Bí Mật Nuôi Con, Ai Ngờ Bị Anh Phát Hiện

Chương 34: Chào mừng con về nhà



Hoắc Cảnh nhìn quanh một lượt: "Ăn món gì dễ tiêu chút đi. Niệm Niệm, món chính có cháo và mì, con muốn ăn cái nào?"

Niệm Niệm vẻ mặt đắn đo.

Tần Dư Ca nói: "Cứ mua cả hai đi, con ăn không hết thì tôi ăn."

"Cậu còn ăn được nữa hả?" Hoắc Cảnh ngạc nhiên: "Cậu chẳng phải đã ăn sáng rồi sao?"

"Con gái khó khăn lắm mới đưa ra yêu cầu một lần, đương nhiên phải đáp ứng chứ." Tần Dư Ca nắm lấy bàn tay nhỏ của Niệm Niệm bóp nhẹ: "Có đúng không nào?"

Niệm Niệm gối đầu lên vai Tần Dư Ca, thẹn thùng nói vâng.

Hoắc Cảnh chọn vài loại thức ăn phù hợp với Niệm Niệm. Tầm này nhà hàng không đông, Niệm Niệm tạm thời cũng chưa muốn về phòng bệnh, nên họ tìm một cái bàn ở góc khuất ngồi xuống luôn.

Tần Dư Ca không phải lần đầu đút cơm cho Niệm Niệm, nhưng đây là lần đầu tiên sau khi Niệm Niệm gọi anh là ba, anh càng thêm nghiêm túc và cẩn thận hơn cả lần đầu.

Hoắc Cảnh nhìn mà bật cười: "Không đến mức đó chứ."

"Đến mức đó đấy." Tần Dư Ca nói: "Niệm Niệm đang mệt, phải chăm sóc kỹ hơn bình thường."

"Ba ơi." Niệm Niệm ngồi trên ghế, hai bàn tay nhỏ đặt trên đùi, khẽ ngẩng đầu há miệng: "A ~~"

Tần Dư Ca đút thêm một miếng: "Ăn từ từ thôi, không vội."

Niệm Niệm ngậm miệng lại nhai nhóp nhép, cảm giác thỏa mãn khi được ăn ngon khiến cô bé không nhịn được mà mỉm cười, đôi chân nhỏ đung đưa.

Ở bên kia, Giang Thư đã đến đơn vị và bắt đầu viết đơn xin nghỉ phép.

Chị Ngô nghe nói Niệm Niệm bị sốt thì rất quan tâm, đồng thời cũng thấy may mắn: "Cũng may bây giờ có người giúp em rồi."

"Vâng ạ." Giang Thư cười khổ lắc đầu: "Người ta vẫn bảo trẻ con lớn lên sẽ dễ chăm hơn, nhưng giờ em lại thấy trẻ con lúc còn nhỏ dễ chăm hơn nhiều."

"Lớn rồi thì chúng có ý kiến riêng." Chị Ngô đồng cảm sâu sắc: "Hơn nữa khi gặp lúc ốm đau, thật sự là bế không nổi nữa rồi."

Giang Thư gật đầu lia lịa.

Hai người trò chuyện vài phút, chủ nhiệm đến, sau khi thấy đơn xin nghỉ được phê duyệt, Giang Thư vội vàng chạy về nhà.

Đường về nhà rất thông suốt, Giang Thư lấy vài bộ quần áo và giày của Niệm Niệm, sau đó kiểm tra lại ba lô, xác nhận đồ đạc đã đủ dùng, vừa định rời đi cô lại quay vào lấy thêm vài bộ quần áo của mình.

Giang Thư xuống lầu, chú Chu đã chờ sẵn ở đó.

Giang Thư lên xe, chú Chu đưa cho cô một túi quà.

"Đây là gì vậy ạ?" Giang Thư tò mò mở ra.

Chú Chu nói: "Đây là quà Tần tổng nhờ tôi mang cho cô."

Chị của Tần Dư Ca sao?

Giang Thư cảm ơn chú Chu, sau đó thắt dây an toàn. Chú Chu khởi động xe, đi về phía bệnh viện Nhi.

Giang Thư lấy chiếc hộp trong túi ra đặt trên đùi, mở nắp hộp trên cùng, đập vào mắt là một cuốn album ảnh dày cộm.

Giang Thư ngạc nhiên, lấy album ra lật xem, trang đầu tiên là ảnh chụp chung của cô, Niệm Niệm và Tần Dư Ca, phía dưới là thông tin liên quan của Niệm Niệm, còn có ý nghĩa của cuốn album này: Album kỷ niệm Đại hội thể thao vui nhộn lần đầu tiên ở trường mẫu giáo của Niệm Niệm.

