Bí Mật Nuôi Con, Ai Ngờ Bị Anh Phát Hiện

Chương 5: Sẵn lòng cho anh một cơ hội



Không hiểu vì sao, giữa hai người đột nhiên bao trùm một cảm giác ngượng ngùng nhàn nhạt.

Tần Dự Ca đưa tay lên, đốt ngón tay khẽ chạm vào mũi: "Xin lỗi, là vấn đề ở phía tôi."

"Không trách anh được, là do tôi chưa nói rõ tình hình trước." Giang Thú như để che giấu, lại bưng ly lên uống nốt chỗ cà phê còn lại.

Tần Dự Ca cất tập tài liệu vào lại cặp công tác: "Tôi còn một thứ nữa muốn đưa cho cô."

"Cái gì vậy?" Giang Thú nhìn anh, không quên nhắc nhở: "Nếu vẫn liên quan đến chuyện tiền bạc thì anh không cần lấy ra đâu."

"Không phải." Tần Dự Ca rũ mắt, ngón tay kéo khóa ngăn kéo nhỏ bên trong cặp, vừa lấy thẻ sinh viên ra vừa nói với Giang Thú: "Thực ra, dùng bốn chữ 'vật về chủ cũ' sẽ xác đáng hơn."

Dứt lời, Giang Thú đã nhìn thấy chiếc thẻ sinh viên anh đặt trước mặt mình. Cô có chút không dám tin, ngón tay vươn về phía chiếc thẻ run rẩy nhẹ. Khoảnh khắc chạm vào thẻ, cô siết c.h.ặ.t lấy nó.

"Cẩn thận cái kim cài." Tần Dự Ca khẽ nhắc.

Giang Thú gật đầu loạn xạ, dùng bàn tay còn lại đỡ lấy rồi mới chậm rãi thu tay về.

Nhìn dáng vẻ trân trọng này của Giang Thú, sự nghi hoặc bấy lâu nay của Tần Dự Ca dường như cuối cùng cũng có lời giải đáp. Sự mất mà tìm lại được này đối với Giang Thú là một niềm vui bất ngờ cực lớn, là chuyện mà cô nằm mơ cũng không dám nghĩ tới.

Giang Thú hít sâu vài lần, sau đó chậm rãi mở lòng bàn tay. Cạnh sắc của thẻ sinh viên cứa vào lòng bàn tay khiến cô thấy đau, nhưng cũng giúp cô nhận ra rõ ràng rằng nó thực sự đã trở về.

Mặt trước là Trường cấp 3 Khê Xuyên - Giang Thú, bên phải in ảnh thẻ của cô. Vì dùng đã nhiều năm nên ảnh đã có phần mờ nhòe.

Nhưng điều đó không quan trọng, quan trọng là mặt còn lại.

Giang Thú lật thẻ sinh viên lại. Mặt sau là một chiếc kim cài có kích thước gần bằng cả tấm thẻ, và ở khoảng trống giữa chiếc kim cài có dán một bức ảnh nhỏ. Đó là ảnh chụp chung ba người, là ảnh gia đình của Giang Thú và bố mẹ.

Tần Dự Ca bảo quản chiếc thẻ rất tốt, gần như vẫn giữ nguyên trạng thái như lúc cô làm mất.

Giang Thú dùng ngón tay vuốt ve khuôn mặt bố mẹ, nước mắt "chách" một tiếng rơi xuống, thấm vào bức ảnh.

Giang Thú hơi hoảng hốt, vội vàng với tay lấy khăn giấy. Tần Dự Ca vốn luôn chú ý đến cô đã kịp thời đưa khăn giấy đến trước mặt cô.

"Cảm ơn." Giang Thú nhận lấy khăn giấy, dùng một góc nhẹ nhàng thấm đi giọt nước mắt trên ảnh, sau đó mới lau nước mắt của mình. Cô khịt mũi: "Ngại quá, để anh xem trò cười rồi."

"Không đâu." Tần Dự Ca khẽ lắc đầu, anh có thể hiểu được cảm xúc của cô.

Tần Dự Ca gọi phục vụ mang cho Giang Thú một ly nước ấm.

Giang Thú nói lời cảm ơn.

