Giang Thúy bỗng nhiên trầm ngâm.
Cô không kìm được mà suy nghĩ, tại sao trường mầm non lại sắp xếp đại hội thể thao vui nhộn vào thứ Tư? Thứ Hai hay thứ Năm đều được, tại sao lại đúng vào thứ Tư - ngày Nhà giáo, một ngày mà đối với các bậc phụ huynh hiện nay, chỉ cần nhắc đến thôi là đã thấy nhạy cảm.
Giang Thúy đã không ít lần đọc được những lời phàn nàn trên mạng. Chẳng biết từ bao giờ, cứ đến ngày Nhà giáo là những trào lưu "khó nói" lại rộ lên. Dù cá nhân không muốn, nhưng luôn có những người thích chơi trội để bày tỏ lòng thành, đặc biệt là Ban đại diện cha mẹ học sinh - một tổ chức vốn lập ra với ý định tốt đẹp, nhưng thường xuyên bày ra những thói hư tật xấu.
Thế nên, phải chăng trường mầm non đang... ám chỉ điều gì?
Đôi lông mày của Giang Thúy dần cau lại. Cô chọn trường mầm non Nghệ Hoa cho con gái, phần vì gần nhà và đồ ăn ngon, nhưng phần khác cũng vì học phí ở đây cao hơn các trường khác, cô hy vọng sẽ bớt đi được những rắc rối kiểu này.
Giang Thúy từng nghĩ chuyện này chẳng có gì phải đắn đo, nhưng trong tình cảnh hiện tại, cô cũng đã hiểu được nỗi lòng của những phụ huynh "bất đắc dĩ" kia. Tuy nhiên, rõ ràng điều đó là không đúng.
"Đang nghĩ gì thế?" Giọng của Tần Dư Ca đột nhiên vang lên.
Giang Thúy sực tỉnh, nhìn sang phía đối diện. Niệm Niệm đang ngồi trong lòng Tần Dư Ca, cả hai cùng nhìn cô với biểu cảm giống nhau đến lạ kỳ.
Giang Thúy ghé sát lại quan sát hai người: "Em bỗng phát hiện ra----"
"Gì cơ?" Tần Dư Ca nghiêm túc chờ đợi vế sau.
"Mũi và miệng của Niệm Niệm rất giống anh." Giang Thúy thong thả bổ sung nốt nửa câu sau.
Tần Dư Ca ngẩn người: "Thật sao?"
"Chắc thế." Giang Thúy mỉm cười, "Lúc trước em không để ý, giờ nhìn kỹ mới thấy hơi giống."
Tần Dư Ca gọi tên Niệm Niệm, đợi con bé quay đầu lại, anh tỉ mỉ quan sát thật kỹ.
Giang Thúy nhếch môi: "Nhìn ra chưa?"
"Ờ, cũng chưa hẳn." Tần Dư Ca thật thà nói, "Anh lại thấy con bé giống em hơn, đôi mắt Niệm Niệm đúc từ một khuôn với em vậy."
Giang Thúy bật cười: "Thôi đi, đừng có khen qua khen lại nữa."
Tần Dư Ca lắc đầu: "Anh nói thật mà."
"Được rồi." Giang Thúy nhận lấy lời khen chân thành của đối phương. Cô nhìn đồng hồ: "Ngày mai Niệm Niệm không phải đi học, hôm nay chúng ta về muộn một chút cũng được, có thể đáp ứng thêm một nguyện vọng của anh."
"Hay quá, vậy hay là đi dạo phố đi?" Tần Dư Ca nói, "Cách đây hai con phố có một trung tâm thương mại."
Giang Thúy thực sự không ngờ anh lại đề nghị đi dạo phố: "Anh chắc chứ?"
"Chắc chắn." Tần Dư Ca nghĩ, anh vẫn chưa chính thức tặng quà gì cho con gái, về khoản này ít nhiều cũng phải thể hiện một chút. Dù sao tiêu tiền cũng là cách cơ bản nhất trong các cách bày tỏ sự yêu thương.
Lời tuy thô nhưng lại thật.
Giang Thúy đồng ý với phương án của Tần Dư Ca, coi như đi bộ tiêu thực sau khi ăn. Hai người thu dọn đồ đạc, đưa Niệm Niệm rời khỏi nhà hàng trẻ em.
Trung tâm thương mại buổi tối đèn hoa rực rỡ. Sau một ngày làm việc vất vả, lại sắp đến ngày nghỉ, đối với dân công sở mà nói thì không gì vui sướng bằng.
