Ngày thứ năm sau khi trường mầm non khai giảng, trong nhóm phụ huynh lớp Táo Nhỏ có người mới vào nhóm.
Thấy thông báo có người tham gia trò chuyện, các bậc phụ huynh đều cảm thấy kinh ngạc. Nhóm phụ huynh này chỉ sau khi các bé đăng ký và trúng tuyển, do giáo viên gửi lời mời thì phụ huynh mới được vào, mỗi nhà tối đa hai người.
Mà lớp Táo Nhỏ đã hoàn thành việc thống kê nhóm phụ huynh từ một tháng trước rồi.
Thế nên... mọi người đều tò mò không biết vị phụ huynh nào mà lại trì hoãn đến tận bây giờ mới vào?
Tên Zalo của người mới vào là [Tần Dự Ca], nhưng rất nhanh sau đó đã đổi thành [Bố của Giang Mộ].
Án đã phá xong.
Cũng phá tan luôn những lời đồn đại không hay bấy lâu nay.
Lớp Táo Nhỏ có 15 bé, theo lý phải có 30 phụ huynh, nhưng sau khi lập nhóm xong, mấy vị phụ huynh hay hóng hớt đã phát hiện ra rằng nếu không tính giáo viên thì trong nhóm chỉ có 29 người.
Yukimiko - (Tuyết Mỹ Tử)
Tổng cộng chỉ có bấy nhiêu người, muốn tìm ra nhà ai chỉ có một người vào nhóm là chuyện quá dễ dàng.
Thời đại bây giờ, trường hợp trẻ nhỏ chỉ có một phụ huynh trong nhóm thực sự rất hiếm. Nếu không phải nhà trường quy định mỗi bé chỉ được hai phụ huynh vào nhóm, thì có lẽ cái nhóm này phải lên tới ít nhất 80 người.
Con người ta thường hay tò mò về những chuyện mình không biết rõ. Ngoài mặt không ai nói gì, nhưng sau lưng đều tò mò về mẹ của Giang Mộ. Đặc biệt là sau khi khai giảng, thấy mẹ Giang Mộ trẻ trung như vậy nhưng lại luôn lẻ bóng đưa đón con, những lời đồn thổi bắt đầu trở nên xa rời thực tế.
Nhẹ nhàng thì nói cô ly hôn, nặng nề thì bảo cô làm người thứ ba.
Phụ huynh trẻ thì chỉ tò mò, nhưng mấy cụ già thì đầu óc tưởng tượng còn phong phú và kịch tính hơn cả phim cẩu huyết.
Mà ngày hôm nay, việc Tần Dự Ca vào nhóm đã phần nào phá vỡ định kiến của người khác dành cho Giang Thú.
【Mẹ Triệu Dương Gia Thụy: Chào mừng bố Giang Mộ nhé, cuối cùng phụ huynh lớp Táo Nhỏ nhà mình cũng đông đủ rồi.】
【Mẹ T.ử Hàm: Chào mừng bố Giang Mộ.】
【Bố T.ử Hiên: Chào mừng bố Giang Mộ.】
...
【Bà nội Ngữ Hàm: Sao giờ này bố Giang Mộ mới vào nhóm thế? [icon mỉm cười】
"Phụt ---" Tần Dự Tịnh đang xem trộm màn hình, vừa thấy câu này liền bật cười thành tiếng, sau đó chụp màn hình gửi cho Tần Dự Ca: "Người ta hỏi cậu kìa, sao giờ mới vào nhóm."
Rất nhanh sau đó, câu trả lời của Tần Dự Ca xuất hiện trong nhóm phụ huynh.