Sau khi uống nước, tâm trạng kích động đã dịu đi không ít. Giang Thú nở một nụ cười thanh thoát, thái độ đối với Tần Dự Ca có thêm vài phần chân thành: "Tôi cứ ngỡ sẽ không bao giờ thấy lại chiếc thẻ này nữa."

"Ba năm trước, trước khi trả phòng tôi đã nhặt được nó ở cạnh giường." Tần Dự Ca giải thích, "Vì không có phương thức liên lạc của cô nên tôi mang về, luôn để trong ngăn kéo ở nhà, ngoài tôi ra không có ai động vào cả."

"Thảo nào anh biết tên tôi." Giang Thú bật cười lắc đầu, "Hôm kia lúc anh gọi tôi ở cổng trường mầm non, tôi đã giật cả mình đấy."

Tần Dự Ca nhếch môi: "Tôi biết tên cô không phải nhờ thẻ sinh viên."

Giang Thú thắc mắc: "Vậy là vì cái gì?"

Tần Dự Ca nói: "Lúc đưa cô đi bệnh viện, tôi đã lấy chứng minh thư từ trong túi của cô."

"À đúng rồi." Giang Thú đưa tay vỗ trán, "Tôi chẳng nhớ rõ nữa."

Nhắc đến chuyện ba năm trước, Giang Thú và Tần Dự Ca thực sự có sự đồng cảm rất lớn. Cùng một loại t.h.u.ố.c, phát tác trước sau, hai người vừa cứu mình cũng vừa là cứu đối phương. Tuy nhiên, đây cũng không phải chuyện gì đáng để cổ xúy, nên cả hai chỉ nói đến đó rồi ăn ý dừng lại chủ đề này.

"Chiều nay cô có việc gì khác không?" Tần Dự Ca nhìn thời gian, "Nếu tiện, tôi muốn đưa cô đến một nơi."

"Đi đâu cơ?" Sau khi hỏi xong, Giang Thú mới trả lời câu hỏi của anh: "Tôi không có việc gì khác, chỉ cần về trước lúc Niệm Niệm tan học là được."

Tần Dự Ca đứng dậy, xách cặp công tác, cười nói: "Kịp mà, đi thôi."

Giang Thú gật đầu, cô rút hai tờ giấy ăn bọc kỹ thẻ sinh viên lại, rồi cẩn thận đặt vào ngăn trong của ba lô.

Ra khỏi quán cà phê, Tần Dự Ca bắt taxi.

Giang Thú đứng bên cạnh anh, đột nhiên tò mò: "Sao anh không lái xe riêng?"

Chị gái anh ngay cả với một người chưa từng gặp mặt như cô còn tặng món quà lớn như thế, lẽ ra Tần Dự Ca phải có xe mới đúng.

Lúc này, chiếc xe Tần Dự Ca gọi đã đến, bật đèn cảnh báo dừng bên lề đường. Hai người bước tới, Tần Dự Ca mở cửa xe cho Giang Thú lên trước, sau khi đóng cửa cho cô, anh mới vòng sang phía bên kia lên xe.

Tần Dự Ca đọc số đuôi điện thoại cho tài xế, đợi xe bắt đầu lăn bánh mới nói với Giang Thú: "Chúng ta vừa mới quen biết, dù tôi biết mình là người tốt nhưng cô chưa hiểu rõ về tôi. Ngồi trên xe riêng của một người đàn ông lạ mặt chỉ mới biết cái tên, cô sẽ thấy không an toàn."

Bản thân Giang Thú còn chẳng nghĩ nhiều đến vậy, nhưng cô vẫn cảm thấy dễ chịu trước sự cân nhắc của Tần Dự Ca.

Tài xế nhìn hai người qua gương chiếu hậu, cười bảo Giang Thú: "Cô bé này, đối tượng xem mắt này của cháu được đấy. Thời buổi này hiếm thấy ai biết nghĩ cho con gái nhiều như vậy lắm."

Giang Thú rất muốn nói với ông rằng anh không phải đối tượng xem mắt, nhưng giữ đúng nguyên tắc nghe nhiều nói ít để tránh rắc rối, cô chỉ mỉm cười thay cho lời thừa nhận.

Nửa tiếng sau, đã đến nơi.

Giang Thú xuống xe, ngẩn ngơ nhìn phía trước.

