Bình An Và Hạnh Phúc

Chương 1



01

 

Trước khi Bùi Ngạn đến viện của di mẫu, hắn đã ghé qua chỗ Đại phu nhân trước.

 

Họ dường như trò chuyện rất lâu, tiếng cười nói hoan hỉ từ trong viện cứ thế vọng ra ngoài. Thu Đường, nha hoàn thân cận của Đại phu nhân, mang phần thưởng đến chia cho các viện.

 

"Hội mã cầu hôm nay, Thế t.ử đã giành được giải đầu. Phu nhân vui mừng khôn xiết, nên ban thưởng cho các viện."

 

Nàng ta đưa cho ta một chiếc tráp trang điểm chạm trổ tơ vàng. Mở ra, bên trong là một cây trâm hoa bằng bích ngọc, nước ngọc cực kỳ trong trẻo.

 

"Hỷ sự sắp đến rồi, cô nương cũng nên sửa soạn, điểm phấn tô hồng chút đi thôi."

 

Nghe vậy, di mẫu đang ngồi cạnh xem ta thêu quạt tròn liền vui mừng khấp khởi, vội túm lấy tay áo Thu Đường: "Lời ấy là thật sao? Thế t.ử cuối cùng đã chịu gật đầu rồi à?"

 

Thu Đường liếc nhìn di mẫu một cái, khẽ bật cười khúc khích.

 

"Đương nhiên là thật rồi. Đại phu nhân là người trọng chữ tín, Thế t.ử lại có nhân phẩm cao quý, hôn sự đã định sẵn thì họ trước sau vẫn luôn bằng lòng."

 

"Nếu không, Trường Ninh cô nương một năm trước từ Thái Thương đến đây nương nhờ, một đứa cháu gái của thiếp thất như người sao có thể ở lại phủ đến tận bây giờ?"

 

"Theo ý ta, đều tại Phân tiểu nương người cứ lo nghĩ xa xôi, đa sầu đa cảm, làm như cô nương nhà ngoại người ham gả chồng lắm không bằng."

 

02

 

Hôn ước giữa ta và Bùi Ngạn mà Thu Đường vừa nhắc tới, vốn bắt nguồn từ một ân tình cũ giữa Đại phu nhân và mẹ ta.

 

Năm xưa, Đại phu nhân thân thể suy nhược, khó sinh nở. Sau khi sinh hạ Bùi Ngạn, cả hai mẹ con đều mắc phải một chứng bệnh hiếm gặp.

 

Người lớn thì còn đỡ, có thể dùng đủ loại t.h.u.ố.c bổ quý hiếm để chống chọi qua ngày. Nhưng Bùi Ngạn khi đó còn quá nhỏ, cơ thể hư nhược không chịu nổi đồ quá bổ, đại phu thẳng thắn lắc đầu nói đứa trẻ khó lòng sống qua mùa xuân năm ấy.

 

Toàn Bùi  phủ vắt óc tìm cách. Cầu y hỏi t.h.u.ố.c khắp nơi, thậm chí kinh động đến cả ngự y trong hoàng gia, vậy mà cũng hoàn toàn bất lực.

 

Cuối cùng, Phân tiểu nương — tức là di mẫu của ta, vốn là thiếp thất của Bùi gia — mới nhắc đến phái y học Lâu Đông ở quê nhà Thái Thương của bà, vốn có danh tiếng lẫy lừng trong việc chẩn trị các chứng bệnh lạ.

 

Bùi Thị lang khi ấy bèn đưa Đại phu nhân theo, ôm tâm lý thử vận may một phen, cùng Phân tiểu nương quay về Thái Thương một chuyến.

 

Thời điểm đó, cha ta đang nhậm chức Tri châu Thái Thương. Sau khi Bùi gia đến Thái Thương, họ liền đi thẳng tới phủ của chúng ta để xin tá túc.

 

Lúc này Phân tiểu nương mới biết, tỷ tỷ ruột của mình những năm qua bệnh tật quấn thân, t.h.u.ố.c thang không dứt. Vì không muốn muội muội phải lo lắng nên mẹ ta mới giấu nhẹm đi.

 

03

 

Vị trung y giỏi nhất Thái Thương lúc ấy đang có mặt tại phủ ta để bắt mạch cho mẹ, thuận tiện xem bệnh luôn cho Đại phu nhân và đứa trẻ.

