Bí Mật Nuôi Con, Ai Ngờ Bị Anh Phát Hiện

Chương 35: Hương vị gia đình



Nhìn cảnh tượng trong nhà, Giang Thư có chút ngẩn ngơ.

Niệm Niệm thích nghi nhanh hơn cô, con bé đã chạy vào trong, ngồi xổm xuống nhặt một nắm ruy băng dưới đất lên nghịch.

"Em gái ơi ~" Tần Tinh Dục lạch bạch chạy đến trước mặt Niệm Niệm, nhiệt tình khoe dải băng rôn nhỏ trong tay: "Em xem này ~"

Niệm Niệm đứng dậy, bỏ trống một bàn tay sờ sờ vào dải băng rôn làm bằng vải nhung của Tần Tinh Dục, thích thú thốt lên một tiếng "Oa".

Yukimiko - (Tuyết Mỹ Tử)

"Tiểu Dục, dẫn em đi ăn chút gì đi con." Tần Dự Tịnh cười thúc giục con trai.

Tần Tinh Dục nắm lấy tay Niệm Niệm định kéo vào trong, nhưng Niệm Niệm lại rụt tay lại không cho cậu bé chạm vào.

Tần Tinh Dục lập tức xị mặt xuống, cứ ngỡ em gái không thích nắm tay mình.

Thế nhưng Niệm Niệm lại giậm chân hai cái, gọi Tần Dự Ca: "Ba ơi, thay giày."

"Được, ba giúp con thay giày." Tần Dự Ca vừa đáp vừa lấy đôi dép lê của Niệm Niệm đặt cạnh chân cô bé, sau đó quỳ một chân xuống đất, để Niệm Niệm ngồi lên đùi mình, tay kia cởi giày cho con.

"Cảm ơn ba ạ ~" Sau khi đứng xuống đất lần nữa, Niệm Niệm chủ động nắm tay Tần Tinh Dục: "Anh ơi, đi ăn thôi ~"

Sắc mặt Tần Tinh Dục thay đổi trong một giây, hai nhóc tì thân thiết nắm tay nhau đi ăn đồ ăn vặt.

Tần Dự Tịnh và Ngụy Hằng mang hết đồ đạc hai người đem về vào phòng khách. Tần Dự Ca thuận tay đặt đôi dép lê của Giang Thư xuống dưới chân cô, Giang Thư khẽ nói lời cảm ơn.

Cô có chút ngại ngùng. Tuy bình thường Tần Dự Ca cũng tiện tay đưa giày cho cô, nhưng dù sao đó cũng là khi chỉ có hai người, giờ đây trước mặt chị gái anh mà cũng làm vậy, Giang Thư có cảm giác như mình đang bắt nạt Tần Dự Ca.

"Mấy ngày nay vất vả cho em quá." Tần Dự Tịnh nắm tay Giang Thư đi về phía phòng ăn, khẽ nói: "Xin lỗi em nhé, Giang Thư."

"Không sao đâu ạ, em hiểu mà." Giang Thư biết chị ấy đang xin lỗi vì chuyện mấy ngày trước đã ép Tần Dự Ca phải nói với cô về việc kiểm tra sức khỏe.

Bình thường qua cách hành xử giữa Tần Dự Ca và Tần Dự Tịnh, Giang Thư có thể thấy Tần Dự Tịnh là người làm việc sấm sét, quyết đoán. Một khi chị ấy đã quyết định việc gì thì gần như không có khả năng thay đổi, và mọi người trong nhà đều nghe theo lời chị ấy.

Thêm vào đó, mấy ngày trước lúc chú Chu đưa cô về có gọi là "Tần tổng", cô cũng đoán lờ mờ được chức vụ công việc của Tần Dự Tịnh.

Sau chuyện kiểm tra sức khỏe lần này, Tần Dự Tịnh đã hoàn toàn yên tâm. Chỉ là vì bản thân đã dăm lần bảy lượt đưa ra yêu cầu với Giang Thư nên ít nhiều vẫn thấy áy náy, vì vậy hai ngày nay chị ấy luôn canh cánh chuyện phải xin lỗi Giang Thư.

"Xem bữa tối hôm nay thế nào nhé." Tần Dự Tịnh ấn vai Giang Thư ngồi xuống: "Chị đã hỏi Dự Ca rồi, những món này chắc là hợp khẩu vị của em."

Giang Thư liếc nhìn một lượt rồi gật đầu, đúng là phần lớn đều là món cô thích ăn.

Tần Dự Tịnh cười gọi nhóm Tần Dự Ca dẫn bọn trẻ qua ăn cơm, Giang Thư đứng dậy vào nhà vệ sinh rửa tay.

