Bí Mật Nuôi Con, Ai Ngờ Bị Anh Phát Hiện

Chương 28: Tần Dư Ca Đã Đến



Từ lúc thức dậy cho đến khi xuống lầu, từ lúc lái xe cho đến khi tới bệnh viện.

Suốt quãng đường ấy, đầu óc Tần Dư Ca thực chất là một mảnh trống rỗng, không hề có lấy một suy nghĩ nào.

Mãi cho đến khi anh vội vã chạy vào bệnh viện, tìm thấy khu truyền dịch, nhìn thấy Giang Thoa đang ngồi bệt dưới đất sát tường, ôm Nệm Nệm giữa đám đông ồn ào náo nhiệt, thính giác của anh mới bắt đầu bắt nhịp lại với sự xô bồ vốn có.

Tần Dư Ca đi đến trước mặt Giang Thoa rồi ngồi thụp xuống, đưa tay chạm nhẹ vào vai cô.

Giang Thoa giật mình tỉnh giấc, cánh tay theo bản năng ôm c.h.ặ.t lấy Nệm Nệm.

"Là anh đây." Lòng bàn tay Tần Dư Ca ấn lên vai Giang Thoa, "Đừng lo lắng."

Giang Thoa thả lỏng cơ thể, người hơi ngẩn ra. Cô nhìn Tần Dư Ca: "Sao anh đến nhanh thế---"

Yukimiko - (Tuyết Mỹ Tử)

Chữ cuối cùng chưa kịp thốt ra khỏi miệng.

Tần Dư Ca đã kéo cô vào lòng. Anh biết hành động này của mình rất đường đột, nhưng khi nhìn thấy dáng vẻ mệt mỏi của cô, anh hoàn toàn không thể làm ngơ.

Một lúc sau, bên cạnh vang lên một giọng nói rụt rè: "Cái đó... đừng ép vào ống truyền dịch của Nệm Nệm nhé."

Giang Thoa chợt bừng tỉnh, đẩy nhẹ Tần Dư Ca ra.

Tần Dư Ca buông Giang Thoa ra, rũ mắt nhìn Nệm Nệm trong lòng cô. Cô bé lúc này đang ngủ, lông mi bị nước mắt dính lại thành từng cụm, đôi má ửng hồng. Có lẽ vì ngạt mũi nên bé phải thở bằng miệng, khiến cánh môi hơi khô.

Kim truyền được găm trên đầu, cố định bằng miếng dán trong suốt, bên ngoài quấn thêm hai vòng băng thun. Bình truyền dịch treo trên giá đỡ hình chữ Y, chân giá cắm vào rãnh trên tường.

Tần Dư Ca đau lòng khôn xiết: "Sao lại đ.â.m kim ở chỗ này?"

Giang Thoa nói khẽ: "Lúc nãy con quấy khóc dữ dội quá, em sợ đ.â.m ở tay sẽ bị chệch kim."

"Để anh bế cho." Tần Dư Ca đưa tay ra.

Giang Thoa giao Nệm Nệm cho anh trước, sau đó quay sang cảm ơn người bên cạnh: "Làm phiền chị quá, chị Chương."

"Không phiền, không phiền đâu." Chị Chương chính là người phụ nữ cô gặp ở khoa xét nghiệm vừa nãy, chị ấy đã giúp cô mấy lần. Lúc này chị khẽ liếc nhìn Tần Dư Ca, nhỏ giọng hỏi Giang Thoa: "Chồng em à?"

Giang Thoa đã quá mệt mỏi, không còn sức để giải thích nhiều nên khẽ gật đầu.

Tần Dư Ca đón lấy Nệm Nệm, một cánh tay bế rất vững, tay kia đỡ Giang Thoa đứng dậy.

Giang Thoa lảo đảo một cái, Tần Dư Ca vội ôm lấy cô. Giang Thoa sợ chạm vào kim của Nệm Nệm nên vội tránh tay anh ra, sau đó cúi người đ.ấ.m nhẹ vào chân: "Ngồi tê hết cả chân rồi."

Chờ Giang Thoa đứng vững, Tần Dư Ca có chút bực bội: "Tại sao không gọi anh cùng tới?"

"Lúc đó em không nhớ ra." Giang Thoa tự biết việc này mình làm chưa thỏa đáng, "Trước đây Nệm Nệm ốm, em toàn bế con chạy thẳng đến bệnh viện luôn."

"Giang Thoa, em thật sự làm anh tức c.h.ế.t mất." Tần Dư Ca nén giận, "Em quên là hôm nay bản thân em cũng không khỏe sao?"

