Bí Mật Nuôi Con, Ai Ngờ Bị Anh Phát Hiện

Chương 9: Đến nhà



Buổi tối, sau khi dỗ Niệm Niệm ngủ say, Giang Thúy cầm điện thoại ra phòng khách gọi cho Tống Nhất Tình.

"Hôm nay Niệm Niệm ngủ muộn thế à?" Tống Nhất Tình tò mò, "Bình thường chẳng phải chín rưỡi là ngủ rồi sao? Hôm nay đã hơn mười giờ rồi."

"Mai không phải đi học nên buổi tối hai mẹ con đi dạo phố hơi lâu." Giang Thúy nói: "Tần Dư Ca mua cho con bé một chiếc ô tô điện trẻ em, trước lúc đi ngủ nó vẫn còn phấn khích lắm."

Tống Nhất Tình ngạc nhiên: "Cậu nhận à? Này Giang Thúy, cậu không công bằng nhé. Lúc tớ muốn mua thì cậu từ chối thẳng thừng, cậu nói sao nhỉ? 'Không lấy của dân cái kim sợi chỉ', đúng không? Thế mà Tần Dư Ca mua là cậu nhận ngay?"

Giang Thúy á khẩu: "Sao cậu vẫn còn nhớ chuyện đó vậy."

"Vốn dĩ tớ quên rồi, nhưng cậu vừa nhắc đến xe là tớ nhớ ra ngay." Tống Nhất Tình hừ một tiếng, "Tớ giận rồi, kiểu không dỗ được đâu."

"Anh ấy là ba của Niệm Niệm, muốn lấy lòng con gái nên tớ cũng không cản được." Giang Thúy nói xong lại than vãn với bạn: "Nhưng cái xe đó đắt thật sự, tớ đã định thương lượng với Niệm Niệm là không mua chiếc đó, nhưng con bé lại thích quá chừng."

Tống Nhất Tình có thể tưởng tượng ra vẻ mặt xót xa của Giang Thúy lúc này, liền phì cười một tiếng.

Giang Thúy trêu bạn: "Hết giận rồi à?"

"Vốn dĩ cũng chẳng giận thật." Tống Nhất Tình thở dài, "Chỉ là tớ cảm thấy chỉ trong vài ngày ngắn ngủi, cậu đã bắt đầu chịu ảnh hưởng từ anh ta rồi."

"Cũng thường thôi mà?" Giang Thúy chun mũi, "Ờ đúng rồi, tớ còn chuyện này muốn thảo luận với cậu, là về đại hội thể thao gia đình thứ Tư tới, hôm đó là ngày Nhà giáo..."

Sáng hôm sau, cả Giang Thúy và Niệm Niệm đều dậy muộn, may mà hôm nay cô không phải đi làm, con cũng không phải đi học.

"Ui chao, bảo bối của mẹ." Giang Thúy kéo Niệm Niệm vào lòng, nựng má con bé, "Sáng nay mình ăn cháo bí đỏ với cá tuyết hấp nhé... ăn thêm nửa quả trứng luộc nữa, được không?"

"Dạ được ạ~" Niệm Niệm nằm bò trên người Giang Thúy, dắt tay mẹ sờ vào cái bụng nhỏ của mình, thẹn thùng nói: "Bụng Niệm Niệm đang hát rồi nè~"

"Thật sao? Để mẹ nghe thử nào." Giang Thúy cúi người, áp tai vào bụng nhỏ của Niệm Niệm, nghiêm túc nghe vài giây rồi gật đầu vẻ hệ trọng: "Cái bụng nhỏ của Niệm Niệm nói là nó muốn uống sữa trước."

Niệm Niệm dùng bàn tay nhỏ xoa xoa mặt: "Tuyệt quá ạ~"

Giang Thúy hôn con một cái rồi xuống giường đi pha sữa. Đợi Niệm Niệm bắt đầu uống, cô vào phòng vệ sinh đ.á.n.h răng rửa mặt.

Trước khi xuống bếp, Giang Thúy quay lại phòng nhìn Niệm Niệm một cái. Cô bé đang vắt chân chữ ngũ, đôi bàn chân nhỏ đung đưa, hai tay ôm bình sữa nhâm nhi thong thả.

