Bình An Và Hạnh Phúc

Chương 3



08

 

Nếu đã không muốn, tại sao không nói sớm từ đầu?

 

Suốt một năm qua, đâu phải do ta mặt dày bám lấy phủ Quốc Công không chịu buông để đòi bàn chuyện cưới xin. Mà chính là thái độ, cách cư xử của cả nhà bọn họ đã khiến người ta không tài nào lường trước được kết cục bẽ bàng ngày hôm nay. 

 

Thậm chí, ta đã từng hai lần kiên quyết đòi thu dọn hành lý quay về quê nhà, nhưng lần nào cũng bị Bùi Ngạn tìm cách ngăn cản.

 

Mùa xuân năm ngoái, ngay đêm đầu tiên ta đặt chân đến phủ, Đại phu nhân đã đặt sẵn một bàn tiệc tại Xuân Đình Lâu — t.ửu lầu đắt đỏ bậc nhất kinh thành. 

 

Bà ta còn mời không ít các phu nhân, tiểu thư danh môn các gia tộc lớn tới dự cùng. 

 

Hôm đó bà ta khóc đến đỏ cả mắt, sụt sùi nói cuối cùng cũng đợi được đến ngày ta khôn lớn trưởng thành, sau này nhất định sẽ thay người mẹ quá cố của ta chăm sóc ta thật chu đáo.

 

Về sau, bà ta sai người sửa sang lại một biệt viện nằm ngay sát cạnh viện của di mẫu. Căn phòng được trang hoàng vô cùng tinh tế, ấm áp để ta dọn vào ở.

 

"Trường Ninh, kinh thành phồn hoa đô hội hơn Thái Thương nhiều, cứ để Ngạn nhi dẫn con đi tham quan, mở mang tầm mắt."

 

Bùi Ngạn tuân theo sự sắp xếp của bà, đã nhiều lần dẫn ta ra ngoài dạo phố.

 

Thời gian đầu, mỗi lần cùng đi chơi, trên gương mặt Bùi Ngạn hiếm khi nào thấy được nụ cười. 

 

Hắn lúc nào cũng đi phía trước, bỏ mặc ta lại một quãng xa tít tắp phía sau, làm như ta là mãnh thú đáng sợ lắm vậy.

 

Thế là, một lần, hai lần, rồi ba lần… Đến lần thứ tư hắn tới tìm để rủ ta ra ngoài, ta đã thẳng thừng từ chối. 

 

Tính toán kỹ ra thì khi ấy ta đã ở Bùi phủ được hơn một tháng trời.

 

Sáng sớm hôm đó, ta đã tự mình thu xếp gọn toàn bộ hành lý.

 

"Thế t.ử nếu đã không thích Trường Ninh, vậy thì hôn ước của chúng ta cứ xem như hủy bỏ từ đây đi. Ta sẽ quay về Thái Thương, không tiếp tục ở lại làm phiền mọi người nữa."

 

Bùi Ngạn nghe vậy lập tức tỏ thái độ không bằng lòng.

 

"Trường Ninh cô nương, mắt nhìn của ngươi cũng nên phóng tầm mắt ra xa một chút đi. Hôn ước giữa hai ta là lệnh của cha mẹ, sao có thể nói bỏ là bỏ ngay được? Ngươi đã hỏi qua ý kiến di mẫu của ngươi chưa?"

 

Hỏi thì hỏi, nhưng ngay khi ta vừa định đi tìm di mẫu để thưa chuyện thì Tiểu Ngũ — tiểu tư thân cận bên người hắn — đã mang tới một chiếc áo khoác ngắn bằng gấm dệt họa tiết du ngư.

 

"Cô nương, đây là loại vải Phù Quang đang thịnh hành và được săn đón nhất hiện nay đấy. Thế t.ử đã đặc biệt sai người ngày đêm may gấp bộ y phục này để tặng cô nương, bảo rằng sau này ra ngoài dạo chơi, diện vào trông sẽ tươi tắn, mới mẻ hơn."

 

Di mẫu đứng bên cạnh cười híp cả mắt, quả quyết bảo Bùi Ngạn rõ ràng là đã động lòng, để tâm đến ta rồi. Ta siết c.h.ặ.t tấm áo trong tay, những lời định nói với di mẫu cuối cùng lại nuốt ngược vào trong bụng.

 

Hôm đó Tiểu Ngũ còn hết lời khuyên nhủ: 

 

"Cô nương đừng nhìn Thế t.ử trước mặt người có phần câu nệ, khép nép nhé. Chứ trước mặt tiểu nhân, ngài ấy luôn khen cô nương dung mạo thanh tú, xinh đẹp. Chỉ là từ trước tới nay chưa từng được mặc loại gấm vóc thượng hạng, lại chưa biết cách phục sức, điểm phấn tô son mà thôi, thế nên hiện tại mới vội vàng sai người may quần áo cho cô nương đấy."

 

"Thế t.ử nhà chúng ta tài hoa xuất chúng, tướng mạo phi phàm, chỉ là từ nhỏ tính tình đã ngạo mạn, cô độc, không biết nói lời đường mật dỗ dành người khác, cô nương xin hãy bao dung ngài ấy nhiều hơn một chút."

 

Đêm hôm đó, ta nằm suy nghĩ rất lâu. 

 

Nghĩ lại thì Bùi Ngạn quả thực từ diện mạo cho đến học vấn đều thuộc hàng xuất sắc. Thế là, ôm tâm lý thử cố gắng thêm một chút xem sao, ta đã lựa chọn ở lại.

