“Niệm Niệm, Niệm Niệm ơi?” Giang Thư khẽ gọi tên con gái, “Bảo bối, tỉnh dậy đi con, có nghe thấy mẹ nói gì không?”
“Mẹ ơi...” Niệm Niệm nhắm nghiền mắt, đôi tay nhỏ túm c.h.ặ.t lấy áo Giang Thư, giọng khàn đặc, mếu máo rơi nước mắt, “Đau... đau quá...”
Giang Thư nhanh ch.óng trấn tĩnh lại, cô đặt Niệm Niệm nằm tạm trên giường: “Bảo bối đợi mẹ một chút, mẹ lấy đồ rồi đưa con đi bệnh viện ngay.”
Giang Thư bật đèn phòng ngủ, bước nhanh vào phòng thay đồ lấy một chiếc túi đeo chéo trước n.g.ự.c, sau đó quay lại phòng ngủ, mở ngăn kéo thứ hai của tủ đầu giường, lấy chứng minh thư, sổ hộ khẩu, thẻ bảo hiểm y tế cùng các giấy tờ liên quan bỏ vào túi. Tiếp đó, cô tìm một chiếc áo khoác mặc vào, rồi lấy thêm một chiếc áo dày bọc kín Niệm Niệm lại, bế xốc con lên hỏa tốc rời khỏi nhà.
Trong lúc thang máy đi xuống, Giang Thư dùng điện thoại gọi xe. Vừa xuống đến sảnh thì có tài xế nhận đơn, cô vừa bước nhanh ra ngoài vừa gọi điện cho tài xế.
“... Đúng rồi, trẻ nhỏ bị sốt, bác đưa điện thoại cho người trực cổng giúp cháu với.” Giang Thư không dừng bước, đợi đến khi trong ống nghe vang lên giọng nói khác, cô liền bảo: “Chào anh, tôi là chủ hộ phòng 1501 tòa nhà số 8, con tôi bị sốt cao, nhờ anh cho bác tài xế vào tận nơi đón tôi một đoạn với ạ. Vâng, cảm ơn anh nhiều, phiền anh quá.”
Bảo vệ đăng ký xe rồi kéo barie cho xe vào. Giang Thư mới đi được một phần ba quãng đường đã thấy ánh đèn xe tiến lại gần. Rất nhanh sau đó, cô bế Niệm Niệm lên xe, tài xế theo chỉ dẫn của cô lái ra khỏi khu chung cư, hướng về phía bệnh viện nhi.
Đường phố lúc rạng sáng vắng vẻ, xe cộ lưu thông khá thông thoáng, suốt dọc đường chỉ gặp đúng một đèn đỏ.
Một giờ ba mươi tư phút sáng, bệnh viện nhi đã ở ngay trước mắt.
Giang Thư bế con gái đi vào khu cấp cứu để đăng ký khám, nhưng đến nơi cô mới phát hiện ra, nửa đêm mà trẻ con đến khám lại đông đến thế. Cô biết bệnh viện nhi lúc nào cũng quá tải, nhất là vào mùa giao thoa hoặc cao điểm dịch cúm, các bác sĩ bận rộn đến mức chân không chạm đất. Nhưng cảnh tượng xếp hàng dài dằng dặc giữa đêm khuya, tiếng trẻ con khóc thét vang lên khắp nơi vẫn khiến Giang Thư thấy đầu óc đau nhức.
Niệm Niệm phát sốt khiến cô vô cùng sốt ruột, nhưng ba người xếp hàng phía trước cũng đều là con nhỏ bị sốt, ai nấy đều vội vã như nhau. Giang Thư kiên nhẫn xếp hàng một lúc, tay bắt đầu mỏi nhừ, cô bèn đổi tư thế bế, đỡ lấy m.ô.n.g Niệm Niệm để cô bé gục đầu vào lòng mình.
Vì cơ thể khó chịu, Niệm Niệm cứ thút thít suốt. Lúc ốm cô bé rất bám mẹ, gần như không thể rời tay, phải được bế liên tục mới có cảm giác an toàn. Niệm Niệm đang sốt cao, Giang Thư cảm nhận rõ từng nhịp thở nặng nề và nóng hổi của con gái phả vào người mình.
“Mẹ ơi... mẹ ơi... huhu...” Niệm Niệm khóc nức nở.
“Mẹ ở đây rồi bảo bối, đừng khóc nhé, gặp bác sĩ xong là con sẽ khỏi ngay thôi.” Giang Thư nhẹ nhàng vuốt ve lưng con, nếu có thể cô thực lòng ước mình là người chịu trận thay cho Niệm Niệm.