 

Nào ngờ cái tiện này lại chạm đúng vào thế khó, đại phu kia lập tức lộ vẻ đăm chiêu nan giải.

 

Căn bệnh của mẹ con Đại phu nhân không phải là vô phương cứu chữa, nhưng quả thực cực kỳ khó trị, cần đến mấy vị thảo d.ư.ợ.c quý hiếm ngàn năm. 

 

Những vị t.h.u.ố.c này chỉ mọc ở chốn thâm sơn cùng cốc, tìm được một cọng đã khó như lên trời.

 

Thế nhưng ở phủ của ta, những vị t.h.u.ố.c ấy lại được gom góp vô cùng đầy đủ. Bởi lẽ mẹ ta thân thể yếu ớt, vừa vặn cũng cần những thứ này để duy trì mạng sống. 

 

Cha đã phải bôn ba bốn phương trời suốt nhiều năm ròng mới cầu xin được bấy nhiêu. Số lượng chẳng có là bao, nên xưa nay luôn phải tính toán chi li, dùng dè sẻn từng chút một.

 

Cha khuyên Bùi Thị lang nên mau ch.óng phái người đi tìm thêm t.h.u.ố.c.

 

Vẻ mặt Bùi Thị lang đầy bất lực, thở dài nói: "Đến cả các vị phải tìm kiếm bao năm qua còn chẳng có thêm, nay chúng ta mới bắt đầu đi tìm, làm sao mà kịp nữa đây..."

 

Tinh thần Đại phu nhân sụp đổ hoàn toàn, gào khóc lên: "Ngạn nhi của ta không đợi được nữa rồi, đại phu nói nó không sống qua nổi mùa xuân này đâu!"

 

Bà ta ôm c.h.ặ.t lấy Bùi Ngạn, lao thẳng đến trước giường của mẹ ta. Tiếng dập đầu xuống đất "bộp bộp" nghe thật chát chúa, trán đập mạnh đến mức rách da rướm m.á.u.

 

"Quý nhân, cầu xin người cứu lấy con trai ta. Bùi gia chỉ có độc nhất một mụn con đích tôn này, nó là niềm hy vọng duy nhất của cả phủ sau này."

 

"Xin người hãy nhìn nó, nhìn nó một cái thôi... Nó cũng giống như con của người, đều còn đỏ hỏn, nhỏ bé thế kia mà..."

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Đại phu nhân đặt Bùi Ngạn còn nằm trong tã lót lên giường của mẹ ta.

 

Mẹ ta vốn dĩ thể trạng suy nhược, lại vừa sinh tháng trước nên đang cần tĩnh dưỡng. Cha xưa nay luôn nghiêm cấm bất kỳ ai đến quấy rầy bà. 

 

Đại phu nhân đường đột xông vào mạo phạm mẹ như vậy khiến cha nổi trận lôi đình, lập tức sai gia nhân đuổi thẳng cổ gia quyến Bùi Thị lang ra khỏi phủ.

 

Nhưng cuối cùng, họ vẫn được mẹ ta lên tiếng cản lại.

 

Mẹ vén tấm chăn bông bọc quanh Bùi Ngạn ra, nhìn đứa trẻ đang bị bệnh tật giày vò đến mức khuôn mặt nhỏ nhắn nhăn nhúm lại. 

 

Trên giường lúc ấy, nằm sóng đôi bên cạnh là ta và đệ đệ vừa chào đời không lâu. Hai đứa trẻ sinh đôi chúng ta đứa nào đứa nấy hồng hào, khỏe mạnh.

 

Khẽ nhéo nhẹ vào má ta một cái, ánh mắt mẹ dời sang phía Bùi Ngạn, khẽ thở dài.

 

Bà hỏi đại phu: "Có được mấy vị t.h.u.ố.c này, bệnh của tiểu thiếu gia có thể khỏi hẳn không?"

 

Đại phu cho mẹ một câu trả lời chắc chắn: "Bệnh tuy hiếm gặp, nhưng sau khi uống t.h.u.ố.c và điều dưỡng kỹ lưỡng thì có thể trị tận gốc, sau này thể chất cũng không thua kém ai."

 

"Vậy thì tốt rồi."

 

Mẹ bước xuống giường, đỡ Đại phu nhân dậy, tự tay lau sạch vết m.á.u trên trán cho bà ta rồi nàng nắm lấy tay cha.

