Bí Mật Nuôi Con, Ai Ngờ Bị Anh Phát Hiện

Chương 26: Phát bệnh



Tiết trời cuối thu hệt như một đứa trẻ ngang ngạnh, rõ ràng lúc đi trời cao trong vắt, chẳng lấy một gợn mây, ấy thế mà thoắt cái đã đổi thay.

Từng cơn gió l.ồ.ng lộng mang theo hơi lạnh, cuốn bay những đám lá rụng, mây xám xịt nhanh ch.óng tụ lại trên không trung.

Đùng đoàng----

Tiếng sấm vang rền, tuy chưa mưa nhưng cũng đủ khiến mọi người xôn xao. Lúc này còn khoảng ba phút nữa là trường mầm non tan học, không ít phụ huynh bắt đầu sốt ruột, nhìn quanh một lượt thì hầu hết đều không mang theo ô.

“Cái thời tiết quỷ quái gì không biết, bảo mưa là mưa ngay được!”

“Chứ còn gì nữa? Lúc tôi mới ngồi đây trời còn đẹp lắm mà.”

“Ôi trời đất ơi, mong là cầm cự được đến lúc về nhà hãy mưa, chứ để cháu đích tôn của tôi bị ướt thì biết làm sao!”

“Haiz, mong là vậy.”

Giang Thư lặng lẽ rụt tay vào trong ống tay áo khoác, nói nhỏ: “May mà trước khi ra cửa em có xem dự báo thời tiết.”

Tần Dư Ca mỉm cười: “Thế thì cũng phải là em tin nó mới được.”

Giang Thư đưa ngón tay gãi gãi sống mũi, chột dạ nói: “Thật ra em cũng không tin lắm đâu, nhưng nghĩ bụng mang theo cái ô thôi mà, cũng chẳng nặng nhọc gì.”

“Vậy thì mẹ của bạn nhỏ Giang Mộ này, anh có một câu hỏi muốn phỏng vấn em.” Tần Dư Ca hắng giọng, một tay nắm lại giả làm micro đưa đến trước mặt Giang Thư, “Mời em trả lời nghiêm túc.”

Giang Thư nhìn mặt anh rồi lại nhìn cái "micro", phối hợp nói: “Anh hỏi đi.”

“Xin hỏi mẹ Niệm Niệm, lúc đi em mang theo có mỗi một cây ô, em có từng cân nhắc nếu thực sự mưa to thì ba người chúng ta phải làm thế nào không?” Tần Dư Ca cố gắng giữ vẻ mặt nghiêm túc, “Con gái chắc chắn không được để bị ướt rồi, vậy thì ai trong hai chúng ta sẽ là người bế con đây?”

“Câu hỏi này của anh rất hay.” Giang Thư cũng nhanh ch.óng nhập vai, cô đưa tay vỗ vỗ vào cái "micro" trước mặt như để kiểm tra âm thanh, sau đó mới tiếp tục: “Thực ra em chẳng thèm nghĩ xem là anh hay em đâu, cây ô này là em mang cho con gái em thôi.”

Đáp án hoàn toàn trùng khớp với dự tính của Tần Dư Ca.

Anh không nhịn được mà bật cười, co ngón tay gõ nhẹ lên đầu Giang Thư một cái.

“Á!” Giang Thư nghiêng người né tránh, vừa xoa đầu vừa hậm hực lườm anh: “Làm cái gì đấy!!!”

“Ai bảo em không mang ô cho chính mình.” Tần Dư Ca cười hừ một tiếng, “Trưa nay vừa mới truyền dịch xong, không biết là không được để bị nhiễm lạnh à?”

Giang Thư ngẩn ra: “Là vì chuyện đó sao?”

Tần Dư Ca nhún vai: “Chứ còn gì nữa?”

Giang Thư mím môi, thần sắc có chút không tự nhiên: “Ồ, lần sau em sẽ mang.”

“Không có lần sau đâu.” Tần Dư Ca thản nhiên nói, “Sau này nếu trời mưa tuyết, cứ để anh đi đón, em ở nhà nghỉ ngơi là được.”

Giang Thư nghe vậy có chút không phục, cô khẽ bĩu môi lầm bầm phản bác: “Trước đây cũng từng có lúc như thế, em vẫn tự xoay xở được cả đấy thôi, hừ~”

Tần Dư Ca hơi kinh ngạc, cô ấy đang học theo giọng điệu của anh sao? Thế này thì đáng yêu quá rồi.

