Bí Mật Nuôi Con, Ai Ngờ Bị Anh Phát Hiện

Chương 4: Sơ yếu lý lịch



Tần Dư Tịnh bàng hoàng không thôi: "Ý em là, cô gái ba năm trước m.a.n.g t.h.a.i rồi sinh con luôn sao?"

Tần Dư Ca gật đầu: "Vâng."

Yukimiko - (Tuyết Mỹ Tử)

"Trời đất ơi, gan cô ấy cũng lớn quá rồi đấy." Tần Dư Tịnh há hốc mồm: "Dám sinh con cho một người lạ, đến em là ai cô ấy còn chẳng biết. Nhỡ đâu em là người xấu, hay gene có vấn đề gì thì biết làm sao!"

"Đúng vậy." Tần Dư Ca thở dài: "Về chuyện này thì cô ấy liều thật. Chỉ cần một chút sơ sẩy thôi, cuộc đời cô ấy sẽ rơi vào cảnh dầu sôi lửa bỏng ngay."

"Cuộc gặp gỡ của hai đứa vốn dĩ đã là một t.a.i n.ạ.n rồi." Tần Dư Tịnh khoanh tay, sau đó mới sực nhớ ra: "Tối nay em đi ăn với cô ấy à?"

"Vâng." Tần Dư Ca nói: "Tối nay có hai đứa nhỏ nên không tiện trò chuyện nhiều, tụi em hẹn hậu nhật (ngày kia) gặp lại."

Nghe em trai xác nhận, Tần Dư Tịnh quay sang hỏi con trai để kiểm chứng: "Tối nay con đi ăn với ai nào?"

Tần Tinh Dục chớp mắt: "Cậu, dì, và em gái ạ."

"Gặp cả rồi cơ đấy." Tần Dư Tịnh có chút tiếc nuối: "Giá mà hôm nay chị cũng đi thì tốt biết mấy."

"May mà chị không đi, chị mà đi là chắc chắn em không đi đâu." Tần Dư Ca cảm thán: "Nếu em không đi, có lẽ cả đời này cũng chẳng bao giờ gặp lại cô ấy và Niệm Niệm nữa."

"Niệm Niệm?" Tần Dư Tịnh khẽ gọi cái tên vài lần, mỉm cười: "Cái tên đáng yêu thật."

Nhắc đến con gái, Tần Dư Ca lập tức bật chế độ "cuồng con": "Con bé đáng yêu lắm, hơi nhút nhát một chút. Lúc bàn tay nhỏ xíu của con bé nắm lấy ngón tay em, tim em như tan chảy ra vậy."

Nghe vậy, Tần Dư Tịnh lộ rõ vẻ vừa ngưỡng mộ vừa ghen tị: "Số em đúng là hưởng phước, chẳng phải trải qua nỗi khổ nuôi con mọn mà đã có ngay cô con gái đáng yêu. Em có biết nuôi một đứa trẻ từ lúc mới sinh đến ba tuổi nó cực thế nào không? Nhà mình có bảo mẫu giúp việc mà chị với anh rể còn thỉnh thoảng cãi nhau đây này, còn em thì đúng là bước một bước lên tiên."

Anh cũng hiểu đôi chút, nhưng không toàn diện. Tần Dư Ca chỉ biết cười khổ: "Em biết là không dễ dàng, thế nên mới càng hối hận. Năm đó rõ ràng em có cơ hội tìm thấy cô ấy."

Tần Dư Tịnh an ủi: "Năm đó có suy nghĩ của năm đó, hối hận chuyện quá khứ cũng chẳng ích gì."

"Vâng, nên từ giờ trở đi, em sẽ thực hiện nghĩa vụ của một người cha, nỗ lực hết sức để mẹ con họ có cuộc sống tốt đẹp và thoải mái hơn." Nói xong Tần Dư Ca lại ảo não: "Biết thế hồi trước em năng trông Tinh Dục một chút để lấy kinh nghiệm."

"Đừng, may mà em không lấy con chị ra làm vật thí nghiệm." Tần Dư Tịnh bắt chéo tay ra hiệu từ chối kịch liệt: "Không biết thì học, thái độ phải đoan chính, khiêm tốn thỉnh giáo. Cô ấy thấy em có thành ý thì mới cho em tiếp xúc với con."