【Bố của Giang Mộ: Trước đây cháu làm việc ở ngoại tỉnh, chưa kịp về ngay ạ.】
【Bà nội Ngữ Hàm: Vào nhóm cũng có gì khó đâu, giới trẻ các anh chị phải quan tâm đến con cái một chút, công việc bận đến mấy thì vào cái nhóm cũng chỉ mất vài giây thôi mà.】
【Bố của Giang Mộ: Bà nói đúng ạ. Cháu thấy bố mẹ Ngữ Hàm không có trong nhóm sao? Công việc bận đến mấy cũng nên quan tâm đến con cái một chút, vào cái nhóm cũng chỉ mất vài giây thôi ạ.】
Bà nội Ngữ Hàm không trả lời thêm nữa.
Tần Dự Tịnh cười không ngớt, dứt khoát gọi video cho Tần Dự Ca.
Sau khi kết nối, màn hình rung rinh một lát rồi mới ổn định. Tần Dự Tịnh nhìn Tần Dự Ca trong ống kính đang đeo tạp dề, tay cầm thìa không ngừng dầm dầm trong bát, tò mò hỏi: "Cậu đang làm gì đấy?"
"Tôi xem hướng dẫn học làm bánh pancake chuối, đang thử xem có làm được không." Tần Dự Ca giơ lên cho Tần Dự Tịnh xem, "Vừa mới dầm chuối thành nhuyễn xong."
Tần Dự Tịnh cảm thán: "Cậu mà lại chịu vào bếp học làm đồ ăn dặm cơ à???"
Tần Dự Ca không thèm ngẩng đầu: "Phải học chứ, tôi đã nói là tôi sẽ học cách làm bố mà."
Tần Dự Tịnh vỗ tay: "Được, thái độ tốt đấy, tôi ủng hộ cậu."
"Cảm ơn đã khen." Tần Dự Ca nể mặt ngẩng lên nhìn chị mình: "Tìm tôi có việc gì không?"
"Không có gì, thấy cậu đáp trả bà nội Ngữ Hàm làm tôi buồn cười quá." Tần Dự Tịnh giơ ngón tay cái với cậu em trai: "Làm tốt lắm."
Tần Dự Ca nhếch môi: "Chỉ là lấy gậy ông đập lưng ông thôi, dù sao cũng không nên vừa vào nhóm đã làm không khí quá căng thẳng."
Tần Dự Tịnh gật đầu tán thành: "Cậu nói cũng có lý. Trong nhóm có mấy nhà là ông bà đưa đón, quan niệm chăm trẻ của người già thường trái ngược với người trẻ, cậu cũng đừng để tâm quá."
"Tôi biết rồi."
"Thôi, không làm phiền cậu làm đồ nữa." Tần Dự Tịnh nói rồi định cúp máy: "À đúng rồi, lúc làm đừng cho đường nhé, tốt nhất là dùng loại sữa bột công thức phù hợp với giai đoạn này của Niệm Niệm ấy."
Động tác tay của Tần Dự Ca khựng lại.
Tần Dự Tịnh đã kết thúc cuộc gọi video.
Tần Dự Ca im lặng hai giây, đặt bát chuối nhuyễn xuống, rồi cầm điện thoại lên mở "Tiểu Hồng Thư", tìm lại công thức bánh pancake chuối từ mục yêu thích, đọc kỹ lại một lần nữa. Anh ngộ ra rồi.
Cái anh vừa học là cách làm cho gia đình, còn cho Niệm Niệm ăn thì phải học công thức không đường, ít gây dị ứng dành riêng cho em bé.
Cũng may, bước đầu tiên của hai công thức đều giống nhau: dầm chuối nhuyễn.
Tần Dự Ca ghi nhớ lại quy trình mới và bắt đầu thực hiện.
Buổi trưa, tại nhà ăn Trung tâm Phục vụ Hành chính công.
"Chị Ngô." Giang Thú đứng dậy, vẫy vẫy tay với chị Ngô đang bưng khay cơm tìm chỗ ngồi.
"Tiểu Giang." Chị Ngô đi tới ngồi đối diện Giang Thú, "Chị đang tìm em đấy, em chạy nhanh thật."