Vẫn là Tần Dư Ca bế Niệm Niệm. Anh cao nên tầm nhìn của Niệm Niệm sẽ tốt hơn. Khi ở một mình, Giang Thúy hiếm khi đưa con đến nơi đông người, họa hoằn lắm có Tống Nhất Tình hẹn thì cô mới được thư giãn đôi chút.
Nhưng ngay cả khi có hai người đưa Niệm Niệm đi chơi, họ cũng phải thay phiên nhau bế. Giang Thúy biết trẻ con thấp bé, nếu chỉ dắt tay đi giữa đám đông, tầm mắt của trẻ chỉ toàn là chân của người lớn, đó là một trải nghiệm rất đáng sợ với chúng.
Giang Thúy đi bên cạnh Tần Dư Ca, âm thầm quan sát con gái. Con bé vẫn tò mò ngó nghiêng xung quanh, nhưng vì nhát gan nên bàn tay nhỏ vẫn nắm c.h.ặ.t áo Tần Dư Ca, còn c.h.ặ.t hơn cả lần trước, làm vặn vẹo cả mớ vải.
Tầng một phần lớn là trang sức đá quý, tầng hai đồ nam, tầng ba đồ nữ, tầng bốn là khu ẩm thực, còn đồ trẻ em nằm ở tầng năm.
Trước thang máy tham quan đông nghịt người, hai người chọn đi thang cuốn. Khi lên cao dần, Niệm Niệm ngửa đầu thốt lên mấy tiếng "Oa, oa". Qua tầng bốn, mùi thơm của đồ ăn khiến con bé hít hà liên tục.
Nhanh ch.óng tới tầng năm, lượng người thưa thớt hẳn. Niệm Niệm cựa quậy trong lòng Tần Dư Ca đòi xuống.
Tần Dư Ca cúi người đặt con bé đứng vững trên mặt đất. Giang Thúy chỉnh lại quần áo cho con, sau đó chìa một ngón tay ra. Khi Niệm Niệm nắm lấy, Giang Thúy nghiêm túc dặn dò: "Đừng để lạc mất mẹ nhé~"
"Vâng ạ!" Niệm Niệm gật đầu thật mạnh.
"Cái gì cơ?" Tần Dư Ca ngỡ mình nghe nhầm, "Em vừa nói gì?"
Giang Thúy chưa kịp giải thích thì Niệm Niệm đã bắt đầu bước đi. Cô nương theo lực kéo của con bé: "Để con dắt em, kẻo con làm lạc mất em."
Tần Dư Ca không hiểu: "Tại sao?"
Bình thường chẳng phải là dặn bé phải nắm c.h.ặ.t t.a.y mẹ, đừng buông tay sao?
Ánh mắt Giang Thúy lóe lên vẻ tinh nghịch: "Để bồi dưỡng tinh thần trách nhiệm cho con bé, làm cho con có cảm giác mình đang được giao trọng trách."
Tần Dư Ca bừng tỉnh: "Ra là còn có thể dạy như vậy."
"Đúng thế."
Tần Dư Ca cúi đầu nhìn bàn tay mình. Giang Thúy ngăn lại: "Giai đoạn này anh không thích hợp dắt con gái em đi bộ đâu."
"Tại sao?"
"Anh cao quá." Giang Thúy dùng ánh mắt ra hiệu đối phương nhìn xuống dưới, "Niệm Niệm nhà em mới có 88cm, còn chưa dài bằng chân anh nữa. Dắt tay anh thì con bé mỏi tay lắm."
Tần Dư Ca ướm thử tay mình, đúng thật là vậy.
"Mẹ ơi~"
"Ơi, bảo bối."
Giang Thúy hơi cúi người xuống nói chuyện với con gái.
Tần Dư Ca tụt lại phía sau một bước. Anh nhìn bóng lưng Giang Thúy đang mỉm cười kiên nhẫn lắng nghe con, thầm cảm thán cô thực sự rất giỏi. Nuôi lớn một đứa trẻ đã là điều phi thường, vậy mà cô còn suy nghĩ thấu đáo mọi việc từ góc nhìn của trẻ nhỏ.
Tần Dư Ca từng thấy người khác chăm con, nhưng cơ bản không ai tinh tế như Giang Thúy, kể cả chị gái anh. Thực ra nghĩ kỹ lại, nhiều người ở tuổi Giang Thúy mới vừa bước chân vào xã hội chưa lâu, nuôi thân còn khó nói chi đến việc nuôi một đứa trẻ.
Cuộc sống, công việc và nuôi con -- ba gánh nặng đè lên vai một cô gái trẻ, cô ấy không suy sụp đã là tâm lý cực kỳ vững vàng rồi. Huống chi, cô ấy còn thi đậu vào biên chế nhà nước.