Tần Dư Ca gật đầu: "Em biết rồi."

"Không được, chị vẫn không yên tâm lắm." Tần Dư Tịnh gọi giúp việc bế Tinh Dục đi trước, còn mình thì đi về phía phòng sách: "Lỡ như người ta không thèm nhìn trúng ông bố như em thì sao? Chị phải chuẩn bị chút quà gặp mặt mới được."

"Quà gì cơ?" Tần Dư Ca đứng dậy đuổi theo: "Tạm thời chị chưa gặp họ được đâu."

Tần Dư Tịnh quay lại lườm em trai một cái: "Đừng đi theo chị, chị cần yên tĩnh."

Tần Dư Ca bất lực, đành quay về phòng mình.

Anh không thường xuyên ở lại nhà chị gái, nhưng đồ đạc cần thiết thì vẫn đầy đủ.

Tần Dư Ca vào phòng bật đèn, ngồi xuống cạnh giường, kéo ngăn kéo tủ đầu giường ra. Bên trái là một số giấy tờ tùy thân, trên cùng là bằng cấp giáo viên; còn bên phải chỉ đặt duy nhất một chiếc bảng tên học sinh: [Trung học số 1 Khê Xuyên - Giang Thư].

...xox...

"Cái gì?!? Cậu gặp được bố của Niệm Niệm rồi á???" Tiếng hét kinh ngạc của Tống Nhất Tình qua điện thoại suýt chút nữa làm thủng màng nhĩ của Giang Thư.

Giang Thư đưa điện thoại ra xa một chút, xoa xoa tai: "Nhỏ tiếng thôi, đây là chuyện gì vẻ vang lắm hay sao?"

"Sao lại không vẻ vang? Cậu đã một mình nuôi lớn một đứa trẻ đấy!" Tống Nhất Tình hừ lạnh: "Cái người thấy hổ thẹn phải là hắn ta mới đúng, đồ tra nam, ăn xong chùi mép chạy lấy người."

"Này này này!" Giang Thư đính chính: "Là tớ nhân lúc anh ta chưa tỉnh mà rời khách sạn trước, không có bằng chứng nào chứng minh anh ta là tra nam cả."

Tống Nhất Tình cạn lời: "Cậu c.h.ặ.t chẽ quá rồi đấy. Thế giờ anh ta ý tứ thế nào? Muốn cướp con à?"

Giang Thư kể lại toàn bộ lời Tần Dư Ca nói tối nay cho bạn thân nghe.

Tống Nhất Tình im lặng một lát: "Nghe chừng anh chàng này cũng được đấy chứ."

"Cuộc gặp hôm nay đối với tớ hay anh ta đều quá đột ngột, nhưng anh ta thực sự thích Niệm Niệm." Giang Thư ngửa đầu tựa vào ghế sofa, khoanh chân lại, khẽ nói: "Lúc anh ta nhìn Niệm Niệm, ánh mắt không biết nói dối đâu."

"Thế là cậu quyết định cho anh ta tiếp xúc với con luôn?" Tống Nhất Tình hơi do dự: "Có vội vàng quá không? Cậu cứ quan sát thêm đi đã."

Giang Thư nghe vậy thì bật cười: "Nhất Tình à, Niệm Niệm đã bắt đầu đi mẫu giáo rồi, có những chuyện không né tránh mãi được. Thực ra nghĩ lại, thời điểm Tần Dư Ca xuất hiện cũng rất vừa vặn."

Tống Nhất Tình biết Giang Thư không nhìn thấy nên thẳng tay đảo mắt bĩu môi: "Không có bố thì Niệm Niệm nhà mình vẫn được cậu nuôi dạy rất tốt đấy thôi."

"Tớ biết mà ha ha ha!" Giang Thư đương nhiên biết con gái mình tuyệt vời thế nào: "Nhưng nếu đã gặp rồi, có thêm một người yêu thương con bé thì vẫn tốt hơn chứ."

