04
Thu Đường là nha hoàn đắc lực nhất hầu hạ bên cạnh Đại phu nhân. Vì được nuông chiều nên nàng ta nói năng chẳng biết kiêng nể ai.
Mấy lời vừa rồi rõ ràng là ý mỉa mai, châm chọc. Thế nhưng di mẫu lại hiếm khi không nổi giận.
Sau khi Thu Đường rời đi, bà lấy chiếc gương đồng tới, ân cần cài chiếc trâm ngọc lên tóc cho ta.
"Tới kinh thành một năm rồi, đây là lần đầu tiên Đại phu nhân ban thưởng trang sức."
Mặt gương đồng phản chiếu khuôn mặt ta. Ánh sáng lành lạnh của cây trâm ngọc tôn lên mái tóc đen nhánh như mực, càng làm nổi bật nét nhuận sắc, thanh tú trên đôi má.
Di mẫu xuýt xoa: "Trường Ninh nhà ta càng lớn càng trổ mã xinh đẹp, mơn mởn, phải đeo những món trang sức thượng hạng thế này mới xứng với dung mạo nghiêng nước nghiêng thành của con."
Ta đưa tay vuốt ve cây trâm trên đầu, nhưng trong lòng cứ cảm thấy chuyện này có điều gì đó không ổn.
Việc Thế t.ử đoạt giải đầu trong hội mã cầu tuy là hiếm có, nhưng cũng chẳng đến mức khiến Đại phu nhân vui mừng hớn hở tới nhường này.
Phần thưởng này đến quá đột ngột. Mà chuyện hôn sự vốn dĩ cứ dây dưa, trì hoãn bấy lâu, nay bỗng dưng lại được chấp thuận một cách ch.óng vánh như vậy.
"Di mẫu, cây trâm này quá đỗi quý giá, lỡ làm hư hại thì không tốt, hay là chúng ta cứ cất kỹ đi trước đã."
Ta gỡ trâm xuống, bảo di mẫu cất vào hộp.
Khi Bùi Ngạn bước vào phòng, di mẫu vẫn đang nhẹ nhàng khuyên nhủ ta: "Không sao đâu, sau này con gả cho Thế t.ử, ra vào phủ đệ lớn, đương nhiên phải vận phục sức cho tươm tất, vẻ vang hơn rồi."
Ta khi ấy đang đứng đối diện với bức bình phong.
Ngay khoảnh khắc đầu tiên, ta đã nhìn thấy dáng người cao ráo của Bùi Ngạn bước vào và cũng kịp bắt trọn vẻ khinh bỉ thoáng qua nơi đáy mắt hắn khi nghe thấy những lời di mẫu vừa nói.
Lòng ta bỗng chùng xuống, vừa định lên tiếng chào hỏi thì hắn đã rảo bước đi thẳng về phía di mẫu rồi mở lời.
"Chẳng qua cũng chỉ là một món trang sức tiện tay ban cho thôi, Trường Ninh sắp sửa vào cung, quả thực không thể để mất thể diện của Bùi gia được."
05
"Vào cung?" Nụ cười trên gương mặt di mẫu bỗng chốc cứng đờ.
Nhìn thấy vẻ kinh ngạc của di mẫu, Bùi Ngạn thản nhiên buông lời giải thích, giọng điệu nhẹ tựa gió bay.
"Lạc Ương công chúa đã ban tặng khăn gấm cho ta tại hội mã cầu."
Lạc Ương công chúa chính là vị công chúa được đương kim thánh thượng hết mực sủng ái. Dù đã đến tuổi xuất các nhưng nàng vẫn chưa chịu tuyển phò mã.
Người trong kinh đều đồn đại nàng tính tình ngạo mạn, kiêu kỳ lại có phần ngang ngược, mắt nhìn người lại cực kỳ cao.
Nay, nàng lại đem chiếc khăn gấm vốn là vật tư trang kín đáo, công khai trao cho một nam t.ử ngay tại hội mã cầu đông đúc. Ý tứ trao duyên gửi gắm ấy, từ xưa đến nay ý nghĩa đã quá rõ ràng rồi.