Lúc này, các bạn nhỏ trong trường bắt đầu lần lượt đi ra, hai người kiên nhẫn chờ đợi. Khi đón được Niệm Niệm, Giang Thư lấy áo bọc kín cô bé lại: “Con có lạnh không?”

Niệm Niệm lắc đầu: “Không lạnh ạ~~”

Tần Dư Ca đón lấy Niệm Niệm, nói với Giang Thư: “Tranh thủ lúc chưa mưa hẳn, chúng ta mau đi thôi.”

“Mau đi thôi.”

Nhưng không may là cả ba mới đi được mươi mét thì những hạt mưa to bằng hạt đỗ đã lộp bộp rơi xuống đất, trong chớp mắt, cơn mưa xối xả trút xuống như trút nước.

Cổng trường mầm non phút chốc hỗn loạn, người đón được con thì vội tìm chỗ trú, người chưa đón được thì nhao nhao bảo đừng cho trẻ ra ngoài nữa, các cô giáo cuống quýt dắt những bé đang đi giữa đường quay trở lại lớp.

Giang Thư đã kịp mở ô ngay khi hạt mưa đầu tiên rơi xuống. Cô và Tần Dư Ca mỗi người che một bên, bao bọc Niệm Niệm ở giữa hai tán ô. May mắn là mưa tuy to nhưng không có gió, hai người đi bộ về nhà cũng coi như ung dung.

Trời mưa về nhà chắc chắn sẽ mất nhiều thời gian hơn. Khi vào đến sảnh tòa nhà và thu ô lại, Giang Thư mới phát hiện giày của cô và Tần Dư Ca đều đã ướt sũng. Ống quần cô ướt từ gấu lên tận đầu gối, còn Tần Dư Ca cũng ướt gần đến bắp chân.

Giang Thư thầm nghĩ: ...Đây chính là sự khác biệt giữa chân dài và chân ngắn sao?

“Hắt xì——” Giang Thư hắt hơi một cái.

“Về nhà tắm rửa ngay đi.” Tần Dư Ca cau mày, một tay bế Niệm Niệm một tay nắm lấy Giang Thư, rảo bước vào thang máy.

Vẫn như thường lệ, Tần Dư Ca đưa hai mẹ con lên trước rồi mới xuống nhà mình để lo liệu bữa tối. Vừa vào cửa, thấy trong nhà chưa bật đèn, anh biết ngay là do mưa lớn nên bữa tối bị giao trễ. Anh dặn người nhà khoảng nửa tiếng nữa hãy mang tới, thời gian này đủ để anh tắm rửa qua một chút.

Tần Dư Ca tắm nhanh hơn hai mẹ con rất nhiều. Bước ra từ phòng tắm với chiếc khăn lông vắt trên cổ, anh vừa lau tóc vừa nhắn tin cho Giang Thư, bảo cô dọn dẹp xong thì đưa Niệm Niệm xuống ăn cơm.

Cơn mưa thực sự làm ảnh hưởng đến tốc độ giao cơm. Khi Giang Thư và Niệm Niệm đã sang đến nhà Tần Dư Ca thì cơm vẫn chưa tới, anh hỏi ý kiến Giang Thư rồi lấy chút đồ ăn vặt cho Niệm Niệm nhấm nháp.

Một lát sau, tiếng chuông cửa vang lên. Tần Dư Ca ra mở cửa, là người nhà mang cơm tới. Từ khi anh chuyển đến tầng dưới của Giang Thư, Tần Dư Tịnh đã đặc biệt sắp xếp người đưa cơm đúng giờ mỗi ngày cho anh, chuyện anh ăn ngon hay không là phụ, chủ yếu là vì Niệm Niệm.

Người đưa cơm từ nhà họ Tần tên là Chu, Tần Dư Ca gọi là chú Chu. Trước đó Tần Dư Tịnh đã dặn chú cố gắng đừng xuất hiện trước mặt Giang Thư, nên thường chú sẽ đến sớm vài phút để tránh chạm mặt làm cô ngại ngùng. Nhưng hôm nay đúng là ngoài ý muốn, chú Chu vừa vào thì chạm mặt ngay với hai mẹ con.

Tần Dư Ca giới thiệu đơn giản, Giang Thư mỉm cười chào hỏi: “Cháu chào chú Chu, hàng ngày vất vả cho chú quá ạ.”

“Không vất vả, không vất vả chút nào.” Chú Chu cười hớn hở.