Khi cô quay lại bàn ăn, Ngụy Hằng đang rót rượu, còn Tần Dự Ca thì pha cho mỗi đứa trẻ một cốc sữa.

Giang Thư ngồi xuống, Tần Dự Ca đưa ly của cô tới.

Giang Thư thật sự cứ nhìn thấy ly rượu là thấy hãi, lần trước uống rượu chính là lần cô vào khách sạn với Tần Dự Ca...

Cô theo bản năng nhìn về phía Tần Dự Ca, anh mỉm cười với cô: "Nhấp môi một chút gọi là ý nghĩa thôi."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Giang Thư nghĩ cũng phải, nhà mình ngay ở tầng trên, cũng không nên cảnh giác quá mức.

Tần Dự Tịnh nâng ly rượu, nói những lời chân thành, đa phần là cảm ơn và xin lỗi Giang Thư. Sau khi chị ấy nói xong, người lớn cùng nhau chạm ly nhẹ nhàng rồi nhấp một ngụm.

Hai đứa nhỏ không chạm được ly của người lớn nên tự chạm cốc sữa với nhau, động tác chẳng chút chần chừ, "ừng ực" nửa cốc đã đi tong.

Cũng may Tần Dự Ca ngăn lại kịp thời nên mới không uống cạn một hơi, khiến người lớn được một trận cười nghiêng ngả.

Tiệc gia đình, vui vẻ là chính.

Khi Giang Thư ăn miếng thức ăn đầu tiên, cô cảm thấy không giống ngày thường lắm. Ăn thêm vài miếng nữa, cô càng thấy có chút lạ lùng.

Thức ăn tối nay... món thì hơi mặn, món thì hơi nhạt, khác xa với mọi khi.

Nhưng Giang Thư cũng không nghĩ nhiều, nhà họ Tần chắc không chỉ có một đầu bếp, có lẽ đầu bếp nấu ngày thường và hôm nay không phải là một người.

Ăn được một nửa, Tần Dự Tịnh hắng giọng: "Giang Thư, cơm tối nay ăn được không em?"

"Được chứ ạ." Giang Thư nói: "Ngon lắm ạ."

Tần Dự Tịnh cười: "Đầu bếp nấu tối nay chưa nắm vững khẩu vị mặn nhạt lắm, em cứ góp ý đi, để chị bảo cô ấy lần sau sửa đổi."

Tần Dự Tịnh vừa dứt lời, Ngụy Hằng không nhịn được bật cười thành tiếng.

Giang Thư mỉm cười: "Em không có góp ý gì đâu ạ, thật sự rất tốt. Những món tối nay nói thế nào nhỉ... tuy nêm nếm chưa thật chuẩn, nhưng lại mang đến cảm giác gia đình vô cùng. Chị đừng giận nếu em nói thế này nhé, món ăn bình thường cũng rất ngon và cân bằng dinh dưỡng, nhưng nó mang lại cảm giác hơi 'chuẩn mực' quá."

Giang Thư suy nghĩ vài giây rồi tiếp tục: "Nếu phải chọn một bên, thì thâm tâm em nghiêng về món ăn tối nay hơn, ăn vào thấy rất ấm áp."

Tần Dự Tịnh mỉm cười thở phào nhẹ nhõm.

Ngụy Hằng nắm lấy tay Tần Dự Tịnh: "Thấy chưa, anh đã bảo tay nghề em không giảm sút so với năm xưa mà."

"Đáng ghét." Tần Dự Tịnh đẩy anh một cái, nhưng lại bị đối phương cưỡng ép đan c.h.ặ.t mười ngón tay.

"Dạ?" Giang Thư kinh ngạc: "Bàn thức ăn này là do chị làm ạ???"

Tần Dự Tịnh cười gật đầu: "Đúng vậy, lâu rồi chị không vào bếp, trình độ có hơi đi xuống, em thông cảm nhé ~"

"Trời ạ----" Giang Thư chấn động đến mức không biết nói gì cho phải, cô theo bản năng nhìn sang Tần Dự Ca.

Tần Dự Ca nhướng mày: "Lúc ăn em cũng thấy có chút quen thuộc, nhưng không ngờ đúng là chị đích thân xuống bếp thật."

Tần Dự Tịnh lườm anh: "Cậu là người ăn cơm chị nấu lâu nhất mà còn không nhận ra."

Tần Dự Ca chột dạ cười trừ, rất biết điều mà ngậm miệng lại.

"Giang Thư, chị hy vọng bữa cơm hôm nay có thể giúp em cảm nhận được sự yêu quý của nhà chị dành cho em." Tần Dự Tịnh dịu dàng nói: "Chào mừng em đến với gia đình, Giang Thư."

"Em cũng vậy ạ." Giang Thư cong mắt cười: "Rất vui được quen biết mọi người."