Nghĩ lại thì, niềm vui sướng tột cùng của Đại phu nhân hóa ra cũng từ đây mà ra. Vậy còn hôn ước giữa ta và Bùi Ngạn thì sao…
Di mẫu hoàn toàn hoảng loạn: "Công chúa sắp gả cho Thế t.ử, Trường Ninh tự nhiên không dám làm lỡ dở tiền đồ vạn dặm của Thế t.ử, vậy thì hôn ước xem như hủy bỏ. Ta sẽ tự mình chọn cho Trường Ninh một tấm chồng khác, chứ sao có thể bắt Trường Ninh vào cung để làm gì..."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
"Hôn ước không hủy bỏ."
Bùi Ngạn nhấp một ngụm trà, những lời tiếp theo hắn nói ra lập tức khiến toàn thân ta lạnh toát như rơi vào hầm băng.
"Để vẹn toàn tâm nguyện của di nương, ta đã tự mình đi cầu xin công chúa..."
"Trường Ninh sẽ vào cung hầu hạ công chúa một thời gian, sau đó sẽ lấy thân phận thị nữ của công chúa làm của hồi môn gả cho ta, làm thiếp hầu hạ bên cạnh."
06
"Chuyện này sao có thể được!"
Chiếc trâm ngọc trên tay di mẫu "xoảng" một tiếng rơi xuống đất, vỡ tan thành hai nửa.
Đầu óc ta rối thành một nùi: "Thế t.ử, chuyện này người đã hỏi qua ý kiến của Đại phu nhân chưa?"
Di mẫu cũng cuống quýt muốn xác nhận: "Phải đấy, chuyện trọng đại như thế này, sao Thế t.ử lại tự mình định đoạt được?"
Thế nhưng câu trả lời sau đó của Bùi Ngạn đã hoàn toàn dập tắt chút hy vọng cuối cùng còn sót lại.
"Đương nhiên là hỏi qua rồi, mẹ cũng thấy sắp xếp như vậy là vô cùng thỏa đáng."
Ta bỗng chốc rụng rời tay chân, chẳng còn chút sức lực nào nữa.
Vành mắt di mẫu đỏ hoe, nước mắt chực trào: "Phu nhân bao năm qua luôn mở miệng bảo sẽ rước Trường Ninh về làm con dâu một cách đường hoàng, thể diện, nay sao có thể nhẫn tâm đồng ý chuyện này chứ..."
Bùi Ngạn mất kiên nhẫn ngắt lời di mẫu: "Nói với người thật chẳng thông nổi."
Hắn quay sang phía ta, lạnh lùng bảo: "Trường Ninh, ngươi theo ta ra ngoài, ta và ngươi nói chuyện kỹ càng."
07
Bùi Ngạn đứng dưới cây lê ngoài sân. Hắn đưa tay bứt lấy một đóa hoa lê rồi lơ đãng xoay xoay giữa các ngón tay, ánh mắt mang đầy thâm ý nhìn về phía ta.
"Lần này thì ngươi toại nguyện, vui mừng rồi chứ?"
Vui mừng sao?
Gương mặt ta lúc này trắng bệch, chẳng còn một giọt m.á.u. Hắn nhìn từ chỗ nào mà cho là ta đang vui mừng chứ?
Cổ họng ta như bị chặn bởi một khối chì nặng trịch, nghẹn ứ đến mức khó chịu vô cùng. Ta nhất thời không thốt lên lời.
Bùi Ngạn thấy ta im lặng, liền bày ra vẻ mặt hiểu rõ, thâm trầm tiếp tục nói: "Trường Ninh, di mẫu của ngươi xót thương ngươi thì ta có thể hiểu được. Nhưng bản thân ngươi cũng nên biết điều, hiểu chuyện một chút. Dù nói hôn sự của hai ta đã định từ lâu, nhưng chúng ta..."
Nói đến đây, hắn dùng ánh mắt sâu thẳm quét qua người ta một lượt.
"Dẫu sao thân phận cũng một trời một vực, khác biệt như mây với bùn, ngươi bảo ta làm sao có thể cưới ngươi làm chính thê được đây?"
Ta ngước mắt nhìn thẳng vào hắn, trong đầu như có một tiếng nổ vang, uất nghẹn đến mức run giọng chất vấn.
"Thế t.ử nếu đã không tình không nguyện đến mức này, vậy thì ngay từ đầu tại sao còn nói ra những lời hứa hẹn kia làm gì?"