"Mẹ đi làm bữa sáng, bảo bối tự chơi một lát nhé, có việc gì thì gọi mẹ."

"Dạ~"

Giang Thúy vào bếp, lấy nguyên liệu đã chuẩn bị từ tối qua trong ngăn mát tủ lạnh ra bắt đầu nấu nướng.

Đang làm dở thì điện thoại reo. Cô lau tay, rút điện thoại từ túi tạp dề ra, là Tần Dư Ca.

"Alô?" Giang Thúy bắt máy.

"Chào buổi sáng, anh không làm phiền hai mẹ con chứ?" Tần Dư Ca nói xong thì cười khẽ, "Nếu có làm phiền em và Niệm Niệm ngủ nướng thì cho anh xin lỗi trước."

Giang Thúy bật loa ngoài, tay vẫn tiếp tục làm việc: "Không phiền đâu, em dậy được một lúc rồi."

"Xe của Niệm Niệm giao đến rồi." Tần Dư Ca nói: "Anh vừa mở thùng xe của Tinh Dục ra xem thử, loại này cần phải lắp ráp, chắc là mất chút thời gian đấy. Em định mấy giờ thì xuất phát?"

"Đi chơi à..." Giang Thúy nhìn đồng hồ, giờ đúng chín giờ, ăn xong dọn dẹp chắc khoảng mười giờ, cô suy nghĩ một chút: "Mười giờ rưỡi đi nhé."

Tần Dư Ca tính toán thời gian: "Hơi gấp đấy."

Tối qua đã hứa với con gái là hôm nay mang xe đến nhà, thất hứa với con là điều Tần Dư Ca tuyệt đối không muốn. Nhưng nếu vì thế mà lỡ mất cơ hội cùng con đi công viên thì anh cũng thấy rất tiếc.

Sự lựa chọn lưỡng nan khiến Tần Dư Ca rầu rĩ lầm bầm. Giang Thúy nghe thấy tiếng anh lẩm bẩm trong điện thoại, liền hỏi: "Anh ăn sáng chưa?"

"Chưa." Tần Dư Ca đáp, "Vừa rồi lúc người ta giao hàng đến anh mới ngủ dậy."

Giang Thúy liếc nhìn miếng bí đỏ còn dư, suy nghĩ một lát rồi hỏi: "Có muốn ăn mì bí đỏ không?"

"Mì bí đỏ?" Tần Dư Ca chưa ăn bao giờ, "Tiệm nào bán thế? Hai mẹ con định ăn à? Em cho anh địa chỉ, anh đi mua ngay."

"Không có tiệm nào bán cả." Giang Thúy thở dài, "Em nấu."

Tần Dư Ca khựng lại, sau đó mới rón rén hỏi: "Em... em đang mời anh ăn sáng đấy à?"

"Không ăn thì thôi." Giang Thúy nói, "Vậy anh cứ ở nhà mà lắp xe đi."

"Đừng đừng đừng! Anh ăn, anh ăn mà!" Giọng Tần Dư Ca lập tức hớn hở hẳn lên, nghe là biết tâm trạng đang vui đến bay bổng, "Em gửi vị trí cho anh đi, anh mang xe qua ngay đây."

Giang Thúy "ừm" một tiếng: "Gửi qua WeChat cho anh nhé."

"Được, cảm ơn em."

Giang Thúy cúp máy, gửi vị trí nhà mình cho Tần Dư Ca.

[Cạ cứng nuôi con: Đã nhận.]

Giang Thúy không trả lời, tắt màn hình đút điện thoại vào túi. Cháo và cá tuyết đã bắt đầu nấu, cô chuẩn bị sẵn gia vị cho món mì bí đỏ.

Tại nhà họ Tần.

Tần Dư Ca bảo người làm chuyển cái thùng chưa khui lên xe mình, còn anh thì vào bếp đóng gói một phần bữa sáng vốn chuẩn bị cho Tần Tinh Dục mang theo.

Tần Dư Tịnh đi xuống lầu, vừa hay thấy em trai đang hớt hải chạy ra ngoài: "Đi đâu đấy? Không ăn cơm à?"

