Bùi Ngạn vẫn tiếp tục dùng giọng điệu lạnh băng ấy mà nói:
"Ta nhớ ra một chuyện rồi. Ta nghe mẹ nói, từng có vị cao tăng phán rằng mệnh cách của ngươi tôn quý đến mức không thể chạm tới. Đây chính là lý do ngươi ôm ảo tưởng hão huyền, một mực muốn trèo cao gả cho ta làm chính thê đúng không?"
"Nhưng ngươi đã từng tự soi gương nghĩ lại chưa, một đứa con gái của quan Tri châu nhỏ nhoi, có thể bước chân vào phủ Quốc Công làm thiếp, so với vận mệnh gốc ban đầu của ngươi thì đã là một bước lên trời, quý không thể tả rồi!"
Hóa ra trong mắt hắn — ta đây chẳng qua chỉ là một đứa nhà quê nghèo hèn lên kinh thành hòng bám váy, kiếm chút lộc rơi lộc vãi.
Vì xuất thân không bằng hắn, nên cho dù có phải làm nô làm tì, ta cũng nên ba chân bốn cẳng biết ơn mà nhào vào làm thiếp.
Còn hắn, vì là Thế t.ử của phủ Quốc Công "tôn quý" nên hiển nhiên có cái quyền một tay định đoạt, thao túng cả cuộc đời của một người con gái.
Ta bỗng rơi vào im lặng, trầm ngâm suy nghĩ.
"Sao thế, bị ta lột trần bộ mặt thật rồi nên cứng họng, không biết phải ngụy biện thế nào nữa chứ gì?"
Bùi Ngạn buông lời giễu cợt đầy khinh bỉ, tự đắc cho rằng những lời mình vừa thốt ra là chí lý vô cùng.
Ta suy nghĩ một hồi rồi ngước lên bình tĩnh đáp trả: "Bùi Ngạn, ai ai cũng khen ngươi diện mạo phi phàm, học vấn uyên thâm, ta cứ ngỡ tính tình ngươi chắc chắn cũng phải là bậc nhân phẩm đoan chính, trọng tình trọng nghĩa. Nào ngờ đâu, ngươi mở miệng ra là buông lời vô lại, hạ thấp và bôi nhọ chính ân nhân có ơn cứu mạng mình đến nhường này. Xem ra, là do mắt ta nhìn người mù quáng, chọn nhầm người rồi. Từ nay về sau, ta sẽ không tốn dù chỉ là một chút chân tâm cho ngươi."
Lần này, đến lượt hắn nghẹn lời, rơi vào im lặng.
Một cơn gió bất chợt thổi qua. Hoa lê rào rạt trút xuống, rơi rụng đầy trên khắp bờ vai, mái tóc hắn. Hắn cứ đứng trân trân ra đó, nhìn ta chằm chằm không chớp mắt.
Mãi đến khi ta dứt khoát quay người bỏ đi, hắn mới lại lên tiếng.
"Hứa Trường Ninh, ngươi quả thực là một kẻ miệng lưỡi sắc sảo, ghê gớm."
"Nhưng dù có là xuất thân từ gia đình nhỏ môn hộ thấp kém, ngươi chắc cũng thừa biết sự lợi hại của hoàng gia đúng chứ? Chuyện đã giao ước với Lạc Ương công chúa thì không thể có chuyện lật lọng, nuốt lời dễ dàng vậy đâu. Đệ đệ ở quê nhà của ngươi sắp sửa lên kinh thành để tham gia kỳ thi mùa xuân rồi, nếu lúc này để Lạc Ương công chúa biết được hắn có một tỷ tỷ chua ngoa thế này, ngươi thử tự nghĩ xem hậu quả sẽ ra sao?"
Giọng hắn lạnh buốt như một tảng băng ngày đông.
"Tháng sau, Lạc Ương công chúa sẽ tổ chức tiệc thưởng thơ, ta đã bàn định trước là sẽ đưa ngươi cùng tham dự để đưa ngươi vào cung. Bản thân ngươi tự biết cân nhắc nặng nhẹ mà quyết định xem có nên đi hay không đi đi."
Nói rồi, hắn đưa tay phủi sạch những cánh hoa rụng trên người, dứt khoát quay đầu bước đi không một lần ngoảnh lại.
11
Bùi Ngạn rõ ràng là đang đe dọa ta. Nhưng dẫu cho hắn không nói ra, bản thân ta cũng tự nghĩ đến hệ lụy này.
Chuyện đã cầu xin công chúa mà cứ vô cớ thay đổi, ai biết được vị công chúa kia sẽ có phản ứng lôi đình thế nào.