"Cậu nói cũng có lý." Tống Nhất Tình tạm thời bị thuyết phục, nhưng không quên dặn dò: "Nhưng cậu cũng đừng tin anh ta quá, nhớ bảo vệ tiền bạc của mình đấy."

"Cái này thì chắc không cần lo đâu." Giang Thư cười thầm: "Dù sao thì cháu trai anh ta cũng học trường mẫu giáo Nghệ Hoa, khả năng cao anh ta và chị gái cũng sống ở khu Vinh Hoa. Với lại, tuy tớ ít biết về hàng hiệu, nhưng bộ đồ anh ta mặc hôm nay đáng giá nửa năm lương của tớ đấy."

Tống Nhất Tình không hiểu: "Thì sao?"

Giang Thư kết luận: "Cậu có thể bắt đầu cảm thán là vận may của tớ khá tốt rồi đấy. Ít nhất về mặt kinh tế anh ta sẽ không kéo chân tớ. Suy cho cùng, tiền có thể giải quyết được 99% vấn đề trong cuộc sống, không phải sao?"

Tống Nhất Tình ngộ ra: "Cậu nói đúng."

Sự xuất hiện của Tần Dư Ca chỉ khiến Giang Thư hơi bối rối vào ngày đầu tiên, sau khi nghĩ thông suốt, cô chẳng còn thấy phiền lòng nữa.

Ngược lại là Tần Dư Ca, Giang Thư có thể cảm nhận được sự lo lắng qua từng dòng tin nhắn của anh.

Nhưng nghĩ cũng đúng, đột nhiên biết mình có một đứa con gái, ước chừng hai ngày nay anh ngủ không ngon giấc.

Chẳng mấy chốc đã đến ngày hẹn gặp mặt, Tần Dư Ca cố ý mặc chỉnh tề: sơ mi trắng phối với áo gile vest, cà vạt thắt ngay ngắn. Để trông chững chạc và đáng tin cậy hơn, anh còn đeo thêm kính.

Tần Dư Ca đến quán cà phê trước. Ngày thường quán không đông khách, anh gọi một ly Americano đá, ngồi ở góc cạnh cửa sổ, đeo tai nghe xem video hướng dẫn chăm sóc trẻ em.

Giang Thư vừa băng qua vạch kẻ đường, nhìn qua lớp kính đã thấy ngay "ông bố của con mình" đang toát lên vẻ "tri thức bại hoại".

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Giang Thư khẽ nhướng mày, anh ta định diễn trò gì đây?

Tần Dư Ca trong quán như có linh tính, nghiêng đầu bắt gặp ánh mắt của Giang Thư.

Giang Thư thuận thế vẫy tay rồi bước vào quán.

Tần Dư Ca sững người, tháo tai nghe đứng dậy đón cô, dẫn cô vào chỗ ngồi: "Em uống gì?"

"Cho tôi một Latte, cảm ơn."

"Được."

Tần Dư Ca ngồi xuống đối diện Giang Thư, lưng thẳng tắp, hai tay đặt trên đùi, vẻ mặt nghiêm túc trông giống như----

"Anh có thể thả lỏng một chút không?" Giang Thư nhịn cười nhắc nhở: "Trông anh giống như đang đi phỏng vấn xin việc vậy."

"Khụ, xin lỗi." Tần Dư Ca khẽ ho một tiếng: "Tôi hơi căng thẳng."

"Căng thẳng gì chứ?" Giang Thư bưng ly lên nhấp hai ngụm: "Sợ tôi không hài lòng về anh à?"

Tần Dư Ca gật đầu.

Giang Thư tựa lưng vào ghế: "Vậy thì dứt khoát một chút, vào thẳng vấn đề đi."

Tần Dư Ca đáp vâng: "Để tôi bắt đầu trước nhé."

Giang Thư đồng ý.

Tần Dư Ca xoay người, lấy từ trong cặp táp ra hai xấp tài liệu đưa cho Giang Thư.

Giang Thư nhận lấy, bên trên là [Sơ yếu lý lịch], bên dưới là [Bảng tổng kê tài sản].

Giang Thư ngẩn người, hỏi anh: "Anh còn có lịch xem mắt ở đây nữa à?"

"Không có mà." Tần Dư Ca ngơ ngác: "Tôi chỉ hẹn mỗi em thôi."