Giang Thú cười híp mắt: "Vì món sườn hấp bột đặc sản thứ Sáu, em đã dốc hết sức chạy bộ cầu thang xuống đây đấy ạ."
Chị Ngô nhìn khay cơm của cô, cười lắc đầu: "Đúng là tuổi trẻ, chị thì chịu, không chạy nổi nữa rồi."
"Có em mà, chị không phải vội." Giang Thú đẩy khay cơm về phía chị Ngô, "Ăn chung đi chị."
"Thế thì chị không khách sáo đâu nhé." Chị Ngô cười, "Chị đổi bằng món thịt kho tàu."
Giang Thú gắp ngay một miếng thịt kho: "Dạ vâng ạ!"
Hai người đang trao đổi thức ăn và ăn uống vui vẻ thì điện thoại Giang Thú đặt trên bàn liên tục rung lên mấy tiếng.
Giang Thú cầm điện thoại, thấy "Bạn đồng hành nuôi con" gửi tới sáu tin nhắn.
Cô nhướng mày, nhấn vào xem. Phía trước là ba bức ảnh: một tấm là công thức làm bánh pancake chuối, một tấm là nguyên liệu đã chuẩn bị sẵn, và tấm cuối cùng là hai đĩa thành phẩm.
【Bạn đồng hành nuôi con: Tôi đã làm một bản cho người lớn và một bản cho trẻ em, nếm thử thấy cũng ổn.】
【Bạn đồng hành nuôi con: Chiều nay lúc đón Niệm Niệm, có thể mời cô ăn thử trước không?】
【Bạn đồng hành nuôi con: Lần đầu làm nên không biết có hợp khẩu vị của Niệm Niệm không nữa.】
Giang Thú suýt nữa bị sặc cơm: "Khụ, khụ khụ... ha ha, ha ha ha!"
"Mau uống chút nước đi." Chị Ngô giúp cô vặn nắp bình nước đưa qua.
Giang Thú nhận lấy uống mấy ngụm để nén cơn ho: "Cảm ơn chị ạ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
"Thấy cái gì mà cười dữ vậy?" Chị Ngô thấy cô sặc đến thế mà vẫn nhịn cười để nhắn tin lại, bèn trêu chọc: "Có chuyện gì vui kể chị nghe với nào."
"Có chuyện hơi buồn cười chút ạ." Giang Thú nói, "Bố của Niệm Niệm nhắn tin, khoe là anh ấy vừa học được cách làm bánh pancake chuối."
"Ai cơ?" Chị Ngô ngẩn người, "Bố của... Niệm Niệm?"
Giang Thú gật đầu: "Vâng ạ."
Chị Ngô lập tức hứng thú, định hỏi thêm nhưng Giang Thú đã cúi đầu tiếp tục nhắn tin rồi.
Chị Ngô phân vân, nên hỏi hay không đây? Cả phòng đều biết Tiểu Giang là mẹ đơn thân, nhưng về bố đứa bé thì chẳng ai có thông tin gì cả. Những lời xì xào sau lưng không ít, nhưng cô ấy chưa bao giờ để tâm.
Thôi kệ vậy.
Khi nào Tiểu Giang muốn nói thì sẽ tự nói thôi, mình nên kìm nén sự tò mò lại. Tuy nhiên, việc bố Niệm Niệm xuất hiện cũng là chuyện đáng để đem ra nói, nhằm bịt miệng mấy kẻ hay nói xấu cũng tốt.
Buổi chiều, Giang Thú cảm nhận rõ ràng có người đang bàn tán về mình.
Nhưng không sao, có người bàn tán chứng tỏ mục đích của cô đã đạt được.
Hôm nay Giang Thú cũng đến cổng trường mầm non đúng giờ, Tần Dự Ca đã đứng chờ cô dưới gốc cây đó rồi, giống như một nhân vật NPC vậy, cứ đến giờ là xuất hiện tại địa điểm cố định.
Giang Thú bị ý nghĩ bất chợt của mình làm cho buồn cười.