Thế lực hoàng gia vô cùng lớn mạnh, một câu nói tùy tiện của họ cũng đủ để định đoạt cái c.h.ế.t của một dân thường. Ta tuyệt đối không thể đem tương lai của đệ đệ ra đ.á.n.h cược mạo hiểm được.
Thế nhưng nếu thực sự phải thỏa hiệp vào cung làm thị nữ cho công chúa, rồi sau đó lại gả cho cái loại người như Bùi Ngạn làm thiếp hầu hạ, thì cả cuộc đời hạnh phúc của ta coi như cũng đặt dấu chấm hết từ đây.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Đầu óc ta rối bời như một mớ bòng bong.
Ta lẳng lặng một mình bước đến góc khuất yên tĩnh bên cạnh hòn giả sơn để chấn chỉnh lại dòng suy nghĩ, nghĩ ngợi miên man đến mức quên cả thời gian.
Đến khi di mẫu hớt hải tìm được ta thì trời đã sập tối từ lâu.
"Trường Ninh, di mẫu tìm con khắp nơi mãi mới thấy!" Bà xót xa nắm c.h.ặ.t lấy bàn tay lạnh ngắt của ta: "Sao lại ngồi thẫn thờ ra ở đây thế này?"
Ta ngước đầu lên, nhìn thấy vành mắt đã khóc đến đỏ hoe của di mẫu.
"Trường Ninh đừng sợ. Di mẫu nghĩ kỹ rồi, cái gì mà thị nữ, cái gì mà thiếp chứ, di mẫu tuyệt đối không để con phải chịu uất ức, tủi nhục lớn đến thế đâu. Nghĩ lại thì tất cả những điều này đều tại năm xưa ta mù quáng, dắt cái lũ sói mắt trắng ăn cháo đá bát kia về Thái Thương mà ra. Di mẫu sẽ tự mình đến xin diện kiến công chúa, nói cho rõ ràng toàn bộ ngọn ngành sự thật năm xưa. Công chúa có trách tội thì cứ để bà già này lấy cái mạng này ra đền là xong!"
Tính tình di mẫu xưa nay vốn bộc trực, thẳng thắn, nghĩ chuyện gì cũng chỉ một đường thẳng tắp.
Ta vội vàng nắm lấy tay bà, ra hiệu bảo bà chớ nên nôn nóng.
"Di mẫu, đừng hoảng loạn, con có thể vào cung."
Sau khi quay trở về phòng, ta lập tức mở chiếc rương hành lý mang từ Thái Thương lên kinh ra, bắt đầu lật tìm kỹ lưỡng.
Di mẫu đứng bên cạnh sốt ruột không thôi: "Trường Ninh, chuyến đi này lành ít dữ nhiều, con tuyệt đối không được đi. Người ta đều đồn đại Lạc Ương công chúa được hoàng thượng nuông chiều đến mức tính khí thất thường, vui giận vô cớ... Nàng ta lần này rõ ràng là muốn gọi con vào cung để cố tình làm khó dễ, hành hạ con mà thôi!"
"Tìm thấy rồi!"
Từ tận đáy sâu cùng của rương hành lý, ta lôi ra một miếng ngọc bội bằng mỡ cừu thượng hạng.
"Quả thực là nguy hiểm. Nhưng hiện tại đã không còn cách nào khác tốt hơn, chỉ đành đ.á.n.h liều thử một phen này xem sao thôi."
12
Vài ngày trước khi tiệc thưởng thơ của Lạc Ương công chúa chính thức diễn ra, Tiểu Ngũ lại lật đật mang đồ tới viện của ta.
Mở lớp vải điều bao bọc ra, bên trong là một cặp vòng tay bằng bích ngọc quấn tơ vàng.
"Cô nương, đây là đồ Thế t.ử sai tiểu nhân mang đến tặng người."
Sau đó, gã lại tiếp tục bê vào thêm mấy bộ váy áo bằng gấm vóc thượng hạng nữa.
"Cô nương, số y phục này là Đại phu nhân ban ban thưởng, bảo rằng đợi đến ngày diễn ra tiệc thưởng thơ thì cô nương hãy diện chúng vào."
Kể từ sau trận cãi vã không vui lần trước, ta và Bùi Ngạn chưa từng gặp lại mặt nhau lần nào. Đại phu nhân cũng vậy, cứ như đang cố tình lảng tránh ta.
Di mẫu đã nhiều lần chủ động tới tìm để xin gặp mặt bà ta bàn chuyện, nhưng lần nào bà ta cũng viện cớ, khi thì bảo lên chùa thắp hương bái Phật, lúc lại nói bận đi thăm hỏi họ hàng thân thích.
Ấy thế mà hiện tại bỗng dưng lại tỏ ra ân cần, xởi lởi lạ thường.