Giang Thư bảo Niệm Niệm chào ông. Cô bé mặc bộ đồ liền thân màu hồng, mái tóc vừa sấy xong trông rất ngoan ngoãn, đôi mắt to tròn dưới lớp mái bằng hơi cong lên, ngọt ngào chào: “Cháu chào ông Chu ạ~”

“Ơi, chào Niệm Niệm nhé.” Chú Chu càng nhìn càng thấy thích cô bé, chú trò chuyện vài câu rồi ra về.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Tần Dư Ca bế Niệm Niệm ngồi vào ghế ăn: “Được rồi bảo bối, ăn cơm thôi.”

“Ăn cơm ăn cơm~” Niệm Niệm lặp lại lời anh, xoa xoa cái bụng nhỏ, “Bảo bối đói rồi ạ~”

Giang Thư mỉm cười: “Mau ăn đi con.”

“Vâng ạ~”

Sau bữa cơm, Giang Thư và Tần Dư Ca cùng chơi với Niệm Niệm. Đang chơi, Giang Thư nhớ đến chuyện lúc tối bị dính mưa, bèn nhắc nhở Tần Dư Ca: “Trước khi ngủ anh nhớ uống t.h.u.ố.c nhé, phòng bệnh một chút.”

“Được, anh sẽ uống.” Tần Dư Ca đáp xong lại hỏi: “Còn em? Em và Niệm Niệm có uống không?”

“Nếu không có triệu chứng thì em hạn chế cho con uống t.h.u.ố.c, cứ cho con uống nhiều nước là được.” Giang Thư hất cằm về phía Niệm Niệm, “Em thì không sao đâu, chủ yếu là Niệm Niệm, nhưng em thấy con chắc là ổn.”

Tần Dư Ca thắc mắc: “Hửm?”

Giang Thư mỉm cười, gọi Niệm Niệm lại gần để Tần Dư Ca nhìn vào mắt cô bé. Niệm Niệm chớp chớp mắt: “Mẹ ơi?”

Tần Dư Ca nhìn mãi cũng chẳng thấy gì khác lạ, đôi mắt to hai mí, trong veo in bóng hình anh, vẫn giống hệt mọi khi.

“Anh có thấy mí mắt của Niệm Niệm không?” Giang Thư nghiêng đầu, cùng anh quan sát con gái.

Niệm Niệm vô thức sờ sờ mắt.

Tần Dư Ca gật đầu: “Anh thấy rồi.”

Yukimiko - (Tuyết Mỹ Tử)

Giang Thư hạ thấp giọng: “Mỗi lần Niệm Niệm phát bệnh, nếu là trường hợp bị sốt, mắt con sẽ biến thành một mí.”

“Thật sao???” Tần Dư Ca kinh ngạc, “Lại còn có kiểu này nữa à?”

“Vâng.” Giang Thư cảm thán, “Đây là kinh nghiệm em đúc kết được đấy, tuy chẳng phải kinh nghiệm hay ho gì nhưng cũng có thể dùng để tham khảo.”

Giang Thư vừa nói vậy, Tần Dư Ca thực sự thấy tò mò, anh nhìn chằm chằm vào đôi mắt hai mí của con gái: “Hừm...”

Niệm Niệm bị nhìn đến ngơ ngác, lấy hai bàn tay nhỏ che mắt lại, quay lưng đi không cho hai người nhìn nữa. Giang Thư cười ha hả: “Thôi được rồi, anh đừng nhìn nữa, nhìn đến mức con gái em sợ luôn rồi kìa.”

“Hai mí đúng là rất rõ, không có thay đổi gì.” Tần Dư Ca đưa ra kết luận.

Giang Thư xoa xoa bụng: “Lúc sắp phát bệnh cũng có khi một bên một mí một bên hai mí. Thường thì cứ thấy mắt con thay đổi là trong lòng em bắt đầu lo lắng chuẩn bị tinh thần rồi.”

Tần Dư Ca lặng lẽ ghi nhớ vào lòng: “Lại học thêm được một điều, nhưng mong là mãi mãi không cần dùng tới.”

Giang Thư cười dài thở hắt ra: “Phải đó, không dùng tới là tốt nhất.”

“Em lại đau bụng à?” Tần Dư Ca nhận ra tay cô cứ xoa bụng không ngừng.

“Một chút thôi, vẫn ổn.” Giang Thư nói, “Lúc về giày bị ướt, chắc là do nhiễm lạnh chân rồi.”