Tần Dự Ca nghe thấy tiếng động, quay đầu nhìn cô, rồi mỉm cười giơ hai chiếc túi trong tay lên.
Giang Thú đi đến bên cạnh anh: "Đợi lâu chưa?"
"Không, tôi cũng mới đến mười phút thôi." Tần Dự Ca mở chiếc túi màu hồng ra, "Bản người lớn đây, cô nếm thử trước đi."
"Được, cảm ơn anh." Giang Thú nhón một miếng cho vào miệng, kích cỡ anh làm vừa vặn để ăn một miếng một, "Ừm, ngon đấy, chỉ là hơi quá lửa một chút, có chỗ hơi cháy."
Tần Dự Ca nghe vậy, liền mở chiếc túi màu cam còn lại: "Lúc làm bản cho em bé thì tay nghề đã thuần thục hơn rồi, phần này không bị cháy đâu."
Giang Thú lại lấy một miếng, nhai kỹ để cảm nhận.
Tần Dự Ca nhìn cô với ánh mắt vừa căng thẳng vừa mong đợi, chờ đợi sự đ.á.n.h giá.
"Bản em bé mềm mại và tinh tế hơn bản người lớn, cũng không bị chát. Với tôi thì chắc chắn là không đủ ngọt, nhưng lại rất hợp với trẻ nhỏ." Giang Thú đưa ra nhận xét: "Làm tốt lắm, đây là hương vị mà Niệm Niệm sẽ thích."
"Thật không?" Tần Dự Ca lập tức hớn hở, nhưng lại không nhịn được mà hỏi dồn: "Con bé sẽ thích thật chứ? Không phải cô vì nể mặt tôi mà nói thế chứ? Không sao đâu, cô cứ nói thật lòng đi."
Giang Thú thấy nực cười: "Làm cái đồ ăn dặm thôi mà tôi phải nể mặt anh làm gì? Anh nghĩ nhiều quá rồi, ngon là ngon."
Tần Dự Ca cuối cùng cũng yên tâm, đầy tự tin nói: "Tôi sẽ tiếp tục học thêm."
"Được được được." Giang Thú khích lệ: "Anh cố lên."
Tần Dự Ca thở phào một cái, thầm nghĩ cuối cùng cũng không uổng công bận rộn.
Lúc này, các bé lớp Táo Nhỏ đi ra, Giang Thú bước tới.
"Giang Thú." Tần Dự Ca vươn tay: "Đưa túi cho tôi, tôi xách cho."
"Được, cảm ơn anh." Giang Thú đưa ba lô qua, cảm thấy nhẹ cả người.
Cô giáo Kiều Kiều giao Niệm Niệm cho Giang Thú: "Mẹ Giang Mộ ơi, lát nữa trong nhóm phụ huynh sẽ có thông báo, chị nhớ xem nhé."
Giang Thú bế Niệm Niệm, nhận lấy chiếc cặp nhỏ: "Vâng, tôi nhớ rồi, cảm ơn cô giáo."
"Chị khách sáo quá." Cô giáo Kiều Kiều cười, ánh mắt bỗng chốc đảo quanh như đang tìm kiếm gì đó, "Cái đó... tôi mạo muội hỏi một chút, bố của Giang Mộ..."
Giang Thú mỉm cười, hơi nghiêng người chỉ về phía Tần Dự Ca: "Ở đằng kia kìa cô."
Tần Dự Ca mỉm cười gật đầu chào. Cô giáo Kiều Kiều nhìn kỹ lại, trời ạ! Đúng là cậu của Tần Tinh Dục thật rồi!!! Cô Hoa phụ trách Tần Tinh Dục quả nhiên nhớ không nhầm, lúc nghe cô ấy nhắc đến cô vẫn còn hơi bán tín bán nghi.
"Vâng vâng." Cô giáo Kiều Kiều nói: "Tôi xác nhận lại với chị một chút để sau này bố Giang Mộ đến đón bé sẽ không bị nhầm lẫn."
