Bồ Tát Trì Trì Quy

Chương 4



Ta dắt Tiểu Hoàng trốn sau một gốc sam, căng thẳng đến mức không dám thở mạnh.

 

Đúng lúc ấy, cửa miếu “két” một tiếng mở ra, Bồ Tát đại nhân bước ra ngoài.

 

🍊 Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 🤗 🍊 🤟
🍊 Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ 🫶
🍊 Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^

Không còn là bộ y phục cũ giản dị trong ký ức, hắn khoác một thân cẩm y màu nguyệt bạch, nơi cổ tay thêu dày hoa văn bàn long dạng ly bằng chỉ vàng, dưới ánh nắng phản chiếu ánh lạnh lẽo trang nghiêm.

 

Theo từng bước chân của hắn, toàn bộ thị vệ áo giáp nghiêm chỉnh đồng loạt khom người:

 

“Cung nghênh điện hạ hồi cung.”

 

Âm thanh đồng đều vang dội, làm tuyết đọng trên cành thông rơi lả tả, cũng khiến tim ta thắt c.h.ặ.t trong khoảnh khắc.

 

Hắn… quả thật là Nhị hoàng t.ử.

 

“Gâu gâu!”

 

Chỉ một thoáng thất thần, Tiểu Hoàng bỗng lao khỏi chân ta, như tia chớp vàng vui sướng, chạy thẳng về phía thân ảnh đang được mọi người vây quanh.

 

Ta hoảng hốt đuổi theo, lại bị một nhóm thị vệ chặn lại.

 

“Lui xuống.”

 

Thẩm Yến Trì nhìn thấy ta và Tiểu Hoàng, không chút do dự liền bước về phía này.

 

“Bồ Tát đại nhân…” Ta theo phản xạ thì thầm gọi, rồi vội vàng che miệng.

 

Khóe môi hắn gần như không thể nhận ra khẽ cong lên, cũng không sửa lại cách xưng hô sai lầm ấy:

“Hứa Thanh Chi, bình tâm nguyện ta đã mang theo. Những tâm nguyện của cô, ta sẽ giúp côthực hiện hết.”

 

Trong khoảnh khắc ấy, tim ta như bị thứ gì chích mạnh, bất chợt nhớ tới lời Sở Triệt nói muốn hủy hôn, liền buột miệng:

“Bồ Tát đại nhân, ta… ta còn một tâm nguyện nữa…”

 

“Điện hạ, không còn sớm nữa, bệ hạ vẫn đang chờ người trong cung.”

 

Một chiếc áo choàng lông cáo trắng dày nặng được dâng lên bên cạnh Thẩm Yến Trì.

Vị công công lão luyện kia tuy ánh mắt như vô tình lướt qua ta, nhưng lại mang theo sự dò xét và cảnh cáo nặng nề.

 

Những lời đã lên đến môi, bỗng chốc nghẹn lại.

 

Ta chợt nhận ra, Thẩm Yến Trì là Nhị hoàng t.ử sắp hồi cung, đã không thể tiếp tục làm Bồ Tát đại nhân của riêng ta nữa.

 

Thế nhưng, Thẩm Yến Trì lại nhận lấy áo choàng, khoác lên người ta.

Đôi mắt nâu nhạt của hắn chăm chú khóa c.h.ặ.t ánh nhìn ta, giọng nói trầm thấp mà dịu dàng:

 

“Còn tâm nguyện gì nữa, đừng sợ, từ từ nói.”

 

Ta chớp mắt, cố gắng nở nụ cười tươi nhất:

“Chi Chi nguyện Nhị hoàng t.ử điện hạ từ nay về sau mọi việc đều thuận lợi, thân thể an khang, tâm ý tự tại.”

 

Thẩm Yến Trì khựng lại, rồi nhét vào tay ta một khối ngọc bài:

“Sau này nếu có chuyện, cứ vào cung tìm ta.”



 

07

 

Ta nắm c.h.ặ.t ngọc bài trong tay, trở về Sở phủ.

 

Vừa bước vào sân, bên ngoài viện đã vang lên một tràng bước chân dồn dập.

 

Sở Triệt gần như húc bật cánh cửa viện đang khép hờ, ánh mắt như những cây đinh tôi lửa, ghim c.h.ặ.t vào chiếc hồ cừu ch.ói mắt trên người ta:

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

“Hứa Thanh Chi, mặc thứ phô trương thế này ra ngoài, sợ người khác không biết ngươi trèo cao bám được Thẩm Yến Trì sao?”

