Bình An Độ

Chương 3



Ta nhớ lại lời của Trương thị từng nói, trong Bùi phủ có hai người con.

 

Trưởng tử là Bùi Hành.

 

Thứ nữ là Bùi Diễu, chính là cô gái mặc váy hồng vừa rồi.

 

Nàng ấy cùng năm sinh và tháng sinh với ta.

 

Khi Bùi Hành đến, Bùi Thừa tướng lập tức dùng tay áo lau nhanh khóe mắt còn vương nước mắt.

 

Nhưng Bùi Hành không nhìn ông, ánh mắt hắn lại chăm chú nhìn ta, cất giọng hỏi:

 

"Cô nương là ai?"

 

"Là một tiểu ni cô trong chùa," Bùi Thừa tướng vội vàng đáp trước khi ta kịp mở miệng.

 

Bùi Hành nhìn ta hồi lâu, rồi khẽ nói: "Thoạt nhìn, có vài phần giống... giống mẫu thân ta."

 

Lời nói của hắn bỗng dưng khựng lại.

 

Khuôn mặt thanh tú của hắn bỗng chốc tái nhợt như tuyết, đôi mắt sáng ngời chợt nhuốm tia đỏ.

 

Môi khẽ mấp máy, cuối cùng hắn run giọng thốt lên:

 

"Không, không phải. Là ta nhìn nhầm rồi."

 

Quả nhiên không nên giống.

 

Bùi Hành vội dời ánh mắt, quay sang Bùi Thừa tướng:

 

"Phụ thân, Diễu nhi lại mất tích rồi."

 

Bùi Thừa tướng vừa mới bình ổn hơi thở, sắc mặt liền biến đổi, gấp gáp nói:

 

"Lại đến chỗ Hoài Vương rồi phải không? Ta đã dặn con bé bao nhiêu lần, không được phép đến gần người bên đó..."

 

Những lời của ông dần bị ta bỏ lại phía sau.

 

Khi bước ra khỏi cổng thành, Bùi Hành thúc ngựa đuổi theo, lớn tiếng gọi:

 

"Tiểu ni cô, xin hãy dừng bước."

 

Hắn cúi người với dáng vẻ cung kính, nhét vào tay ta một thỏi vàng.

 

"Mẫu thân ta tâm thần bất ổn, hiện đã rời khỏi nhà, không rõ tung tích. Mong ni cô có thể thắp cho bà một ngọn đèn cầu phúc."

 

Thắp đèn chỉ là cái cớ.

 

Giúp đỡ mới là mục đích thật sự.

 

Ta vốn nên ngẩng cao đầu mà quát: "Ta không cần sự bố thí của nhà họ Bùi!"

 

Nhưng ta lại không làm thế.

 

Thứ bố thí này, đủ để am ni cô của ta trải qua một mùa đông ấm áp.

 

Khi ta lên núi, Tĩnh Ngô nghe thấy động tĩnh, khoác áo bước ra giữa trời tuyết để đón ta.

 

"Đầu tóc con làm sao thế này?"

 

Ta nghẹn ngào vài tiếng, nước mắt vừa tuôn ra đã bị hơi lạnh làm đông cứng trên mặt, khiến ta đau buốt.

 

Tĩnh Ngô nhìn ta, khuôn mặt đầy ưu sầu, nhưng lại không nhịn được mà bật cười khẽ.

 

Khi ta định thần lại, đã thấy mình ngồi trong căn phòng ấm áp với lò than đỏ rực.

 

Mái tóc chỉ còn đến ngang vai, qua đôi tay khéo léo của Tĩnh Ngô, được chia thành từng lọn, rồi buộc gọn bằng dây tơ đỏ.

 

Đó chính là kiểu tóc thường thấy của trẻ nhỏ.

 

Khi còn bé, tóc ta cũng được buộc như vậy.

 

Những dây tơ đỏ này là do Tĩnh Ngô xin từ một vị hương khách.

 

Khi ấy, bà chép kinh cho họ và chỉ nhận lại thứ đồ nhỏ bé này làm quà đáp lễ.

 

Sắp xong, Tĩnh Ngô khẽ nói bên tai ta:

Truyện được dịch và đăng tải bởi Diệp Gia Gia

 

"Từ khi con xuống núi, Trương thị lại không được tỉnh táo, luôn miệng nói những lời mơ hồ."

 

"Nhưng vừa thấy con về, bà ấy lại yên lặng, nằm co ro trên chõng, không nói một lời nào."

 

Tĩnh Ngô giữ lại một lọn tóc, rồi gọi Trương thị lại buộc cho ta.

 

Bà vội vàng bước xuống chõng, thậm chí chẳng kịp xỏ giày.

 

Sau khi buộc xong, ta cất giọng nhỏ như tiếng muỗi kêu:

 

"Cảm ơn."

 

"Con…!"

 

Có lẽ vì ta hiếm khi mở miệng, Trương thị vừa nghe thấy tiếng ta, cơ thể liền run rẩy.

 

Tĩnh Ngô cũng ngoảnh lại nhìn, mỉm cười nói:

 

"Đã lâu lắm rồi con không nói chuyện."

 

Ta chậm rãi thốt ra từng chữ một:

 

"Ừm, nói… chuyện."

 

Trương thị mở to mắt nhìn ta, có chút ngơ ngác.

 

Tĩnh Ngô giải thích với bà:

 

"Hồi nhỏ, Bình An nói rất muộn. Đến bốn, năm tuổi vẫn chưa mở miệng, ai cũng nghĩ nó là đứa câm. Nhưng hai năm sau, tự nhiên có thể nói vài câu, chỉ là không trôi chảy, nên ít khi mở lời."

 

Trước mặt Bùi Thừa tướng, ta thật sự không biết nên nói gì.

 

Ta nhìn Trương thị, chậm rãi nói từng chữ: "Họ... đang tìm... tìm bà."

 

Nghe xong, bà thoáng ngẩn người. 

 

Ánh mắt vốn u ám của bà bỗng phủ lên một tầng cảm xúc phức tạp.

 

Bà khẽ cúi người về phía ta và Tĩnh Ngô:

 

"Khi ta còn trẻ đã gặp vận xui, từ đó mắc phải tật hay nói năng lẩm cẩm. Nếu mấy ngày nay có nói điều gì thất lễ, mong hai vị rộng lòng bỏ qua, đừng để bụng."

 

Sự thay đổi của bà quá đột ngột, khiến ta nhất thời không biết phải làm sao.

 

Tĩnh Ngô đặt tay lên vai ta, nhẹ nhàng đáp:

 

"Khúc mắc trong lòng của thí chủ quá nặng, cần phải tháo gỡ mới mong được thanh thản. Đã tìm đến chùa cầu giải thoát, bần ni nhất định tận lực."

 

Họ nói qua nói lại, duy chỉ có ta là không hiểu được gì.

 

Sau đó, ta hỏi Tĩnh Ngô, bà bảo:

 

"Khi con người tỉnh táo, họ phải cân nhắc rất nhiều điều. Đường đường là một phủ Thừa tướng, bất kỳ chuyện nhỏ nhặt nào cũng có thể làm chấn động toàn cục.”

 

“Chuyến đi đến chùa lần này, chỉ có thể nhằm tháo gỡ khúc mắc trong lòng, không thể vì chuyện khác."

 

Vì vậy, khi Trương thị muốn rời đi, ta cũng không giữ bà lại, chỉ dìu bà xuống núi.

 

Đường tuyết trơn trượt, thế nên ta có thể công khai nắm lấy tay bà mà không ai dị nghị.

 


Bạn đang đọc truyện trên Truyenhoan.com