"Chỉnh tề thế này, tôi cứ tưởng anh đi nộp hồ sơ xem mắt chứ." Giang Thư cười, lật tờ sơ yếu lý lịch ra.

Họ tên: Tần Dư Ca.

Tuổi: 31.

Ngày sinh: 15/06/1994.

Chiều cao: 186cm.

Cân nặng: 65kg.

Nghề nghiệp:

Giáo viên mỹ thuật trường Trung học số 1 Khê Xuyên (đã nghỉ việc năm nay).

Bất động sản Quân An Vinh (đang chờ nhậm chức).

...

Tần Dư Ca thấy nụ cười trên mặt Giang Thư nhạt dần, chân mày khẽ nhíu lại, anh hỏi: "Có chuyện gì sao?"

"Trước đây anh là giáo viên mỹ thuật à?" Giang Thư ngước mắt nhìn thẳng vào anh: "Trường Khê Xuyên?"

"Vâng, tôi vào trường từ năm 2022, vừa vặn được ba năm." Tần Dư Ca có hỏi có đáp: "Công việc tiếp theo đã sắp xếp xong xuôi, chỉ là chưa chính thức đi làm. Hiện tại tôi đang trong giai đoạn nghỉ ngơi, có rất nhiều thời gian để ở bên Niệm Niệm."

Giang Thư "ừm" một tiếng, lật xem bảng tổng kê tài sản của anh. Người này để tăng độ tin cậy còn đính kèm cả bản sao hộ khẩu, sao kê ngân hàng, giấy chứng nhận quyền sở hữu nhà đất...

Giang Thư thật không biết nên nói anh chân thành hay là quá vô tư nữa. Cô gập tài liệu lại: "Cho tôi xem nhiều thế này, không sợ tôi nảy lòng tham rồi lừa anh à?"

"Không sợ." Tần Dư Ca nghiêm túc nói: "Vì lý do cá nhân, chuyện yêu đương và kết hôn chưa bao giờ nằm trong kế hoạch cuộc đời tôi. Niệm Niệm xác suất cao sẽ là đứa con duy nhất của tôi, tất cả những gì tôi có đều thuộc về con bé."

Giang Thư tỏ ý thấu hiểu, cô cũng không có sở thích dò xét đời tư người khác. Hiện tại cô khá hài lòng với các điều kiện cơ bản của Tần Dư Ca, bước tiếp theo là xem Niệm Niệm có hợp với anh không.

Tần Dư Ca thở phào: "Còn cái này nữa."

"Gì vậy?"

Tần Dư Ca lại lấy ra một tập hồ sơ khác: "Đây là quà gặp mặt chị tôi gửi cho em."

"Chị anh?" Giang Thư ngạc nhiên, mở ra xem thì thấy bên trong là: thỏa thuận tặng cho bất động sản, thỏa thuận tặng cho xe hơi, và một tờ séc tiền mặt trị giá một triệu tệ.

Giang Thư trợn tròn mắt, lập tức đóng sập tập hồ sơ lại ném trả cho Tần Dư Ca, vội vàng bưng ly cà phê uống lấy uống để cho đỡ sốc.

Tần Dư Ca suýt thì không đỡ kịp. Anh mở ra kiểm tra lại, không nhầm mà, đúng là bộ này chị anh chuẩn bị.

Tần Dư Ca nghĩ ngợi rồi giải thích thay chị gái: "Thời gian chuẩn bị hơi gấp, đây là những thứ nhanh nhất có thể đưa cho em lúc này."

"Không lấy, tôi không lấy đâu." Giang Thư xua tay liên tục: "Cứ để dành cho cháu trai anh đi."

"Ít quá thật sao?" Tần Dư Ca mím môi.

"Không phải! Không phải tôi chê ít." Giang Thư giải thích với anh: "Tấm lòng tôi xin nhận, nhưng tiền thì thôi đi, tôi không muốn mất việc đâu."

Tần Dư Ca hơi ngẩn ra: "Công việc của em là...?"

Giang Thư uể oải đáp: "Biên chế sự nghiệp nhà nước."

Tần Dư Ca đờ người: "...À......"