Giang Thúy, cô ấy thực sự rất xuất sắc, rất nỗ lực, rất tuyệt vời.
"Tần Dư Ca."
Yukimiko - (Tuyết Mỹ Tử)
"Ơi?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Tần Dư Ca vẫn còn đang thẩn thờ, nghe gọi tên thì phản ứng theo bản năng.
"Lại xem xe này." Giang Thúy vẫy tay gọi anh, rồi chỉ vào cửa hàng, bất lực nói: "Niệm Niệm đã trèo vào ngồi rồi."
"Gì cơ?" Tần Dư Ca cười tiến lên, cùng Giang Thúy bước vào cửa hàng [Thế giới xe trẻ em].
Lúc này, Niệm Niệm đã ngồi chễm chệ trên ghế lái của một chiếc Mercedes, hai tay nắm vô lăng, được hai nhân viên bán hàng dỗ dành vui vẻ.
Giang Thúy đứng một bên, tỏ vẻ nghiêm túc cảm thán với Tần Dư Ca: "Con gái em giỏi hơn em nhiều, chưa đầy ba tuổi đã được chạm vào vô lăng rồi."
"Em có muốn học lái xe không?" Tần Dư Ca đột nhiên hỏi.
"Em á?" Giang Thúy ngạc nhiên, suy nghĩ hai giây rồi trả lời: "Trước giờ em chưa tính đến chuyện này, dù sao cũng chẳng có việc gì cần phải lái xe đi đâu. Nhưng mà bây giờ thì đúng là hơi muốn rồi đấy."
Tần Dư Ca gật đầu: "Được."
"Được cái gì?"
"Không có gì."
Giang Thúy đoán: "Không lẽ anh định trông Niệm Niệm để em dành thời gian đi thi bằng lái đấy chứ?"
Tần Dư Ca nhướng mày: "Rõ ràng thế sao?"
"Em đâu có ngốc." Giang Thúy bật cười, "Câu chuyện dẫn dắt đến mức này rồi còn gì."
Tần Dư Ca sờ mũi, bị đoán trúng ý đồ nên có chút ngượng ngùng. Giang Thúy đón nhận ý tốt của anh, nhưng không phải lúc này: "Để sau đi anh."
"Ừm, để sau vậy." Tần Dư Ca hiểu những lo ngại của cô.
"Bé con ơi, để cô bế cháu ngồi thử chiếc này nhé." Nhân viên bán hàng bế Niệm Niệm từ chiếc Mercedes sang một chiếc G-Class. Tầm nhìn cao hơn một chút khiến Niệm Niệm cười không dứt.
Thấy con gái thích, Giang Thúy cũng hứng thú, bước tới trao đổi với nhân viên từ kiểu dáng, cách điều khiển đến các tính năng an toàn.
Tần Dư Ca không rành về mảng này, anh vừa nghe nhân viên giới thiệu vừa lấy điện thoại ra tra cứu thông tin.
Niệm Niệm thử thêm vài mẫu khác, cuối cùng thì "chốt hạ" ngồi lỳ trên chiếc Lamborghini hai chỗ không chịu xuống. Đôi mắt con bé sáng rực nhìn Giang Thúy, như thể viết rõ hai chữ: Muốn mua.
Giang Thúy đỡ trán, đúng là con gái cô, lựa tới lựa lui lại chọn ngay chiếc đắt nhất cửa hàng. Bản thấp nhất sau khi giảm giá là 5.700 tệ, bản cao cấp nhất lên tới 7.900 tệ.
Giang Thúy ngồi xổm xuống, cố gắng thương lượng với Niệm Niệm xem có thể mua chiếc khác không. Nhưng điều cô không ngờ là mình mới nói được hai câu, con bé đã bĩu môi biểu lộ sự không hài lòng.
Giang Thúy hơi nhíu mày, trong lòng đang diễn ra cuộc chiến giữa lý trí và tình cảm, cân nhắc xem có nên mua chiếc xe này cho con hay không. Nói trắng ra là hai luồng ý kiến: mua đồ đắt hay đồ rẻ.
Hai nhân viên bán hàng thấy phụ huynh do dự liền quỳ xuống bên cạnh Giang Thúy, bắt đầu tung chiêu tư vấn.
"Mua đi." Tần Dư Ca nói, "Hiếm khi con gái thích thế này."
Giang Thúy quay đầu lườm anh: "Nhiều lời!"
