca đang ngồi cạnh giữ yên lặng để xem camera ở trường mầm nôn, nhận ra trạng thái của cô không ổn, anh lập tức sát lại gần, nắm lấy tay cô gọi khẽ: “Giang Thư? Giang Thư?”
Giang Thư đã bắt đầu đổ mồ hôi lạnh, cô tựa vào vai anh, rên rỉ: “Đau...”
Tần Dư Ca một tay đỡ lấy cô, một tay lấy điện thoại tìm bệnh viện gần nhất. Bản đồ hiển thị cách đó 500 mét có một phòng khám kết hợp đông tây y. Tần Dư Ca không nghĩ ngợi nhiều, xuống xe bế xốc Giang Thư chạy thẳng về phía phòng khám.
Phòng khám không nghỉ trưa. Bác sĩ vừa ăn xong, chưa kịp uống ngụm nước nào thì cửa kính đã bị đẩy mạnh ra.
“Bác sĩ!”
Bác sĩ ngẩng đầu thấy người được bế vào, vội hỏi: “Sao thế này?”
Tần Dư Ca đặt Giang Thư ngồi xuống ghế, để cô tựa vào người mình: “Chu kỳ sinh lý, cô ấy bị thống kinh.”
Bác sĩ nghe vậy thì thở phào, bảo Giang Thư đưa tay ra. Vừa bắt mạch, bác sĩ vừa hỏi một vài câu liên quan, Giang Thư yếu ớt trả lời từng câu một.
“Truyền dịch đi.” Bác sĩ vừa nói vừa kê đơn.
Tần Dư Ca nhìn đồng hồ, lúc này đã hơn 12 giờ trưa: “Truyền dịch mất bao lâu ạ? Có kịp xong trước 1 giờ chiều để đi làm không bác sĩ?”
“Ơ hay cái cậu thanh niên này buồn cười nhỉ!” Bác sĩ bỗng dưng nổi nóng, đập cây b.út xuống bàn, “Làm bạn trai kiểu gì thế? Cô ấy đau đến mức này rồi mà cậu còn tính chuyện có kịp đi làm hay không à? Sao chẳng biết thương người gì cả vậy?”
Bác sĩ mắng Tần Dư Ca một trận vuốt mặt không kịp, mắng xong thì hầm hầm cầm đơn t.h.u.ố.c đi vào phòng pha t.h.u.ố.c. Tần Dư Ca ngây người, chẳng có cơ hội nào để giải thích.
“Giang Thư, qua bên này.” Y tá gọi tên cô.
Tần Dư Ca đỡ Giang Thư dậy, cô mím môi nói: “Ngại quá, làm anh bị mắng lây.”
“Không sao.” Tần Dư Ca lắc đầu, “Chỉ cần em không hiểu lầm là được.”
“Hiểu lầm gì cơ?” Giang Thư nằm xuống chiếc giường bệnh trống, rồi mới phản ứng lại lời anh, “À, chuyện đi làm hả?”
Tần Dư Ca xếp gọn đôi giày của cô dưới gầm giường: “Ừ.”
Giang Thư mỉm cười: “Không đâu, em biết anh hỏi hộ em mà.”
Tần Dư Ca ngồi xuống chiếc giường trống đối diện: “Có cần đắp chăn không?”
“Đắp giúp em phần chân thôi.”
“Được.”
Trong lúc Tần Dư Ca cúi người điều chỉnh độ cao giường cho cô, y tá đi tới đối chiếu thông tin, sau đó lấy ven và điều chỉnh tốc độ nhỏ giọt rồi quay về phòng quan sát. Giang Thư lim dim mắt buồn ngủ, giọng Tần Dư Ca rất nhẹ: “Ngủ đi, có anh trông rồi.”
Giang Thư cũng không biết mình có trả lời anh hay không, cô nhanh ch.óng chìm vào giấc ngủ sâu.
Khi tỉnh dậy, cô cảm thấy mu bàn tay mình có cảm giác bị ấn xuống.
“Anh ấn nặng tay quá à?” Giọng Tần Dư Ca vang lên.
Giang Thư lúc này mới nhìn rõ, kim tiêm đã được rút ra, Tần Dư Ca đang ấn giữ miếng băng dính trên mu bàn tay cô.
“Không sao, không nặng đâu.” Giọng Giang Thư hơi khàn.
Tần Dư Ca đỡ cô ngồi dậy, bảo cô tự ấn giữ vết tiêm, rồi anh đứng dậy đi đến cây nước nóng lạnh, lấy một ly nước ấm. Giang Thư định đưa tay ra nhận thì anh đã đưa miệng ly đến sát môi cô.
Giang Thư hơi khựng lại, ngước mắt nhìn Tần Dư Ca. Anh không nhìn cô mà mắt chăm chú nhìn vào ly nước.
“Nóng à?” Tần Dư Ca nhíu mày, ngón tay anh chạm vào thành ly giấy thấy là nước ấm, “Để anh pha thêm chút nước nguội.”