Giang Thoa mím môi: "Quên rồi."

Cơn giận của Tần Dư Ca bốc lên ngùn ngụt, nhưng lý trí lại bảo anh rằng Giang Thoa đã quen với việc tự mình chăm sóc Nệm Nệm, thời gian anh xuất hiện chỉ là một đoạn rất ngắn ngủi, cô không nhớ ra anh cũng là chuyện bình thường.

Nhưng vẫn thấy giận.

Tần Dư Ca ôm c.h.ặ.t Nệm Nệm, nhìn quanh một lượt, người đông quá.

"Đến bao lâu rồi?" Tần Dư Ca hỏi.

Giang Thoa ngẫm nghĩ: "Tầm một giờ rưỡi là đến nơi."

Cơ hàm Tần Dư Ca bạnh ra vì nghiến răng.

"Ây da, đừng cãi nhau, đừng cãi nhau." Chị Chương sợ hai người to tiếng nên vội vàng vào can ngăn, "Con ốm ai cũng sốt ruột, đừng có cãi nhau lúc này. Có chuyện thì cùng giải quyết, vả lại Nệm Nệm cũng đang truyền t.h.u.ố.c rồi, đang trong giai đoạn hạ sốt, đừng cãi nhau nhé~"

"Không cãi đâu, cũng không cãi nổi." Giang Thoa đưa tay xoa đầu, "Hôm nay thực sự cảm ơn chị, chị Chương. Nếu không có chị giúp em giữ con thì chẳng biết lúc nào mới đ.â.m kim xong nữa."

Chị Chương cười cười: "Không có gì, con khỏe lại mới là quan trọng nhất."

Tần Dư Ca hít một hơi sâu: "Cảm ơn sự giúp đỡ của chị, thật sự vất vả cho chị quá."

"Không có gì, không có gì." Chị Chương xua tay liên tục, trong lòng thầm nghĩ hai người này thật khách sáo, nhất là người đàn ông kia. Tuy lúc mới đến mặt mày có hơi đáng sợ, nhưng ít ra đến nơi là bế con ngay, biết chia sẻ và kiềm chế cảm xúc, không giống mấy ông chồng khác, chưa biết đầu đuôi tai nheo gì đã quay sang trách người mẹ không chăm con cẩn thận.

Giang Thoa nhận ra Tần Dư Ca có chuyện muốn nói, liền đưa tay cầm lấy giá treo: "Chúng ta đi dạo chút đi."

"Được."

Giang Thoa chào chị Chương rồi hai người từ từ len qua đám đông.

Rời khỏi khu truyền dịch, lối đi hành lang tương đối ít người hơn, nhưng vẫn dễ dàng bắt gặp những đứa trẻ bị đ.â.m kim trên đầu đang đi lại, theo sau là phụ huynh giơ cao bình truyền dịch.

Tần Dư Ca chưa từng đến bệnh viện nhi, đây là lần đầu anh thấy cảnh tượng như vậy.

"Chưa thấy bao giờ đúng không?" Giang Thoa chủ động lên tiếng.

"Ừm, lần đầu." Tần Dư Ca gật đầu.

Giang Thoa dừng bước, đổi tay cầm giá đỡ. Cô nhìn biểu cảm của Tần Dư Ca: "Anh cảm thấy thế nào?"

Tần Dư Ca suy nghĩ một chút: "Em rất mệt."

Giang Thoa nói: "Em đúng là rất mệt, nhưng cũng tạm được. Lúc anh nhận điện thoại của em, anh cảm thấy thế nào?"

"Không có ý nghĩ gì cả." Tần Dư Ca thành thật nói, "Lúc đó đầu óc trống rỗng, giờ nghĩ lại, anh còn chẳng nhớ nổi mình đã đi từ nhà đến bệnh viện bằng cách nào."

"Chú ý an toàn nhé." Giang Thoa thở dài.

Tần Dư Ca khẽ đáp một tiếng. Anh mím môi: "Thực ra anh có chút tức giận."

"Chỉ một chút?" Giang Thoa buồn cười, "Lửa giận trong mắt anh sắp thiêu cháy em luôn rồi kìa."

"Xin lỗi." Tần Dư Ca đã qua cơn nóng nảy, "Đúng là không chỉ có một chút."

Giang Thoa nhận ra mình thực sự không thể giận Tần Dư Ca, ít nhất là vào lúc này. "Em quên gọi anh đi cùng là em sai, em xin lỗi anh. Nhưng chuyện anh nói đầu óc trống rỗng, không nhớ đường đi tới đây, anh cũng có lỗi."