Tần Dự Ca đứng cạnh cô, cố ý trêu chọc: "Vẫn còn nhận ra nơi này chứ?"

"Tất nhiên rồi." Giang Thú quay đầu, nhìn chằm chằm vào góc nghiêng của anh, "Tôi đã học ở đây suốt ba năm mà. Chắc không ai quên được trường cấp 3 của mình đâu."

"Tôi cũng nghĩ vậy." Tần Dự Ca đưa tay ra hiệu mời Giang Thú cùng đi.

Giang Thú trợn tròn mắt: "Chúng ta định vào trong sao???"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Tần Dự Ca nở nụ cười: "Dĩ nhiên."

Toàn bộ cơ thể Giang Thú đều đang phát ra tín hiệu từ chối, cô hỏi anh trước: "Chúng ta vào đó làm gì?"

"Để tăng độ tin cậy của tôi." Tần Dự Ca cười một tiếng, sải bước về phía cổng trường.

"Này ----- Tần Dự Ca -----" Giang Thú nhìn trái ngó phải, Tần Dự Ca nghe thấy liền quay người lại, vừa đi lùi vừa vẫy tay với cô.

Giang Thú hết cách, đành phải rảo bước đuổi theo.

Tần Dự Ca mới nghỉ việc chưa đầy ba tháng nên bảo vệ trường vẫn nhận ra anh, nhưng vẫn cần đăng ký thông tin khách đến.

Sau khi anh viết xong, Giang Thú cũng đăng ký thông tin của mình.

Khoảnh khắc hai người bước qua cánh cổng nhỏ, Giang Thú đột nhiên cảm thấy một áp lực học tập ập đến, sắc mặt trở nên xanh xao.

"Không thích trường Nhất Trung à?" Tần Dự Ca trêu cô: "Trông cô bỗng chốc cứng nhắc y hệt học sinh cấp 3 vậy."

"Không phải là không thích." Giang Thú thở dài, "Trong ba năm đó đã xảy ra rất nhiều chuyện, có những thứ cả đời cũng không quên được. Tuy không phải lúc nào cũng hiện lên trong ký ức, nhưng luôn vì một khoảnh khắc tình cờ nào đó mà nhớ lại."

Tần Dự Ca có chút hối lỗi: "Hình như tôi lại làm hỏng chuyện rồi."

Giang Thú cười lắc đầu: "Không liên quan đến anh, cũng không liên quan đến nơi này, là vấn đề của chính tôi thôi."

Tần Dự Ca mím môi: "Vậy thì... nhanh một chút nhé."

"Cái gì cơ?"

Vài phút sau, Giang Thú đã hiểu ý anh là gì. Cô nhìn chằm chằm bóng lưng Tần Dự Ca, có chút bất lực: "Tần Dự Ca."

"Ơi?" Tần Dự Ca dừng bước, quay đầu lại.

"Anh có thể đi chậm lại một chút không?" Giang Thú tiến về phía anh, ra hiệu khoảng cách giữa hai người, "Chân tôi không dài như anh đâu."

Tần Dự Ca lúc này mới sực nhận ra: "Xin lỗi, tôi chỉ mải nghĩ đến việc đi qua đó thật nhanh."

"Anh định đưa tôi đi đâu vậy?" Giang Thú đi đến bên cạnh Tần Dự Ca, nhìn dọc theo con đường phía trước.

"Tòa nhà giáo viên." Tần Dự Ca nói: "Đi tìm thầy chủ nhiệm khối."

Giang Thú: "??????"

"Thầy Tần, có phải hối hận vì đã nghỉ việc rồi không?" Thầy chủ nhiệm rót nước cho Tần Dự Ca và Giang Thú, ngồi đối diện hai người cười híp mắt nhìn anh: "Cậu là giáo viên ưu tú đấy nhé, học sinh khóa này đ.á.n.h giá cậu rất cao, tận 9.6 điểm cơ mà."

Tần Dự Ca bật cười: "Thầy đừng trêu em nữa, em chỉ là một giáo viên mỹ thuật bình thường thôi."

Thầy chủ nhiệm xua tay liên tục: "Khiêm tốn quá, khiêm tốn quá rồi, ha ha!"