Dòng người nhích dần, cuối cùng cũng đến lượt Giang Thư đăng ký. Nộp tiền xong, cô cầm tờ phiếu khám theo chỉ dẫn đi lên tầng hai. Ban đêm có ít bác sĩ hơn, khu vực chờ khám hai bên tám dãy ghế gần như đã ngồi kín chỗ. Đưa trẻ đi bệnh viện thường là cả nhà cùng đi, ít thì hai ba người, nhiều thì năm sáu người.
Trẻ nhỏ chưa biết nói chỉ có thể dùng tiếng khóc để biểu đạt sự khó chịu, trẻ lớn hơn một chút thì đỡ hơn, nhưng khi ốm đau, ngay cả những đứa trẻ ngoan ngoãn nhất cũng không tránh khỏi việc quấy khóc. Tâm trạng cáu kỉnh này rất dễ lây lan giữa các bạn nhỏ. Bé này khóc, bé kia cũng khóc theo. Bé này hét, bé kia cũng hét theo. Hết phụ huynh này đến phụ huynh kia đứng lên, ngồi xuống, bế ẵm, đi đi lại lại, ngồi xổm dỗ dành, trong lòng chỉ mong sao con mình mau ch.óng khỏi bệnh.
“Mời số 59 Giang Mộ vào phòng khám số 2.”
Loa phóng thanh ở khu chờ gọi tên Niệm Niệm, Giang Thư bế con đứng dậy đi vào trong. Bệnh nhân trước đó trong phòng khám số 2 vẫn chưa ra, cô đứng đợi ngoài cửa. Một hai phút trôi qua, cửa phòng mở, Giang Thư không vội vào ngay mà đợi một, hai, ba, bốn... tận năm người lớn dắt theo một chiếc xe đẩy ra ngoài hết mới bước vào.
Bác sĩ đang lưu hồ sơ của bệnh nhân trước, vừa ngẩng đầu thấy Giang Thư một mình bế con thì thoáng sững người. Mấy tiếng đồng hồ ngồi khám vừa qua, cô chưa thấy ca nào có ít hơn ba người nhà đi cùng cả: “Cô một mình đưa cháu đi khám à?”
“Vâng ạ.” Giang Thư ngồi xuống ghế, xoay người Niệm Niệm hướng về phía bác sĩ, “Cháu bị sốt ạ.”
Bác sĩ lấy nhiệt kế kẹp vào nách cho Niệm Niệm, rồi dùng ống nghe kiểm tra nhịp thở: “Ở nhà đã đo nhiệt độ chưa? Đã uống t.h.u.ố.c gì chưa?”
“Dạ đo rồi ạ, ở nhà là 39 độ, cháu chưa cho uống t.h.u.ố.c. Chiều nay lúc tan học có mưa, lúc đó cháu đã dùng áo bọc kín con và có che ô, đến trước lúc đi ngủ vẫn không có biểu hiện gì ạ.”
“Nhiệt độ giảm đột ngột là một nguyên nhân.” Bác sĩ nói, “Cũng có thể là do virus, dạo này dịch cúm đang rất nghiêm trọng.”
Giang Thư buồn bã: “Đều tại cháu cả, cứ nghĩ đưa con đi học rồi là có thể lơ là được.”
Bác sĩ an ủi: “Phụ huynh có trách nhiệm đến mấy cũng không tránh khỏi việc con cái ốm đau đâu, không trách cô được.”
“Mẹ ơi.” Niệm Niệm rúc vào lòng Giang Thư, khóc sướt mướt.
“Đưa nhiệt kế cho tôi.” Bác sĩ chìa tay.
Giang Thư rút nhiệt kế đưa cho bác sĩ, rồi bế Niệm Niệm đứng dậy: “Ngoan nào bảo bối đừng khóc, bác sĩ sẽ chữa cho con ngay bây giờ.”
Đôi mắt Niệm Niệm không biết là do khóc hay do sốt mà đỏ hoe như mắt thỏ, mí mắt sưng mọng không còn thấy rõ hai mí nữa.
“39,4 độ rồi.” Bác sĩ đặt nhiệt kế xuống, kê đơn xét nghiệm, “Đi làm xét nghiệm m.á.u và nước tiểu nhé.”
“Vâng ạ.” Giang Thư gật đầu.
Bác sĩ nhanh ch.óng đưa đơn cho Giang Thư: “Trong lúc chờ kết quả thì dán miếng hạ sốt cho cháu trước đi cho dịu lại, cô có mang theo không?”
Giang Thư lắc đầu: “Cháu đi vội quá, ngoài giấy tờ ra chẳng mang theo gì cả.”
