Ta không nhịn được, khẽ hỏi:
“A Triệt, vậy… huynh đối với ta, có thật lòng không?”
Sở Triệt trầm mặc hồi lâu, như giận dỗi mà ép ra mấy chữ:
“Tất nhiên là có.”
Từ sau ngày đó, số lần hắn tới thăm ta lại nhiều hơn cả nửa năm trước cộng lại, thái độ của trên dưới Sở gia đối với ta cũng trở nên vô cùng vi diệu.
Không còn ai cắt xén phần lệ của ta nữa, than sưởi được đưa tới đầy đủ hơn, cơm nước cũng tinh tế hơn, thậm chí còn có tiểu tư dẫn gánh tạp kỹ vào viện ta diễn xiếc khỉ.
Chỉ là những thứ đã xem qua một lần, xem lại lần thứ hai ta đã chẳng còn mấy hứng thú.
Trong lòng ngược lại càng thêm nhớ Bồ Tát đại nhân.
Hắn hồi cung đã nửa tháng, nhưng chưa từng quên tâm nguyện của ta.
Pháo hoa đêm Đông Chí, chiếc diều thỏ treo trên cây, tấm chăn bông dày đột nhiên xuất hiện trong viện… ta biết, tất cả đều là do hắn sắp xếp.
Chỉ có Bồ Tát đại nhân mới thật sự hữu cầu tất ứng.
Đáng tiếc, ta lại không thể hoàn nguyện.
Không ngờ rằng, hôm ấy trong Ngự Phong Lâu, ta lại gặp Bồ Tát đại nhân lần nữa.
Khi đó Phương Minh Châu đang giận dỗi Sở Triệt:
“Sở Triệt, vì sao huynh lại dẫn theo con ngốc này tới nghe hí?”
“Minh Châu, Hứa Thanh Chi cầu ta mấy lần, thật sự phiền. Dù sao ta cũng bảo nàng ta tự ngồi phía sau, không ảnh hưởng đến chúng ta.”
Hắn tự cho là đã giúp ta thực hiện tâm nguyện.
Lại không hề biết, cảm giác chua xót khi ta ngồi ở hàng sau bị người ta chỉ trỏ.
Lúc ta bất lực nhất, Bồ Tát đại nhân đã nắm tay ta, dắt lên ngồi hàng đầu, còn gọi đúng vở hí ta muốn xem.
Sở Triệt không ngồi yên được nữa, hắn vòng từ bên trái ra giữa, trông thì như cung kính hành lễ, nhưng giọng nói lại chẳng mấy dễ nghe:
“Nhị điện hạ đã hồi cung rồi, không cần tiếp tục giả làm Bồ Tát ở Tây Sơn Tự nữa.”
Thẩm Yến Trì liếc nhìn ta, trong mắt tràn ra ý cười:
🍊 Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 🤗 🍊 🤟
🍊 Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ 🫶
🍊 Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^
“Hứa Thanh Chi cầu Phật giữa ngày tuyết, thành tâm đến cực điểm. Ta đã nhận bình tâm nguyện của nàng, tự nhiên phải giúp nàng trọn vẹn tâm nguyện.”
“Không cần điện hạ bận tâm, Chi Chi có Bồ Tát của nàng.”
Ta còn đang nghi hoặc ta lấy đâu ra Bồ Tát, Thẩm Yến Trì đã khẽ hừ một tiếng:
“Đi xem hí cùng nữ t.ử khác, đến việc Chi Chi muốn xem vở gì, muốn ngồi hàng đầu cũng không biết. Bồ Tát kiểu ấy, không cần cũng được.”
Sở Triệt giận tới cực điểm, nắm c.h.ặ.t nắm tay, quay sang gầm thấp với ta:
“Hứa Thanh Chi, xem đủ chưa, nên đi rồi.”
“Chưa đủ, chưa đủ!” Ta lắc đầu, ngẩng mặt nói, “A Triệt, huynh và Phương Minh Châu về trước đi. Ta và Bồ Tát đại nhân xem thêm một lát nữa.”
09
Khi ta trở về Sở phủ thì trời đã vào giờ Dậu.
Bọn nha hoàn tưởng ta còn chưa về, tụ tập dưới chân tường viện thì thầm bàn tán:
“Thiếu gia cuối cùng cũng nghe theo lời lão gia phu nhân, ngày mai sẽ tới phủ Thái phó dạm hỏi rồi.”