Nhân viên A thừa thắng xông lên: "Anh nhà nói đúng đấy ạ, hiếm khi cháu thích, nhà mình giờ ai chẳng cưng chiều bảo bối nhất~"
Nhân viên B cũng phụ họa: "Hơn nữa xe này không chỉ trẻ con đi được, chị cũng dùng được mà. Bình thường đi mua rau hay lấy bưu phẩm cũng tiện lắm chị ơi~"
Hai người kẻ tung người hứng làm Giang Thúy cũng bắt đầu thấy "xuôi xuôi".
"Niệm Niệm, con thực sự thích lắm à?" Giang Thúy xác nhận với con lần cuối, "Trong tất cả các xe này, con thích chiếc này nhất?"
"Thích ạ~" Niệm Niệm vỗ vỗ vào cánh cửa xe mở hất lên, "Đẹp quá~"
Giang Thúy nhìn hành động của con thì hiểu ngay lý do. Té ra là vì cánh cửa xe này khác hẳn những chiếc khác. Cô đứng dậy, vừa định chốt mua thì Tần Dư Ca lại lên tiếng: "Để anh mua cho."
"Không cần." Giang Thúy phản xạ tự nhiên từ chối, "Để em mua."
Tần Dư Ca bất lực: "Đây là quà anh tặng con gái."
"Đắt quá." Giang Thúy thấy không đành lòng, "Anh còn chưa đi làm ở chỗ mới mà."
"Giang Thúy, không đi làm không có nghĩa là anh không kiếm ra tiền." Tần Dư Ca hơi cúi người, nhìn thẳng vào mắt cô: "Đừng coi thường anh quá."
Giang Thúy chớp chớp mắt: "Ồ."
Tần Dư Ca mỉm cười, đứng thẳng người nói với nhân viên: "Lấy cho tôi hai chiếc giống hệt nhau."
Nhân viên mừng rỡ: "Vâng thưa anh! Có điều cửa hàng hiện chỉ còn một chiếc, anh có thể để lại địa chỉ, ngày mai chúng em sẽ giao hàng tận nhà ạ."
"Được." Tần Dư Ca đi tới quầy thu ngân, thanh toán rồi để lại địa chỉ.
Giang Thúy tình cờ nghe thấy địa chỉ, đó là khu nhà vườn biệt thự giai đoạn một của Vinh Hoa Viên. Cả khu Vinh Hoa Viên đó chỉ có đúng 5 tòa như vậy.
"Anh bảo họ giao hai chiếc mới tới đó." Tần Dư Ca cúi xuống đưa tay về phía Niệm Niệm, định bế con bé ra.
Niệm Niệm không chịu, Giang Thúy phải giải thích rằng ngày mai các cô sẽ chở xe đến tận nhà, con bé mới chịu buông tay để Tần Dư Ca bế.
"Anh Tần, đây là quà tặng kèm cho bé ạ." Nhân viên mỗi tay cầm một món, bên trái là hộp mô hình toàn bộ các loại xe của cửa hàng, bên phải là một con gấu bông cùng mẫu với chiếc xe vừa mua.
Giang Thúy đưa gấu bông cho Niệm Niệm ôm, cô cầm lấy hộp mô hình. Nhân viên tiễn ba người ra tận cửa, ánh mắt vẫn còn lưu luyến.
Tặng được món quà đầu tiên, Tần Dư Ca cảm thấy mình như cao thêm mấy phân. Anh bảo Niệm Niệm cứ xem tiếp, thích vào tiệm nào thì vào, anh mua hết.
Giang Thúy khẽ nhếch môi, cô chẳng dám để Tần Dư Ca dạo tiếp đâu. Mới vào một tiệm mà đã tiêu sạch hơn mười nghìn tệ, đáng sợ quá. Cái kiểu tiêu tiền này dễ làm hư con gái mất thôi.
Giang Thúy đề nghị về nhà, Tần Dư Ca cũng không phản đối, nhanh ch.óng lái xe đưa hai mẹ con về.
Chẳng mấy chốc, xe dừng trước cổng chính khu giai đoạn hai Vinh Hoa Viên. Giang Thúy không chủ động nói vị trí cụ thể, anh cũng giữ lịch sự không hỏi thêm.
"Ngày mai hai mẹ con ngủ dậy thì nhắn tin cho anh nhé." Tần Dư Ca đưa đồ đạc cho Giang Thúy, "Anh sẽ mang xe qua."
"Không vội đâu." Giang Thúy bế con lên, thuận miệng nói: "Mai em định đưa con đi công viên thiếu nhi một chuyến."
Tần Dư Ca lập tức chuyển sang chế độ tài xế: "Xin được đăng ký đơn hàng xe chuyên dụng."
Giang Thúy không nhịn được cười: "Anh Tần này, anh thực sự rất biết nắm bắt cơ hội đấy."
"Được phục vụ hai mẹ con là vinh hạnh của anh."