Giang Thú ngồi bên cạnh Tần Dự Ca, lẳng lặng uống nước, cố gắng giảm bớt sự hiện diện của mình.

Lúc này, thầy chủ nhiệm nhìn sang Giang Thú, hỏi Tần Dự Ca: "Vị này là...?"

"Chào thầy ạ, em tên là Giang Thú, trước đây cũng từng là học sinh của Nhất Trung." Theo phản xạ có điều kiện, Giang Thú đứng bật dậy cúi chào, màn tự giới thiệu trôi chảy vô cùng.

"Ngồi đi ngồi đi, không cần câu nệ." Ánh cười trong mắt thầy chủ nhiệm càng đậm hơn.

Tần Dự Ca giải thích mục đích đến đây, thầy chủ nhiệm nghe xong cũng ngẩn người: "Chứng minh cậu từng là giáo viên ở đây á?"

"Vâng." Tần Dự Ca gật đầu, "Giữa em và Giang Thú có một số chuyện, em cần chứng minh độ tin cậy của bản thân. Hiện tại cách nhanh nhất và hiệu quả nhất mà em có thể nghĩ ra là làm phiền thầy một chuyến tại Nhất Trung này."

"Ra là vậy." Thầy chủ nhiệm nghe xong đột nhiên mỉm cười: "Nhưng tôi thấy, bây giờ dù tôi không nói gì nhiều thì bạn Giang đây cũng đã tin tưởng cậu rồi."

Giang Thú gật đầu lia lịa, đúng vậy đúng vậy!

Tần Dự Ca còn hỏi Giang Thú với vẻ mặt rất nghiêm túc: "Thật không?"

Giang Thú cười mà như không: "Thật."

Yukimiko - (Tuyết Mỹ Tử)

Thầy chủ nhiệm nhận ra điều gì đó khác lạ từ sự tương tác của hai người, nhưng suy cho cùng đó là chuyện của giới trẻ, thầy cũng không tiện nói gì thêm. Những gì thầy có thể làm là đưa ra những đ.á.n.h giá công tâm nhất về Tần Dự Ca trong thời gian anh công tác.

Giang Thú và Tần Dự Ca ở lại Nhất Trung khoảng bốn mươi phút, và trong bốn mươi phút đó, ba năm của Tần Dự Ca dường như được nén lại bên trong.

Khi rời khỏi Nhất Trung, tâm trạng Giang Thú có chút phức tạp: "Thực ra anh không cần đưa tôi đến trường, tôi cũng sẽ tin anh mà."

"Nhưng như vậy sẽ mất rất nhiều thời gian, đúng không?" Tần Dự Ca cười nhạt, "Thứ tự của chúng ta vốn đã bị xáo trộn, trong chuyện này tôi là người được hưởng lợi lớn, vì vậy tôi phải đưa ra thành ý của mình. Tôi không thể để cô vừa chịu thiệt thòi lại vừa phải lo âu thấp thỏm."

Tần Dự Ca dừng bước, đối mặt với Giang Thú: "Trong việc chăm sóc trẻ con, tôi là người mới, thậm chí có thể sẽ có lúc luống cuống chân tay, nhưng xin cô hãy thử tin tưởng tôi, tôi nhất định sẽ nỗ lực hết mình để làm một người cha tốt."

Giang Thú nhìn Tần Dự Ca.

Tốc độ hành động của người đàn ông này quả thực nhanh hơn nhiều so với cô dự tính, và cũng chân thành, minh bạch hơn cô nghĩ.

Thực ra những hành động của Tần Dự Ca như đưa ra từng tập tài liệu hay dẫn cô đến Nhất Trung để chứng minh, đều không gây chấn động bằng khoảnh khắc anh lấy chiếc thẻ sinh viên ra.

Chỉ riêng việc anh sẵn lòng lưu giữ một vật vốn dĩ chẳng liên quan gì đến bản thân suốt ba năm qua, Giang Thú đã sẵn lòng cho anh cơ hội này.

"Tần Dự Ca."

"Giang Thú."

Giang Thú mỉm cười, chìa một bàn tay ra trước mặt anh: "Hợp tác vui vẻ."

Tần Dự Ca ngẩn người hai giây, sau đó nắm lấy tay Giang Thú, chân thành nói: "Cảm ơn cô."

"Nuôi con vui vẻ."