 

Về sau, khi ta diện bộ y phục mới kia vào, ánh mắt Bùi Ngạn rõ ràng đã hiện lên vẻ kinh diễm. Chỉ có điều ngay sau đó, hắn không còn nhiều thời gian rảnh rỗi để đưa ta đi dạo phố nữa.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Nghe nói trong cung dạo này đang rộ lên phong trào đ.á.n.h mã cầu. Đại phu nhân đã đặc biệt mời danh sư về phủ để dạy riêng cho Bùi Ngạn, mỗi lần Bùi Ngạn ra sân tập cầu đều nhất quyết gọi ta đi cùng.

 

"Ngươi cứ ngồi một bên mà xem, cũng là để mở mang tầm mắt, thêm phần hiểu biết."

 

Cứ như vậy, ta đã ngồi bên rìa sân bóng bồi hắn suốt một mùa mã cầu. Những lúc rảnh rỗi trên khán đài, ta lại lôi quạt tròn ra thêu thùa. 

 

Những khi hắn mệt, chạy lại gần liền ghé đầu vào tò mò hỏi ta: "Thêu cái gì thế này? Sao ta chưa từng thấy qua bao giờ."

 

Ta thật thà bảo hắn: "Thêu hình Long Sư."

 

"Đó là thứ gì vậy, sao trông quê mùa, thô kệch thế kia?"

 

Quê mùa? Lần đó ta đã thực sự nổi giận lôi đình. 

 

Ta nghĩ, hóa ra tận sâu trong thâm tâm, hắn chung quy vẫn là kẻ khinh ghét, chẳng hề tôn trọng ta.

 

Lần đó, ta để lại một bức thư cho di mẫu rồi lẳng lặng bước lên cỗ xe ngựa quay trở về Thái Thương. Nào ngờ đâu Bùi Ngạn lại ngày đêm thúc ngựa, phi nước đại đuổi theo chặn đường ta.

 

09

 

"Nói sớm cái gì chứ?"

 

Bùi Ngạn ra vẻ như hoàn toàn không hiểu ý ta muốn nói là gì.

 

Ta thẳng thắn, dứt khoát vặn hỏi hắn: "Nếu ngươi đã coi khinh ta đến thế, vậy cuối mùa hạ năm ngoái, trên đường ta trở về Thái Thương, tại sao ngươi lại dùng đủ mọi cách để giữ ta lại? Ngươi còn nhớ rõ những lời chính miệng ngươi thốt ra lúc đó không?"

 

Bùi Ngạn tỏ vẻ thiếu kiên nhẫn đáp: "Nhớ rõ chứ."

 

Hắn thừa nhận chuyện này cũng thật nhanh ch.óng : "Ta nói ta muốn ở bên ngươi."

 

Ta hít một hơi thật sâu, cố nén chút tủi nhục, ngượng ngùng trong lòng xuống để sửa lại lời hắn: "Không, nguyên văn lời ngươi nói lúc đó là: 'Trường Ninh, ta đối với ngươi là thật tâm có ý. Ngươi mau theo ta quay về Bùi gia đi, ta nhất định sẽ cưới ngươi làm chính thê'. Ngươi còn giải thích rằng trước đây ngươi ăn nói thiếu suy nghĩ, có nhiều chỗ mạo phạm, sau này ngươi sẽ chú ý sửa đổi. Ngươi còn bảo bản thân bận rộn chuẩn bị khoa cử, tập luyện mã cầu nhưng chuyện hôn sự của hai ta đợi sau khi ngươi thi cử xong xuôi chắc chắn sẽ có định đoạt."

 

Nghe đến đây, Bùi Ngạn bực dọc vò nát đóa hoa lê trong lòng bàn tay.

 

"Ngươi cứ nói lời vòng vo tam quốc mãi, rốt cuộc là muốn nói cái gì? Bây giờ còn chưa tới kỳ thi khoa cử mà chuyện đã có định đoạt sớm rồi đấy thôi. Thế mà ngươi ngược lại lại giãy nảy lên không bằng lòng."

 

Mặt ta đỏ bừng lên vì tức giận, trong lòng uất nghẹn đến mức khó chịu khôn cùng.

 

"Bắt ta vào cung làm thị nữ hầu hạ người ta, rồi sau đó quay về làm thiếp cho ngươi, ngươi bảo làm sao ta có thể bằng lòng cho được? Bùi Ngạn, ngươi lật lọng, thất hứa, hủy hoại cả cuộc đời của một nữ t.ử như vậy, lương tâm của ngươi bị ch.ó tha rồi sao?"

 

10

 

Ta vốn dĩ xưa nay tính tình ôn hòa, nhẫn nhịn. 

 

Từ ngày bước chân vào Bùi phủ đến giờ, chưa từng lớn tiếng hay nói lời nửa câu cay nghiệt. Bùi Ngạn có chút sửng sốt, trố mắt nhìn ta.

 

"Không ngờ tới, ngươi thế mà cũng có chút ngạo cốt, tự trọng đấy."

 

Từ sâu trong cổ họng hắn bỗng phát ra một tiếng cười khẩy đầy lạnh lùng.

 

"Hủy hoại cuộc đời ngươi sao? Trường Ninh, ta vốn tưởng ngươi là thật lòng ái mộ con người ta, nay xem ra, thứ ngươi ái mộ chẳng qua chỉ là cái danh phận Thế t.ử Phu nhân cao quý kia mà thôi chứ gì?"

 

Ta thẫn thờ mất một lúc. 

 

Đây là cái thứ lý lẽ quái t.h.a.i gì vậy?