Tần Dư Ca kiên nhẫn lắng nghe.

Giang Thoa tính đi tính lại, cô và Tần Dư Ca coi như huề nhau, cả hai đều có chỗ không đúng thì xin lỗi nhau là xong.

Tần Dư Ca rất thản nhiên: "Xin lỗi em, là do anh làm chưa tốt nên mới khiến em không có cảm giác an toàn."

"Biết rồi." Giang Thoa cười, "Chấp nhận lời xin lỗi của anh."

Chuyện này coi như xong xuôi.

Tần Dư Ca nhìn bình truyền, còn nửa bình nữa: "Hết bình này là xong à?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

"Không." Giang Thoa nói, "Bình này nhiều t.h.u.ố.c nhất, còn hai bình nhỏ nữa, ước chừng truyền xong thì trời cũng sáng."

Tần Dư Ca nhíu mày, thế này không ổn. Anh nhờ Giang Thoa đỡ hộ chân Nệm Nệm, sau đó lấy điện thoại ra, tìm số của một người bạn rồi gọi đi.

Cuộc gọi đầu tiên không có người nghe.

Cuộc gọi thứ hai có người nhấc máy: "Lão Tần???"

Sự kinh ngạc của đối phương, Giang Thoa cũng nghe thấy rõ mồn một.

Tần Dư Ca "ừm" một tiếng: "Anh nhớ chú học y, chú chuyên khoa nào?"

Sự im lặng của đối phương khiến người ta phát điếc.

"Lão Tần, ba năm không gặp mà anh vẫn nhớ em học y, em thật sự cảm ơn anh nhiều lắm." Hoắc Cảnh thở dài, "Em là bác sĩ nhi, làm ở bệnh viện nhi."

Tần Dư Ca thở phào: "May mà không nhớ lầm."

Hoắc Cảnh nghe vậy liền hỏi: "Sao thế? Có chuyện gì? Con nhà ai ốm à?"

"Nhà anh." Tần Dư Ca nói, "Chú sống gần bệnh viện đúng không? Nếu tiện thì ghé qua đây một chuyến."

Hoắc Cảnh biết Tần Dư Ca có chị gái: "Cháu ngoại anh bị làm sao?"

Tần Dư Ca trầm giọng nói: "Là con gái anh."

"Ồ, con gái anh." Hoắc Cảnh khựng lại một giây, rồi giọng cao v.út lên ngay lập tức: "CON GÁI ANH!!! Đậu mợ Tần Dư Ca, anh kết hôn lúc nào mà không mời em hả???"

Tần Dư Ca đưa điện thoại ra xa một chút: "Không đến được thì thôi, anh nghĩ cách khác."

Hoắc Cảnh cuống quýt gọi: "Được được được, em đến được, em đến ngay đây, hai mươi... không không không, mười lăm phút nữa em có mặt!"

Tần Dư Ca nhìn bảng chỉ dẫn ở đây, báo cho Hoắc Cảnh vị trí cụ thể.

Giang Thoa nhắc nhở Tần Dư Ca: "Mười lăm phút nữa có thể trùng vào lúc thay t.h.u.ố.c cho Nệm Nệm đấy."

Tần Dư Ca liền bổ sung một câu: "Không ở đây thì ở khu truyền dịch, thôi, không tìm thấy thì gọi điện đi."

Tần Dư Ca nói xong liền cúp máy. Hoắc Cảnh ở đầu dây bên kia vẫn còn ngơ ngác: Bên cạnh lão Tần vậy mà có phụ nữ!!!

Tần Dư Ca đổi tay bế Nệm Nệm, Giang Thoa cũng đồng thời đổi tay cầm giá.

Động tác gần như đồng bộ của hai người khiến cả hai vô tình nhìn nhau rồi cùng cười.

"Ưm---" Nệm Nệm tỉnh dậy, tợp tợp miệng vài cái rồi mở mắt ra, "Mẹ ơi, uống nước."

Giang Thoa lấy chai nước uống dở từ túi áo khoác ra, ra hiệu cho Tần Dư Ca bế đứng Nệm Nệm dậy.

Tần Dư Ca quỳ một gối làm điểm tựa, để Nệm Nệm ngồi lên đùi mình, sau đó dùng tay kia đón lấy giá treo để Giang Thoa rảnh tay cho con uống nước.

Uống vài ngụm xong, Nệm Nệm lắc đầu không uống nữa.

"Nệm Nệm đừng cử động." Tần Dư Ca khẽ nói, "Đang đ.â.m kim trên đầu đấy."