"Có ăn, em sang nhà Giang Thúy ăn cùng hai mẹ con." Tần Dư Ca vừa thay giày vừa nói, "Cái xe của Tinh Dục, nếu nó không vội thì đợi tối em về lắp, em đi trước đây chị."

"Này---" Tần Dư Tịnh giơ tay định gọi nhưng em trai đã mất dạng. Nghe tiếng xe nổ máy rời đi, cô chỉ biết lắc đầu: "Sao làm bố rồi mà tính tình còn lông bông hơn thế không biết."

Khu giai đoạn một và giai đoạn hai của Vinh Hoa Viên không xa nhau, Tần Dư Ca lái xe theo đường nội bộ, loáng cái đã đến dưới chân tòa nhà số 8.

Tần Dư Ca bấm chuông, Giang Thúy mở lớp cửa an ninh đầu tiên cho anh. Tranh thủ lúc thang máy chưa xuống, anh chuyển cái thùng vào cửa thang. Giang Thúy canh lúc thang máy xuống đến tầng một mới bấm nút đón.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Thang máy đi lên, dừng ở tầng 15. Cửa mở ra, bóng dáng Tần Dư Ca xuất hiện trước mặt Giang Thúy.

"Chào buổi sáng." Tần Dư Ca vừa chào vừa đẩy cái thùng ra ngoài, Giang Thúy phụ anh một tay.

Giang Thúy nói: "Anh cứ tự nhiên bận việc của anh đi, em vào bếp."

Tần Dư Ca mỉm cười, đưa phần điểm tâm mang theo cho cô: "Cảm ơn em đã mời anh."

Giang Thúy dở khóc dở cười nhận lấy: "Sao anh còn tự mang theo đồ ăn sáng làm gì?"

"Cho Niệm Niệm đấy." Tần Dư Ca giải thích: "Món này giống món sáng nay Tinh Dục ăn, để xem Niệm Niệm có thích không, nếu thích thì anh thường xuyên mang qua cho."

"Thế thì chắc anh không có nhiều cơ hội đâu." Giang Thúy nhún vai, "Dù sao từ thứ Hai đến thứ Sáu con bé đều ăn ở trường mà."

Nghe vậy Tần Dư Ca cũng không nản chí: "Không sao, cuối tuần đổi vị chút cũng tốt."

Nói xong anh cúi đầu định khui thùng hàng: "Em có d.a.o rọc giấy không? Anh quên mang rồi."

"Có, để em đi lấy." Giang Thúy quay vào nhà lấy d.a.o, sẵn tiện gọi Niệm Niệm ra, bảo con là chú Tần đã mang xe đến rồi.

"Chú ơi~~" Niệm Niệm chỉ đi tất, chạy lon ton ra cửa, đứng nép sau khung cửa nhìn anh bằng đôi mắt sáng rực: "Chào buổi sáng chú ạ~"

Trái tim Tần Dư Ca lại tan chảy thêm lần nữa. Anh thực sự đã thầm cảm thán không biết bao nhiêu lần, rằng trên đời sao lại có đứa trẻ đáng yêu như con gái mình cơ chứ.

Tay Tần Dư Ca đang dính bụi nên không xoa đầu Niệm Niệm, anh ngồi xổm xuống vẫy tay với con: "Chào buổi sáng Niệm Niệm, xe vẫn chưa lắp xong, cho chú chút thời gian nhé, được không?"

"Dạ~" Sau khi đáp lời, Niệm Niệm lại chạy tót vào phòng khách, bê một chiếc ghế đậu nhỏ ra, hai tay giơ lên đưa cho Tần Dư Ca: "Chú, ngồi."

Trời ạ! Đây chính là cô con gái rượu tâm lý trong truyền thuyết sao!!!

Tần Dư Ca tràn đầy khí thế: "Chú làm việc, Niệm Niệm ngồi đi."

Niệm Niệm ngoan ngoãn đặt ghế xuống, ngồi lên đó, chăm chú "giám sát" công trình.

Giang Thúy đi ra thấy cảnh này liền nhắc: "Niệm Niệm lùi lại một chút, chú Tần mở thùng có bụi đấy."

Niệm Niệm vẫn ngồi im.

Giang Thúy khẽ nhếch môi: "Con đang mặc váy trắng, sẽ bị bẩn đấy."