“Không cần đâu.” Giang Thư gọi anh lại, “Thế này là vừa rồi.”
Nghe vậy, Tần Dư Ca tiếp tục đút nước cho cô uống. Giang Thư khẽ cuộn ngón tay, hiếm khi không đòi tự làm mà đón nhận sự chăm sóc của anh.
“Đã đỡ hơn chưa?” Anh hỏi.
“Đỡ nhiều rồi.” Giang Thư ngồi bên giường, Tần Dư Ca đẩy đôi giày lại sát chân cô.
Vừa lúc bác sĩ đi tới, thấy cô đã tỉnh thì bảo cô đi lấy t.h.u.ố.c và thanh toán.
“Để anh đi.” Tần Dư Ca đứng dậy, “Em ngồi nghỉ thêm lát nữa, đợi anh quay lại đỡ.”
Giang Thư không từ chối. Đợi anh đi tìm bác sĩ, cô đứng dậy đi vào nhà vệ sinh. Lúc trở ra vẫn chưa thấy Tần Dư Ca, cô đi về phía phòng khám của bác sĩ.
“Truyền dịch chỉ giải quyết được cơn đau lúc này thôi, nếu lần nào cô ấy cũng đau như vậy thì tốt nhất nên uống t.h.u.ố.c Đông y điều tiết một thời gian.” Giọng bác sĩ đã bình ổn lại, “Cứ để mấy ngày này qua đi đã, rồi mới tính chuyện uống t.h.u.ố.c điều tiết.”
“Còn nữa, sức khỏe mới là quan trọng nhất, đừng có cậy mình còn trẻ mà làm bừa.” Bác sĩ nghiêm túc nói, “Thân thể có khỏe mạnh thì mới yên tâm công tác được, sau này hai đứa kết hôn sinh con cũng tốt cho sức khỏe.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Tần Dư Ca ho khẽ một tiếng.
Giang Thư đỏ mặt, bước vào trong: “Xong chưa anh?”
“Xong rồi.” Tần Dư Ca lập tức đứng dậy, giơ túi t.h.u.ố.c trên bàn cho cô xem, trên hộp t.h.u.ố.c đã ghi rõ cách dùng, anh nói: “Còn 15 phút nữa, kịp giờ làm đấy.”
“Vâng.” Giang Thư lịch sự chào bác sĩ, “Cảm ơn bác sĩ, chúng cháu xin phép.”
Bác sĩ vốn đã có chút thiện cảm hơn với Tần Dư Ca, nhưng nghe anh nói câu giục cô về đi làm thì lại thấy bực mình.
“Cậu thanh niên này, lời tôi nói cậu phải nhớ kỹ, thời buổi này tìm được cô bạn gái không dễ đâu.” Bác sĩ nhìn chằm chằm Tần Dư Ca, vẻ mặt không hài lòng.
Tần Dư Ca ngơ ngác: “Dạ?”
Giang Thư nhạy cảm hơn Tần Dư Ca ở phương diện này, cô biết bác sĩ đang hiểu lầm: “Cảm ơn bác sĩ đã quan tâm, đây là lần đầu cháu bị đau như vậy, trước đây đều bình thường ạ.”
Bác sĩ tỏ ý đã hiểu, gật đầu.
“Với lại...” Thực ra Giang Thư cũng không cần giải thích nhiều với người lạ, nhưng nghĩ đến việc Tần Dư Ca bị hiểu lầm và trách mắng, cô vẫn mỉm cười nói với bác sĩ: “Con gái nhà chúng cháu đã 28 tháng tuổi rồi ạ.”
Nói xong, Giang Thư khẽ cúi đầu chào, rồi nắm lấy cổ tay Tần Dư Ca kéo ra khỏi phòng khám. Đi được một đoạn, cô mới buông tay ra. Hai người cứ thế một trước một sau, Tần Dư Ca đưa cô về tận đơn vị.
“Anh có về không?” Giang Thư đứng trên bậc thềm, đón lấy túi t.h.u.ố.c từ tay anh.
“Không về, anh ở trong xe đợi em.” Tần Dư Ca nói như đùa, “Nếu không sợ làm phiền em, thực ra anh muốn lên trên đó ngồi cùng em cơ.”
Giang Thư hỏi anh: “Ngồi không thế anh không thấy chán à?”
Tần Dư Ca ngạc nhiên: “Sao mà chán được?”
Giang Thư rũ mắt: “Anh ngồi ở hàng ghế chờ bên ngoài cũng được, dù sao cũng có người ra vào làm thủ tục suốt mà.”
“Thật sự được chứ?”
“Tùy anh thôi~” Giang Thư xoay người bước lên bậc thang, giơ tay vẫy vẫy, “Anh tự quyết định đi nhé, em lên trước đây.”
Tần Dư Ca ừ một tiếng.
Giang Thư về vị trí làm việc vừa đúng giờ, chị Ngô cười híp mắt hỏi: “Đi đâu đấy?”