 

"An lang, t.h.u.ố.c không còn nhiều nữa. Giữ lại cho thiếp thì cũng chỉ là kéo dài hơi tàn được thêm vài ngày, chi bằng dùng nó để cứu lấy cả cuộc đời của đứa trẻ này đi."

 

Cha sa sầm nét mặt, trong lòng vẫn không đành.

 

Mẹ lại thở dài lần nữa: "Phu quân còn nhớ lời của vị cao tăng khi Trường Ninh chào đời không?"

 

Trước khi mẹ lâm bồn, từng có một vị cao tăng vân du qua đây. Ông dừng chân tá túc lại mươi ngày, cho đến khi ta và đệ đệ cất tiếng khóc chào đời. 

 

Ông bấm quẻ xem bát tự, nói rằng hai chị em ta là mệnh cách đầy phúc vận. Đặc biệt là ta, huệ quang thiên thành, mệnh cách cực kỳ tôn quý. 

 

Ông khuyên cha mẹ ta cứ tiếp tục tích đức hành thiện, như vậy mới có thể trợ giúp ta sau này khi bước lên vị trí tối cao sẽ được vững vàng, tiến được xa hơn.

 

Mẹ nhẹ nhàng khuyên giải cha: "Chuyện đã bày ra trước mắt, lần này coi như là tích thêm một phần thiện duyên cho Trường Ninh vậy."

 

Nghe thấy lời ấy, Bùi Thị lang lập tức kéo Đại phu nhân quỳ sụp xuống trước mặt cha mẹ ta.

 

"Phu nhân đại nghĩa, xả thân cứu mạng con trai ta! Bùi gia ta cảm kích khôn cùng, xin khắc cốt ghi tâm, thề không bao giờ quên ơn đức này! Nếu Ngạn nhi có thể bình phục khỏe mạnh, ngày sau nhất định sẽ cưới Trường Ninh làm chính thê. Bùi thị chúng ta làm quan ở kinh thành, gốc rễ thâm sâu, vững chãi, nhất định sẽ bảo bọc cho Trường Ninh một đời an lạc."

 

Kể từ đó, Bùi Ngạn được dùng t.h.u.ố.c quý. Sau khi thân thể bình phục, khỏe mạnh, hắn cùng cha mẹ trở về kinh thành.

 

Nửa năm sau, mẹ ta qua đời.

 

Đến khi ta và đệ đệ lên mười tuổi, cha vì dốc lòng đốc thúc xây dựng kênh đào mà lao lực thành bệnh, cuối cùng cũng buông tay hồng trần, đi về thế giới bên kia đoàn tụ với mẹ. 

 

May mà trong nhà vẫn còn tổ mẫu kề cận nương tựa, di mẫu ở phương xa cũng thường xuyên gửi tiền của tiếp tế. 

 

Ngày tháng tuy có phần thanh khổ nhưng nhìn chung vẫn xem là yên ổn.

 

Đến năm ta cập kê, di mẫu lặn lội quay về Thái Thương một chuyến.

 

"Trường Ninh, đã đến lúc theo di mẫu lên kinh để bàn chuyện chung thân đại sự của con rồi."

 

Khi đó, đệ đệ Trường Thăng đang ở nhà dốc sức ôn luyện chuẩn bị cho khoa cử. Còn về phần ta, tổ mẫu thương ta đã đến tuổi xuất các, chỉ mong sao ta có thể gả cho một tấm chồng tốt. 

 

Vì thế, ta đã thu xếp cùng di mẫu lên đường tới Bùi gia.

 

Lần đầu bước chân vào Bùi phủ, ta đã cảm nhận được thế nào là lầu cao cổng lớn. Cha của Bùi Ngạn từ chức Thị lang năm xưa nay đã được thăng phong làm Quốc Công.

 

Di mẫu đinh ninh trong lòng:

 

"Năm xưa tỷ tỷ có ơn cứu mạng Thế t.ử và Đại phu nhân, nghĩ lại thì hôn sự của con và Thế t.ử chắc chắn sẽ nhanh ch.óng được định đoạt thôi."

 

"Đợi sau khi hai đứa thành thân, Trường Thăng lên kinh dự thi khoa cử cũng có thể nhờ Bùi Quốc Công chỉ điểm, dìu dắt một hai, dù sao thì tiền đồ cũng rộng mở, có hy vọng hơn."

 

Nào ngờ đâu, thời gian thấm thoắt thoi đưa, chuyện hôn sự này bàn qua tính lại, cho đến nay đã kéo dài ròng rã suốt một năm trời.