 

Ta bị hắn quát lùi lại nửa bước:

“A Triệt, ta đi hoàn nguyện, vừa hay gặp Nhị hoàng t.ử hồi cung, ngài ấy sợ ta lạnh nên…”

 

“Một hoàng t.ử bị giam lỏng thì có thể giúp ngươi thực hiện được tâm nguyện gì? Hứa Thanh Chi, ngươi đừng quá ngây thơ. Ta đã dò hỏi rõ rồi, lần này Thẩm Yến Trì hồi cung chỉ vì thọ thần của Thái hậu. Mẫu phi hắn mưu phản, đời này chú định không thể ngóc đầu lên được.”

 

Nghe xong lời Sở Triệt, lòng ta mãi không yên.

 

Rõ ràng Bồ Tát đại nhân chính mình còn bị giam cầm, vậy mà vẫn từng điều từng điều giúp ta hoàn thành tâm nguyện.

 

Một Nhị hoàng t.ử tốt như vậy, mẫu phi của hắn sao có thể mưu phản được?

 

Ta định lên tiếng bênh vực Nhị hoàng t.ử, thì Sở Triệt đã nhìn thấy ngọc bài trong tay ta.

 

“Đây là thứ gì? Là tín vật định tình Thẩm Yến Trì cho ngươi sao?”

 

Giọng hắn như bị ép ra từ kẽ răng, ngang ngược vươn tay tới cướp ngọc bài.

 

Tiểu Hoàng vẫn luôn ngồi chồm hỗm bên chân ta bỗng bật dậy, dùng hàm răng sắc nhọn c.ắ.n rách mu bàn tay Sở Triệt.

 

“Súc sinh!”

 

Sở Triệt giận dữ, một cước đá văng Tiểu Hoàng, còn chộp lấy cây chổi định đ.á.n.h.

 

Lưu ma ma vội vàng chắn trước ta và Tiểu Hoàng:

“Công t.ử bớt giận, tiểu thư tâm tính thuần khiết, không hiểu triều cục…”

 

“Nàng không hiểu, bà cũng không hiểu sao? Lưu ma ma, bà đừng quên, lão gia và phu nhân nhà bà năm xưa c.h.ế.t trong tay ai!”

 

Lưu ma ma liên tục dập đầu xin tha.

 

Sở Triệt nhìn ta đang ôm c.h.ặ.t Tiểu Hoàng co rúm dưới đất run rẩy, giọng lạnh như mưa băng:

 

“Biết rõ Hứa Thanh Chi là kẻ ngốc mà còn dám để nàng ta chạy lung tung. Nàng ta bị lừa cũng thôi, nếu liên lụy đến Sở gia, ta cũng không bảo vệ nổi các ngươi.”

 

Ta bỗng ngẩng đầu, đối diện ánh nhìn khinh miệt của hắn, giọng không lớn nhưng mang theo sự không phục rõ ràng:

“A Triệt, Nhị hoàng t.ử không hề lừa ta.”

 

Sắc giận trên mặt Sở Triệt khựng lại trong thoáng chốc, rồi nhanh ch.óng bị một nỗi thẹn quá hóa giận sâu hơn thay thế:

“Hứa Thanh Chi, ai sẽ thật lòng giúp một kẻ ngốc thực hiện tâm nguyện? Thẩm Yến Trì chẳng qua chỉ lợi dụng ngươi mà thôi!”

 

Lời hắn như con d.a.o cùn, rạch mở vết nứt trong tim ta.

 

Trước kia, Sở Triệt cũng từng đối xử với ta rất tốt.

 

Sau khi cha mẹ qua đời, ta chịu kích thích, tâm trí không còn vẹn toàn, phản ứng chậm chạp.

 

Chính hắn là người đưa ta về Sở gia, cầu xin Sở đại nhân thu nhận ta.

 

Hắn dạy ta nhận chữ, dạy ta đọc thơ, lén nhét đồ ngon cho ta, thường xuyên mang về những món đồ nhỏ mới mẻ.

 

Chỉ cần có kẻ dám cười nhạo ta là đồ ngốc, còn chưa kịp để ta phản ứng, hắn đã xắn tay áo lao lên đ.á.n.h người.

 

Một Sở Triệt tốt như vậy, rốt cuộc là từ khi nào bắt đầu thay đổi?

 

Có lẽ là từ khi hắn được chọn làm bạn đọc của Thái t.ử, quen biết ngày càng nhiều con cháu thế gia, rồi lại kết giao với vị tiểu thư Phương Minh Châu tài mạo song toàn của phủ Thái phó.

 

Ánh mắt hắn nhìn ta dần dần chỉ còn lại sự thiếu kiên nhẫn và xa cách.

 

Thậm chí còn giống như người khác, gọi ta là “tiểu ngốc t.ử”, cùng Phương Minh Châu trêu chọc ta làm vui.