“Em đi tiêm.” Giang Thư đưa vết kim tiêm trên mu bàn tay cho chị Ngô xem, “Còn mua cả t.h.u.ố.c nữa.”
“Ái chà~~” Chị Ngô thốt lên, “Em đi một mình à? Sao không gọi chị đi cùng?”
Giang Thư nhoài người về phía trước, nói nhỏ: “Anh ấy đưa em đi.”
Chị Ngô lập tức bày ra bộ mặt trêu chọc: “Ối giời ơi~~”
Giang Thư mím môi cười, mặt lại nóng bừng lên.
“Rốt cuộc hai đứa là thế nào?” Chị Ngô cuối cùng cũng hỏi ra điều thắc mắc trong lòng bấy lâu, “Trước đây chẳng nghe tin tức gì, đùng một cái bố của Niệm Niệm lại xuất hiện.”
Giang Thư suy nghĩ một chút, không thể nói là hai người vốn chẳng quen biết gì, vì một sự cố ngoài ý muốn mà có con được, nói ra nghe không hay lắm. Cô bèn thay đổi tiền đề một chút: “Bọn em từng yêu nhau, sau đó chia tay thì mới phát hiện có bảo bảo, nên em sinh con luôn. Gần đây gặp lại, hiểu lầm trước kia được xóa bỏ, nên... thế này thôi ạ.”
“Hết rồi?” Chị Ngô chớp mắt.
“Hết rồi ạ.” Giang Thư nhún vai.
Chị Ngô cảm thán một tiếng: “Oa, em dùng có mấy câu mà tóm gọn được cả mấy năm qua luôn hả?”
“Hừm~~” Giang Thư hơi hất cằm, vẻ mặt đầy kiêu hãnh.
Chuyện tình cảm chỉ có người trong cuộc mới rõ nhất, người ngoài cũng không nên can thiệp bừa bãi. Chị Ngô suy nghĩ vài giây: “Tiểu Giang này, dù sao đi nữa, em và Niệm Niệm thấy hạnh phúc là tốt rồi.”
“Cảm ơn chị, em hiểu mà.”
Sau khi tán gẫu vài câu, cả hai bắt đầu tập trung vào công việc.
Đến 1 giờ rưỡi, Tần Dư Ca lặng lẽ đi tới khu vực chờ ngồi xuống. Anh không nhắn tin cho Giang Thư, nhưng sau đó Tiểu Lữ phát hiện ra anh nên đã nói cho Giang Thư biết. Cô không đi ra ngoài, nhưng khóe môi lại cong lên một nét cười.
Tần Dư Ca ngồi chờ bên ngoài cũng không để thời gian trôi vô ích, anh liên tục tra cứu tài liệu và xem video. Gần đến giờ tan làm, anh xuống lầu mua trà sữa nóng mang về, canh đúng giờ gửi cho Giang Thư và mấy người đồng nghiệp của cô.
“Chà, cảm ơn cậu nhé.” “Cảm ơn, thật là tốn kém quá.”
Mấy người nhận trà sữa đều rất vui vẻ, giục Giang Thư mau về trước đi. Giang Thư chào mọi người rồi cùng Tần Dư Ca xuống lầu.
Có Tần Dư Ca lái xe, Giang Thư về đến nhà sớm hơn hẳn. Việc đầu tiên cô làm khi về nhà là ném bộ ga giường sáng nay vào máy giặt, rồi ngâm quần áo mặc hôm nay vào chậu. Thay quần áo xong, Giang Thư xuống lầu tìm Tần Dư Ca.
“Sao lại mang theo ô?” Tần Dư Ca đóng cửa lại.
Giang Thư nói: “Em vừa nhận được cảnh báo thời tiết, dự kiến 20 phút nữa sẽ có mưa, em mang theo cho chắc chắn.”
Tần Dư Ca vô thức nhìn ra ngoài cửa sổ, chẳng thấy một gợn mây nào. Giang Thư cười gượng: “Anh cũng thấy vô lý đúng không?”
“Đợi anh một chút.” Tần Dư Ca nói xong liền mở cửa đi vào, lúc trở ra mang theo một chiếc ô và một túi giấy đựng quần áo. Anh đón lấy chiếc ô từ tay Giang Thư: “Cẩn tắc vô áy náy.”
Giang Thư bỗng nhiên bật cười thành tiếng.
Hai người đi bộ đến cổng trường mầm non, đợi Niệm Niệm tan học. Chưa đầy hai phút sau, một luồng gió thổi qua, Giang Thư cảm thấy cánh tay mát lạnh, nổi cả da gà.
Ngay sau đó, vai cô trĩu xuống, Tần Dư Ca khoác một chiếc áo khoác lên người cô, nghiêm túc khen ngợi: “Vẫn là em có tầm nhìn xa trông rộng.”
Giang Thư cúi đầu nhịn cười.
Cứu mạng với, tại sao anh ấy có thể dùng khuôn mặt nghiêm túc đó để nói ra những lời buồn cười như vậy chứ!