Bác sĩ kê thêm miếng dán hạ sốt, chỉ cho cô hiệu t.h.u.ố.c nào, mua nước ở đâu và làm xét nghiệm chỗ nào. Giang Thư hiểu rõ bác sĩ nói chi tiết như vậy là vì thấy cô một thân một mình đưa con đi khám đêm hôm vất vả. Cô ghi nhớ rồi cảm ơn bác sĩ, bế Niệm Niệm ra ngoài. Bệnh nhân tiếp theo đã đứng chờ sẵn ở cửa.
Giang Thư thanh toán tiền trên ứng dụng trước, sau đó xuống tầng một lấy miếng dán hạ sốt, dán lên trán cho Niệm Niệm để cô bé dễ chịu hơn. Khu xét nghiệm m.á.u và nước tiểu đều ở tầng một, cô mua chai nước nhét vào túi áo, theo biển chỉ dẫn đi về phía khoa xét nghiệm.
Bệnh viện nhi về đêm vẫn đầy rẫy trẻ em đủ mọi lứa tuổi, không một nơi nào yên tĩnh. Giang Thư lẫn vào đám đông trông chẳng có gì nổi bật, nghe mãi rồi cũng thành quen. Lúc lấy m.á.u, Niệm Niệm từ sụt sùi chuyển sang khóc rống lên, Giang Thư biết con không phải muốn quấy, chỉ là vì con quá khó chịu mà thôi. Đợi con khóc nhỏ dần, cô mới cho con uống nước. Trong khóe mắt Niệm Niệm lúc nào cũng đọng nước mắt, cứ chớp mắt là rơi xuống rồi lại có giọt mới hiện ra. Giang Thư dùng tay vuốt lại mái tóc bết mồ hôi của con, ngón tay nhẹ nhàng ấn lại mép miếng dán hạ sốt bị bong ra.
Một lúc lâu sau, tâm trạng Niệm Niệm ổn định hơn một chút, tuy vẫn gục đầu vào lòng mẹ mếu máo nhưng ít nhất là không còn rơi nước mắt nhiều nữa.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
“Bảo bối muốn đi tiểu không con?” Giang Thư dịu dàng dỗ dành, “Con có thấy buồn tiểu không?”
“... Có một chút ạ.” Giọng Niệm Niệm rất khàn.
Giang Thư bế con vào nhà vệ sinh, tìm một ngăn trống đi vào. Niệm Niệm đang mặc bộ đồ liền thân, cô phải cởi áo khoác ngoài, rồi cởi hơn nửa số cúc áo để kéo quần xuống, sau đó vừa phải giữ lấy phần quần đã cởi, vừa bế con đi tiểu, đồng thời phải cầm cả cốc lấy mẫu.
“Niệm Niệm ngoan, nhịn một chút nhé, đợi mẹ chuẩn bị xong sẽ bảo con.” Giang Thư rất sợ con gái lúc này đột ngột tiểu xong luôn.
Niệm Niệm ấm ức “vâng” một tiếng.
“Chào cô, cô có cần giúp một tay không?” Một giọng nữ thăm dò vang lên từ ngoài cửa.
Lúc vào Giang Thư không khóa cửa, cô quay đầu nhìn lại, đối phương cũng mặc đồ ngủ, chắc hẳn cũng là phụ huynh đưa con đi khám.
“Tôi nghe tiếng thấy cô có vẻ khó xoay xở, để tôi giúp cô một tay.”
“Cảm ơn chị, phiền chị quá.” Giang Thư vô cùng cảm động, đưa phần quần áo thừa cho người tốt bụng kia. Không còn mớ hỗn độn trên tay, cô nhanh ch.óng hoàn thành việc lấy mẫu nước tiểu.
Cô mặc lại bộ đồ liền thân cho Niệm Niệm trước, sau đó mang ống mẫu đến nộp tại cửa sổ, tiếp theo là chờ đợi. Người phụ nữ vừa giúp đỡ vẫn luôn đi bên cạnh Giang Thư, đợi cô ngồi xuống mới đưa lại quần áo: “Cho cháu quấn thêm một chút đi.”
“Cảm ơn chị.” Giang Thư suýt chút nữa thì bật khóc, “Vừa rồi may mà có chị giúp đỡ.”
Người phụ nữ ngồi xuống cạnh cô: “Tôi hiểu mà, ai cũng từng trải qua cảnh này thôi.”
Giang Thư đưa tay quẹt mắt, xót xa nói: “Lâu rồi cháu không bị ốm sốt, em vẫn luôn chăm sóc rất kỹ, không ngờ lại đột ngột thế này... con bé sốt cao quá.”
“Con trai tôi cũng vậy.” Người phụ nữ thở dài, “Tự dưng phát sốt kèm theo ho, tôi với chồng cũng bận rộn cả đêm rồi, giờ anh ấy đang bế con đi loanh quanh bên ngoài, tôi thì đợi kết quả xét nghiệm m.á.u.”