Nhà Tần Dư Ca không có t.h.u.ố.c giảm đau hay miếng dán nhiệt, anh định lấy điện thoại gọi giao hàng thì bị Giang Thư cản lại: “Nhà em có, giờ vẫn chịu được, không sao đâu.”

Nhưng Tần Dư Ca vẫn mượn thẻ từ của Giang Thư, lên lầu lấy miếng dán nhiệt và t.h.u.ố.c giảm đau cho cô. Anh canh chừng để Giang Thư uống t.h.u.ố.c xong xuôi: “Vừa hay lát nữa về cũng không quên uống t.h.u.ố.c cảm.”

Giang Thư cười trêu anh: “Tần Dư Ca, con người anh có chút mâu thuẫn nhé.”

“Mâu thuẫn thế nào?”

“Vừa trẻ trung lại vừa như ông cụ non vậy.”

Tần Dư Ca: O.o???

Vừa qua chín giờ, Niệm Niệm bắt đầu dụi mắt. Giang Thư thấy vậy biết con đã buồn ngủ nên đưa con về lầu trên nghỉ ngơi. Tần Dư Ca vừa đưa hai mẹ con vào nhà, chưa kịp rời đi thì điện thoại của cả hai cùng lúc vang lên.

Đó là tin nhắn trong nhóm phụ huynh của trường mầm non. Nhiệt độ giảm đột ngột, giáo viên nhắc nhở phụ huynh chú ý giữ ấm cho các bé, ngoài ra lúc tan học trời mưa to nên tối nay phụ huynh cần quan sát kỹ tình trạng sức khỏe của con. Những phụ huynh nhanh tay gần như đồng thanh gửi tin nhắn cảm ơn cô giáo. Được ba bốn tin thì một tin nhắn khác nhảy ra: 【Các phụ huynh không cần phản hồi đâu ạ, cảm ơn mọi người đã phối hợp.】

Giang Thư vừa ra ngoài rót nước cho Niệm Niệm thì nghe thấy tiếng cười của Tần Dư Ca: “Sao thế anh?”

Tần Dư Ca đưa điện thoại cho cô xem.

“Em cũng sợ nhất là trong nhóm cứ hễ thông báo gì là bên dưới một hàng dài tin nhắn 'đã nhận'.” Giang Thư thở dài, “Lần nào xem muộn cũng phải lội ngược dòng mãi mới tìm được tin gốc, dù người ta đã bảo là không cần phản hồi rồi.”

“Đúng vậy.” Tần Dư Ca nói: “Trước đây nhóm ở trường anh cũng thế, không được để chế độ im lặng mà bắt buộc phải nhắn 'đã nhận', mỗi lần có thông báo là tiếng chuông báo tin nhắn kêu liên hồi cả mấy phút đồng hồ.”

Giang Thư nhún vai: “Cũng chẳng còn cách nào khác.”

Tần Dư Ca cười: “Anh về đây, em nghỉ ngơi sớm đi.”

“Vâng.”

Giang Thư nhìn Tần Dư Ca đi vào lối thoát hiểm rồi mới đóng cửa khóa trái, quay vào phòng dỗ Niệm Niệm ngủ.

Nửa đêm, trong cơn mơ màng, Giang Thư dường như nghe thấy tiếng rên rỉ của Niệm Niệm. Cô cố gắng mở mắt, bật đèn đầu giường thì thấy con gái đã bò xuống tận cuối giường mà ngủ. Giang Thư không nhịn được mỉm cười, ngồi dậy định bế con về chỗ cũ.

Trong khoảnh khắc đó, Giang Thư cảm thấy đầu óc choáng váng. Cô nhắm mắt lại, chỉ nghĩ là do mình ngồi dậy quá nhanh nên mới bị vậy. Sau vài giây, triệu chứng thuyên giảm, cô bò xuống cuối giường bế Niệm Niệm lên.

Nhưng vừa chạm vào con, Giang Thư bỗng thấy da đầu tê dại, cả người tỉnh táo hẳn ra. Lòng bàn tay cô áp lên trán Niệm Niệm, chỗ vừa chạm vào nóng hầm hập. Cô lo mình cảm nhận sai, liền cởi áo Niệm Niệm ra sờ dưới cổ và nách, vẫn rất nóng.

Giang Thư lập tức quay người, bế con xuống giường, mở ngăn kéo tủ đầu giường tìm nhiệt kế.

Tít---- Trên màn hình nhiệt kế, con số 39°C màu đỏ rực như đ.â.m vào mắt Giang Thư.