"Kìa—" Giang Thoa chưa kịp dặn dò câu nào thì Tần Dư Ca đã dẫm ngay vào "vùng cấm" của Nệm Nệm.

Mắt Nệm Nệm nhanh ch.óng phủ một lớp sương mù, chỉ chớp một cái, nước mắt đã lã chã rơi xuống.

Giang Thoa vỗ vào trán mình, hết cách: "Xong đời."

Tần Dư Ca: ......

Giang Thoa bế Nệm Nệm lên, để bé gối đầu lên vai mình. Tần Dư Ca cầm giá đỡ đứng dậy, định tiến lại dỗ dành Nệm Nệm thì bị Giang Thoa đá nhẹ vào ống chân: "Không được để con nhìn thấy ống truyền, anh đi vòng ra phía sau cho em."

"À, được được." Tần Dư Ca lanh lẹ đổi hướng.

Giang Thoa vỗ nhẹ vào lưng con gái, dịu dàng dỗ dành: "Nệm Nệm đừng khóc, mẹ và ba đều đang ở bên cạnh con đây mà~"

Tim Tần Dư Ca rung động, anh vô thức nhìn về phía Giang Thoa.

Cô ấy như đang tỏa sáng.

Dỗ dành vài phút, Nệm Nệm không khóc nữa.

Giang Thoa thở phào, đồng thời than thầm trong lòng, mỗi phút mỗi giây ở bệnh viện đều thật dài đằng đẵng, cô thực sự rất muốn về nhà nằm một lát.

Một lúc sau, Giang Thoa và Tần Dư Ca lại đổi vị trí cho nhau.

"Sắp được rồi, chúng ta quay lại thôi." Giang Thoa nói, "Đi bộ lại đó cũng mất vài phút đấy."

"Được."

Nệm Nệm không còn buồn ngủ nữa, Tần Dư Ca để bé ngồi trên cánh tay mình, một tay chắn phía trước cho con nhìn về phía trước.

Khu truyền dịch dường như đã yên tĩnh hơn một chút.

Vừa bước chân vào phạm vi khu truyền dịch, Giang Thoa đã quan sát tâm trạng của Nệm Nệm.

Cô bé chớp chớp mắt, nhìn quanh một lượt những bạn nhỏ cũng đang tiêm truyền như mình, có vẻ cảm thấy ai cũng giống nhau nên không còn sợ hãi như trước nữa.

Tần Dư Ca ngồi xuống vị trí gần đó, Giang Thoa đi tìm y tá đến thay t.h.u.ố.c.

Sau khi y tá thay t.h.u.ố.c xong, Giang Thoa cũng ngồi xuống bên cạnh Tần Dư Ca.

"Tựa vào anh nghỉ một lát nhé?" Tần Dư Ca hơi nghiêng đầu, đưa cánh tay trái về phía Giang Thoa.

"Cảm ơn." Giang Thoa thực sự đã kiệt sức. Cô vốn đang trong kỳ sinh lý, ban ngày cũng vì đau bụng kinh mà phải đi truyền nước, lúc vội vàng thì không thấy gì, giờ thả lỏng ra thì cả thể xác lẫn tinh thần đều mệt rã rời.

Giang Thoa tựa vào người Tần Dư Ca, điều chỉnh góc độ cho thoải mái nhất, cô nhắm mắt lại: "Lúc nào thay t.h.u.ố.c thì gọi em."

"Ừm, ngủ đi."

Nệm Nệm nghiêng đầu nhìn mẹ, rồi lại ngước lên nhìn Tần Dư Ca.

Tần Dư Ca mỉm cười, khẽ nói: "Để mẹ ngủ một lát nhé?"

Nệm Nệm gật đầu, sau đó cúi xuống nắm lấy ngón tay của Tần Dư Ca.

Chẳng mấy chốc.

"Suỵt suỵt-----" Tiếng động kỳ quái lọt vào tai Tần Dư Ca, anh nhìn sang phía bên trái.

Chỉ thấy Hoắc Cảnh trông như một tên trộm, khom người rón rén đi về phía anh.

Vẻ mặt Tần Dư Ca lộ rõ vẻ khó xử, thực lòng không muốn thừa nhận đây là bạn mình.

Hoắc Cảnh đi đến trước mặt anh rồi ngồi xổm xuống, ánh mắt quét qua quét lại giữa mặt Tần Dư Ca và Nệm Nệm, sau đó thở dài một tiếng: "Ôi trời, đúng là con gái anh thật này!"