Giang Thư ôm c.h.ặ.t con hơn: “Giờ em chỉ mong con bé chỉ bị cảm lạnh bình thường thôi.”
“Hy vọng là thế.” Người phụ nữ nhìn quanh một lượt: “Cô đi một mình à? Chồng cô đâu?”
Yukimiko - (Tuyết Mỹ Tử)
Chồng?
Giang Thư ngẩn người, cô hoàn toàn không nghĩ đến việc tìm Tần Dư Ca. Người phụ nữ thấy sắc mặt Giang Thư thay đổi, nhận ra mình đã nói lời không phải, bèn an ủi: “Tôi đoán con gái cô cũng phải truyền dịch đấy, lát nữa nếu có gặp ở khu truyền thì chị em mình hỗ trợ lẫn nhau.”
“Cảm ơn chị.” Giang Thư không trực tiếp nhận lời.
Người phụ nữ giơ tay xem đồng hồ: “Sắp đến giờ rồi, tôi đi xem báo cáo của con trai tôi có chưa.”
Giang Thư gật đầu: “Chị cứ đi làm việc đi ạ.”
Người phụ nữ cầm phiếu xét nghiệm đến trước máy quét mã, nhanh ch.óng nhận được kết quả của con mình, chị chào tạm biệt Giang Thư rồi bước nhanh ra ngoài. Giang Thư dựa vào lưng ghế, cúi đầu nhìn Niệm Niệm trong lòng.
“Mẹ ơi, bế con.” Niệm Niệm túm lấy áo Giang Thư, giọng mũi rất nặng, khóc thút thít gọi: “Mẹ ơi, huhuhu...”
“Không khóc không khóc, mẹ bế con đây.” Sống mũi Giang Thư cay xè, cô lại bế con đứng dậy, vừa đi vừa dỗ dành.
Lại hơn mười phút trôi qua, Giang Thư thử đến máy quét mã. Tít một tiếng, màn hình hiển thị có hai phiếu xét nghiệm đang được in. Cô vội vàng cầm hai tờ phiếu còn nóng hổi quay lại tìm bác sĩ, cuối cùng xác nhận Niệm Niệm bị nhiễm lạnh chứ không phải nhiễm virus, trước mắt cần truyền dịch.
Giang Thư thở phào, lặp lại quy trình đợi kê đơn, nộp tiền, bế Niệm Niệm đến khu truyền dịch chờ đợi.
Khu truyền dịch là cơn ác mộng của trẻ nhỏ. Kim truyền cắm trên đầu, trên tay, trên chân đều có, tiếng khóc vang lên liên hồi, bé nào bé nấy nước mắt giàn giụa, Giang Thư nhìn mà thấy da đầu tê dại. Chỗ trống thì có, vì trẻ con không ngồi yên một chỗ được cứ đi tới đi lui. Cô tìm một chỗ gần đó ngồi xuống, đợi y tá đến tiêm cho Niệm Niệm.
Khi y tá đẩy xe tới, Niệm Niệm bắt đầu rúc vào lòng mẹ, nước mắt lã chã rơi: “Huhu, không tiêm đâu, không tiêm đâu!”
“Niệm Niệm ngoan, tiêm xong là con hết sốt ngay.” Giang Thư trấn an con. Nhưng việc tiêm đối với Niệm Niệm quá đáng sợ, cô bé giãy giụa mạnh đến mức cô không giữ nổi.
Y tá lộ vẻ lo lắng: “Cháu phản kháng mạnh thế này, một mình cô có giữ được không? Chệch ven một cái là phải tiêm lại đấy, cô xem có gọi được ai đến giúp không.”
Giang Thư nhắm mắt lại: “Phiền chị, để tôi dỗ cháu một chút, đợi mấy phút nữa hãy tiêm cho cháu ạ.”
“Được rồi, xong thì cô ra gọi tôi.” Y tá đi tiêm cho bé khác trước.
Giang Thư nhìn con gái đang quấy khóc dữ dội, bất lực thở dài, cô ngồi xổm xuống ôm con vào lòng, tay nhẹ nhàng vỗ lưng trấn an, tay kia cầm điện thoại bấm một dãy số. Tiếng chờ vài giây lúc này bỗng trở nên dài dằng dặc.
“Alo...” Giọng người đàn ông khàn đặc, “Giang Thư?”
“Tần Dư Ca.” Sau một tiếng nghẹn ngào ngắn ngủi, Giang Thư hít một hơi, cảm giác mệt mỏi ập đến, cô cố nén tiếng khóc cầu cứu anh: “Anh có thể giúp em được không?”
Tần Dư Ca bừng tỉnh hẳn, giọng nói khẩn trương: “Em đang ở đâu?”
“Bệnh viện nhi, khu truyền dịch.”
“Đợi anh.”