"Tôi hiểu mà." Giang Thú nghe cô giáo nhắc đến điểm này, sực nhớ ra: "Đúng rồi, anh ấy vẫn chưa được nhập vào hệ thống nhận diện phụ huynh của trường, khi nào thì qua để ghi danh được nhỉ?"
Cô giáo Kiều Kiều bảo: "Vấn đề này do đích thân Hiệu trưởng phụ trách, lát nữa tôi hỏi lại rồi sẽ báo lại cho chị sau nhé."
Giang Thú gật đầu: "Vâng, phiền cô quá."
"Chuyện nên làm mà chị."
"Niệm Niệm, chào cô giáo đi con, mình về thôi nào."
Niệm Niệm vẫy tay: "Chào cô ạ~~"
"Chào con, thứ Hai gặp lại cô nhé!"
"Dạ~~"
Giang Thú bế Niệm Niệm ra khỏi đám đông, Tần Dự Ca bước tới, hơi cúi người chào: "Chào buổi chiều, Niệm Niệm."
"Chào chú Tần ạ." Niệm Niệm đã quen với người chú họ Tần gần đây ngày nào cũng xuất hiện, lúc chào hỏi còn nở nụ cười với anh.
Tần Dự Ca hằng ngày đều đắm chìm trong niềm hạnh phúc vì con gái quá đáng yêu. Dù hiện tại anh chỉ được nghe hai chữ "chú Tần", nhưng thế này đã là một sự tiến bộ rồi.
"Niệm Niệm, chú có làm bánh pancake cho con này, con có muốn nếm thử không?" Tần Dự Ca cứ hễ nói chuyện với Niệm Niệm là giọng nói lại vô thức trở nên dịu dàng quá mức.
Niệm Niệm vẫn nhìn Giang Thú để hỏi ý kiến.
Giang Thú nói: "Con ăn được đấy."
Niệm Niệm mới gật đầu thật mạnh: "Dạ có~~"
"Tối nay ăn ở ngoài đi." Tần Dự Ca đề nghị: "Tôi biết một nhà hàng gia đình, rất phù hợp với trẻ nhỏ."
Giang Thú suy nghĩ một chút, tuần này Tần Dự Ca mới chỉ ăn cơm với Niệm Niệm một lần, hôm nay lại là thứ Sáu, em bé vừa vất vả đi học cả tuần cũng nên được thưởng: "Được thôi, anh đã đặt chỗ chưa?"
"Đặt rồi." Tần Dự Ca khẽ hắng giọng, giải thích: "Tôi nghĩ nếu cô không đồng ý thì tôi sẽ hủy sau."
Giang Thú liếc anh một cái, cười hừ hừ: "Cả một ngày trời không nói, cứ phải đợi đến lúc đón Niệm Niệm mới nhắc là sao?"
Tần Dự Ca vẻ mặt đầy chột dạ.
Giang Thú cũng không chấp nhặt mấy chuyện này, anh chỉ muốn có thêm thời gian bên con gái thôi, cô hiểu mà.
"Hôm nay vẫn đi taxi à?" Giang Thú trêu Tần Dự Ca.
"Tôi lái xe đi." Tần Dự Ca dẫn Giang Thú đến chỗ đỗ xe, mở cửa xe ra, "Ghế an toàn cho trẻ em cũng đã lắp xong rồi."
Giang Thú đặt Niệm Niệm vào ghế an toàn, thắt dây xong xuôi cô cũng lên xe ngồi cạnh bé.
Tần Dự Ca ngồi vào ghế lái khởi động xe, thuận tay đưa túi bánh pancake cho Giang Thú.
Giang Thú rướn người về phía trước để lấy túi, ánh mắt vô tình lướt qua bảng đồng hồ rồi đột nhiên sửng sốt: "Xe của anh sao mới đi được có 130 km vậy???"