Niệm Niệm lập tức đứng dậy, đẩy ghế đậu lùi ra một quãng xa, rồi ngẩng đầu hỏi mẹ: "Mẹ ơi?"

"Được rồi, may là con cũng hơi sạch sẽ quá mức đấy." Giang Thúy nhéo má con gái, rồi bảo Tần Dư Ca: "Trong tủ giày có dép đi trong nhà dùng một lần, không có cỡ lớn đâu, anh đi tạm nhé."

"Được rồi."

Tần Dư Ca đã đến nên Giang Thúy không đợi nữa, nhanh ch.óng nấu xong bữa sáng cho cả ba.

"Đừng làm nữa, vào ăn cơm đã." Giang Thúy vừa bày bát đĩa lên bàn vừa thúc giục hai người ở phòng khách.

Tần Dư Ca đã dỡ hết linh kiện ra, xếp lần lượt trên sàn nhà. Niệm Niệm ngồi cạnh anh, rõ ràng chưa biết chữ nhưng cũng ra vẻ nghiêm túc cùng anh xem tờ hướng dẫn sử dụng.

"Niệm Niệm, lại ăn cơm con."

"Dạ~"

Niệm Niệm nắm lấy một ngón tay của Tần Dư Ca, anh phải khom lưng bước theo con bé về phía bàn ăn.

Yukimiko - (Tuyết Mỹ Tử)

Lần này không đợi Giang Thúy nhắc, Tần Dư Ca đã tự bế Niệm Niệm lên ghế ăn. Đợi con ngồi vững, anh còn dùng tay lắc lắc lưng ghế, thấy rất chắc chắn.

Bấy giờ Tần Dư Ca mới hiểu tại sao Giang Thúy lại chê ghế ăn ở nhà hàng trẻ em, chất lượng đúng là một trời một vực.

Tính cả phần điểm tâm Tần Dư Ca mang tới, cả một bàn ăn đầy ắp.

"Ăn thôi, mười giờ rưỡi xuất phát." Giang Thúy ngồi đối diện Tần Dư Ca.

"Mười giờ rưỡi thì xe lắp không kịp rồi." Tần Dư Ca ăn một miếng mì bí đỏ, thấy dưới đáy có lót miến và nửa quả trứng: "Chà, ngon thật đấy."

"Đi chơi về rồi lắp tiếp, mình đi trước đã."

"Duyệt."

Giang Thúy thấy anh ăn rất ngon miệng nên không nói nữa, tập trung ăn phần mình.

Cô từng lo nhiều đồ ăn thế này sẽ không ăn hết, bỏ phí thì uổng. Nhưng thực tế chứng minh cô đã lo hão.

Giang Thúy kinh ngạc thán phục, sao lại có người ăn nhiều như thế mà dáng người chẳng thay đổi tí nào? Thậm chí vùng bụng cũng không hề lồi ra.

Thật đáng ghét! Đó chính là cơ địa mà cô mơ ước bấy lâu nay!!!

Ăn xong, Giang Thúy đứng dậy định dọn bàn.

Tần Dư Ca vội vàng nói: "Để anh, để anh rửa cho."

"Anh biết rửa không đấy?" Giang Thúy tỏ vẻ nghi ngờ.

"Biết chứ." Tần Dư Ca gật đầu, sẵn tiện khoe luôn: "Anh cũng đang bắt đầu học nấu ăn rồi đấy."

Giang Thúy cũng không khách sáo với anh: "Vậy anh dọn đi, em đưa Niệm Niệm đi thay đồ, buộc tóc."

"Tuân lệnh, bảo đảm hoàn thành nhiệm vụ." Tần Dư Ca dõng dạc hứa.

Đợi mẹ con Giang Thúy đi khuất, Tần Dư Ca thu dọn bát đĩa mang vào bồn rửa trong bếp. Anh vặn vòi nước, cầm miếng rửa bát, xịt một phát nước rửa chén lên, tay trái cầm một chiếc đĩa đặt dưới vòi nước, tay phải dùng miếng rửa bát chà xát.

Hai giây sau, một tiếng "xoảng" vang lên.

Tần Dư Ca nhìn chiếc đĩa gốm vỡ làm đôi, bỗng rơi vào trầm tư.