Giang Thư tiếp tục lật về phía sau, album được sắp xếp theo thứ tự các hạng mục của đại hội thể thao, mỗi hạng mục đều có ảnh chụp từ nhiều góc độ khác nhau.

Không chỉ vậy, ngay cả lúc khai mạc và kết thúc đại hội cũng có trong đó, cuối cùng kết thúc bằng tấm ảnh chụp chung của cả lớp Táo Nhỏ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Giang Thư vừa xem vừa không tự chủ được mà mỉm cười. Cô lật đến một tấm ảnh trong phần thi "Đưa heo về nhà", trong ảnh cô đang nắm lấy cánh tay của Tần Dư Ca, nụ cười rạng rỡ khiến cô hơi thẩn thờ. Lần cuối cùng cô cười vui vẻ như thế này là từ bao giờ, cô đã không còn nhớ rõ nữa.

Hình như là tấm ảnh gia đình sau chiếc thẻ sinh viên đó.

Giang Thư thở phào nhẹ nhõm, đóng album lại, đặt vào túi quà.

Cô nghĩ, Niệm Niệm thấy chắc chắn sẽ rất vui.

Đến bệnh viện, vì Giang Thư mang nhiều đồ nên chú Chu tiễn cô lên tận phòng bệnh trên lầu, nhưng Niệm Niệm và Tần Dư Ca vẫn chưa quay lại.

Giang Thư đặt đồ xuống trước, sau đó gọi điện cho Tần Dư Ca hỏi anh đang ở đâu.

Tần Dư Ca gửi vị trí qua.

Giang Thư nhấn vào vị trí Tần Dư Ca gửi để định vị, nhanh ch.óng đến nhà hàng và nhìn thấy ba người họ.

"Mẹ ơi ~" Niệm Niệm nhìn thấy Giang Thư trước, bàn tay nhỏ bám vào mép bàn, đứng bật dậy trên ghế.

Tần Dư Ca theo bản năng đưa tay ra đỡ Niệm Niệm, ngẩng đầu nhìn về phía Giang Thư: "Em về rồi à."

"Vâng." Giang Thư mỉm cười, cúi người bế con gái lên.

Niệm Niệm ôm cổ Giang Thư, mặt nhỏ dán vào mẹ, nhỏ giọng nói: "Mẹ ơi, con nhớ mẹ quá."

"Mẹ cũng nhớ con." Giang Thư bế Niệm Niệm ngồi xuống: "Còn mấy hạng mục kiểm tra nữa?"

Hoắc Cảnh liệt kê lại một lượt cho Giang Thư nghe.

Tần Dư Ca nặn nặn bàn tay nhỏ của con gái: "Ăn xong con bé hoạt bát hơn rồi, nên anh cũng không vội đưa con đi kiểm tra ngay."

"Vừa hay, chúng ta cùng đi."

"Được."

Cả nhóm nói đi là đi, có cả ba và mẹ ở bên cạnh, Niệm Niệm làm kiểm tra chẳng thấy sợ tí nào nữa ~

Trẻ con bệnh đến nhanh mà đi cũng nhanh, ngay ngày hạ sốt đã có thể ăn uống vui chơi được rồi, nhưng vì để đảm bảo sức khỏe cho Niệm Niệm, Giang Thư và Tần Dư Ca bàn bạc với nhau vẫn để cô bé ở lại viện thêm hai ngày.

Chiều Chủ Nhật, Niệm Niệm xuất viện về nhà.

"Mẹ ơi, sau này con không muốn đi bệnh viện nữa đâu." Niệm Niệm khẽ bĩu môi, nũng nịu với Giang Thư.

Giang Thư cười véo má cô bé: "Mẹ cũng hy vọng con không bao giờ phải đi bệnh viện nữa."

Thang máy dừng lại ở tầng 14.

Giang Thư thắc mắc: "Ơ? Quẹt nhầm thẻ rồi ạ?"

Tần Dư Ca cười không nói, chỉ bảo hai mẹ con cùng ra ngoài.

Giang Thư và Niệm Niệm đi theo ra khỏi thang máy, Tần Dư Ca đã đứng trước cửa nhà.

Anh đặt ngón tay lên khóa cửa: "Một, hai, ba."

Cạch, cửa mở ra.

Đoàng ---

Yukimiko - (Tuyết Mỹ Tử)

Những dải ruy băng màu sắc phun ra từ bên trong, Tần Dư Tịnh và Ngụy Hằng cười tươi đứng ở hai bên, ở giữa là Tần Tinh Dục đang dang rộng hai bàn tay nhỏ, kéo một dải băng rôn nhỏ trước n.g.ự.c.

"Chào mừng em về nhà!"