“Phương tiểu thư tài mạo song toàn, đúng là lương phối với thiếu gia. Chỉ là… vị ở trong kia thì phải làm sao?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
“Còn làm sao được nữa? Thiếu gia nhân hậu, cho nàng ta một danh phận thiếp thất đã là ân điển lớn lao rồi. Chẳng lẽ thật sự để một kẻ ngốc làm chính thất sao?”
Thiếp thất?
Ta đứng sững tại chỗ, còn đang ngơ ngác không hiểu rốt cuộc sai ở đâu.
Lưu ma ma vốn luôn ôn hòa đã giận đến run người, kéo mạnh cửa ra mắng xua đám nha hoàn đi.
Đợi bọn họ chạy xa, ta nghe thấy tiếng nức nở bị đè nén, từng chút từng chút rơi ra từ l.ồ.ng n.g.ự.c ma ma.
“Ma ma,” ta vội tiến lên nắm tay bà, “đừng khóc nữa, Tôn đại phu đã dặn rồi, khóc nhiều hại mắt lắm.”
“Là lão nô vô dụng… lão nô có lỗi với lão gia, có lỗi với phu nhân…”
Bà quay người đi, nước mắt không ngừng rơi xuống, “nếu lão gia phu nhân còn sống, sao có thể để tiểu thư chịu ấm ức thế này… lão nô đi tìm Sở đại nhân phân xử.”
“Lưu ma ma, bà không cần uổng công đâu. Chi Chi được làm thiếp đã là kết quả tốt nhất ta và phụ thân bàn bạc ra.”
Nói xong, Sở Triệt ném một giỏ kẹo hồ lô xuống chân ta, cười đầy âm dương quái khí:
“Hứa Thanh Chi, đây là Nhị hoàng t.ử mua cho ngươi. Cha mẹ ngươi đều c.h.ế.t trong tay mẫu phi hắn, hắn bồi thường cho ngươi cũng là chuyện nên làm.”
Ta sững người, đầu ngón tay lạnh buốt.
Về cuộc biến loạn trong cung tám năm trước, về cái c.h.ế.t của cha mẹ, trong đầu ta chỉ còn vài mảnh ký ức rời rạc, nhuốm mùi m.á.u tanh, căn bản không nhớ là ai đã g.i.ế.c họ.
Vậy ra… Bồ Tát đại nhân là con của kẻ thù?
Vậy ra những bát cháo ấy, những miếng thịt ấy, những tâm nguyện lần lượt được thực hiện, chiếc hồ cừu ấm áp đến không thật kia, khối ngọc bài chạm vào đã thấy ấm…
tất cả chỉ vì mẫu phi của Thẩm Yến Trì hại ta mất đi cha mẹ?
Thế nhưng…
Thế nhưng vì sao, khi ta nhớ tới dáng vẻ hắn lặng lẽ đọc sách, nhớ tới ánh mắt kiên nhẫn lúc hắn đút ta uống cháo, nhớ tới nụ cười rất nhạt khi hắn nói “tâm nguyện của cô đều rất thú vị”…
hơi ấm ấy — thứ được chính tay hắn thắp sáng trong lòng ta — chẳng những không tắt đi, mà còn từng sợi từng sợi quấn c.h.ặ.t lấy tim ta.
Ta không tin giữa ta và hắn thật sự ngăn cách bởi huyết hải thâm thù.
Ta quyết định, đích thân đi hỏi hắn.
10
Cuối cùng cũng đợi được đến Tết Nguyên Tiêu.
Sở Triệt lại một lần nữa bỏ ta lại để bầu bạn cùng Phương Minh Châu dạo hội đèn.
Nhân lúc hạ nhân không để ý, ta lén từ cửa góc chuồn ra ngoài.
Vừa định chạy vào hẻm nhỏ, liền đ.â.m sầm vào một l.ồ.ng n.g.ự.c mang theo mùi hương nhàn nhạt.
Là Thẩm Yến Trì.
“Hứa Thanh Chi, ta đến đón cô đi xem hội đèn.”
Đôi mắt nâu của hắn sáng như sao trời, khiến tim ta đập loạn.
Nhưng ta không quên việc chính, ngẩng mặt hỏi rất nghiêm túc:
“Điện hạ, có phải mẫu phi của ngài đã hại c.h.ế.t cha mẹ ta không?”
Ánh mắt hắn khẽ run, lắc đầu:
“Không phải.”