Bồ Tát Trì Trì Quy

Chương 6



Ta thở phào nhẹ nhõm, kéo tay hắn đi về phía Trường An náo nhiệt nhất:

“Không phải là tốt rồi, đi xem đèn thôi!”

 

Hội đèn người đông như nước chảy.

 

Khi Thẩm Yến Trì đi cùng ta mua tranh kẹo đường, Sở Triệt và Phương Minh Châu vừa đúng lúc sóng vai đi tới.

 

Nhìn thấy ta, lại nhìn thấy nam t.ử bên cạnh ta, nụ cười trên mặt Sở Triệt lập tức đông cứng thành băng.

 

“Hứa Thanh Chi! Ai cho phép ngươi tự ý ra ngoài!”

 

Ta bị hắn quát đến rụt người lại, theo phản xạ né sát về phía Thẩm Yến Trì.

Chỉ một động tác nhỏ ấy thôi, đã hoàn toàn châm ngòi cho cơn giận của Sở Triệt.

 

“Qua đây!” Hắn vươn tay kéo ta, cổ tay lại bị một bàn tay thon dài khác vững vàng giữ c.h.ặ.t.

 

Thẩm Yến Trì bước lên nửa bước, hoàn toàn che chắn ta phía sau.

 

“Sở Triệt, Hứa Thanh Chi không muốn đi theo ngươi.”

 

Sở Triệt như bị giẫm phải đuôi, giật mạnh tay về, cười lạnh:

“Nhị hoàng t.ử, Hứa Thanh Chi có muốn đi với ta hay không thì liên quan gì tới ngươi? Nàng là vị hôn thê của ta, chuyện giữa ta và nàng còn chưa đến lượt người ngoài xen vào!”

 

“Vị hôn thê?”

Thẩm Yến Trì bình thản nói,

“Nếu ngươi thật sự coi Chi Chi là vị hôn thê, vì sao lừa nàng trong ngày phong tuyết một mình tới Tây Sơn Tự, lại mua chuộc phu xe bỏ nàng giữa đường?

Nếu ngươi coi Chi Chi là vị hôn thê, vì sao năm nào cũng cùng nữ t.ử khác dạo hội đèn, còn để nàng lại một mình trong viện vắng Sở gia?

Nếu ngươi coi Chi Chi là vị hôn thê, vì sao đến cả ma ma thân cận nhất của nàng ngươi cũng không chịu cứu chữa?”

 

Mỗi một câu hỏi, sắc mặt Sở Triệt lại trắng thêm một phần.

 

Ta cũng bàng hoàng nhận ra — suốt tám năm qua, vì nhớ ân thu lưu của Sở Triệt, ta đã âm thầm chịu đựng biết bao ấm ức.

 

Nhưng điều khiến ta càng không ngờ tới, là lời nói tiếp theo của Thẩm Yến Trì:

 

“Sở Triệt, nếu ngươi coi Chi Chi là vị hôn thê, thì không nên chiếm giữ gia sản nhà họ Hứa!”

 

Lời ấy như mũi khoan băng, đục thẳng vào đầu óc ta, ong ong không ngừng.

 

Gia sản?

Gia sản gì?

 

Sở Triệt luôn cười nhạo ta ăn không ngồi rồi ở Sở gia, ta làm sao có gia sản?

 

“Nhà họ Hứa suy bại, Sở gia hảo tâm thu nhận Hứa Thanh Chi, nếu không nàng sớm đã lưu lạc không biết nơi đâu, càng đừng nói giữ được gia sản!”

Sắc mặt Sở Triệt biến đổi đột ngột, ánh mắt cũng trở nên chột dạ,

“Hơn nữa, mấy thửa ruộng nát mấy gian cửa hàng rách thì đáng giá bao nhiêu tiền.”

 

Thẩm Yến Trì nhìn Sở Triệt một lát, rồi chuyển ánh mắt sang gương mặt mờ mịt của ta:

 

“Hứa Thanh Chi, điền trang, cửa tiệm và bạc tiền cha mẹ cô để lại, quy ra hiện ngân khoảng ba vạn bảy nghìn lượng.

Từ năm cô tám tuổi nương nhờ Sở gia, toàn bộ sản nghiệp ấy đều do Sở gia quản lý.

Suốt tám năm, Sở gia có từng đưa cho cô một phân một hào lợi tức nào không?

Có từng cho cô xem qua dù chỉ một lần sổ sách không?”

 

Ta hoàn toàn sững sờ:

“Chưa từng.”

 

Dân chúng xem náo nhiệt đã nghe hiểu ý trong lời Thẩm Yến Trì, bắt đầu chỉ trỏ Sở Triệt.

 

Sở Triệt không chịu nổi nữa, hung hăng hỏi ta:

“Hứa Thanh Chi, ngươi tin hắn hay tin ta?”

 

Ta nhìn gương mặt méo mó của Sở Triệt, rồi lại nhìn đôi mắt bình tĩnh của Nhị hoàng t.ử, dứt khoát nắm lấy tay hắn:

 

“Phải. Ta tin ngài ấy.”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Sở Triệt còn muốn gây sự, nhưng Trần Xuyên đã ra tay chặn lại.

 

Đến lúc này ta mới phát hiện —

Trần Xuyên căn bản không phải thợ săn,

mà là thị vệ thân cận của Thẩm Yến Trì.



 

11

 

Sau phen náo loạn ấy, tâm trạng ta sa sút thấy rõ.

Thẩm Yến Trì bèn đề nghị đưa ta ra bờ sông thả đèn.

 

“Viết một điều tâm nguyện đi.”

Hắn đưa b.út cho ta.

 

Ta ôm chiếc đèn Khổng Minh, nhìn mặt sông lấp lánh, còn đang nghĩ không biết nên viết gì, thì bỗng thấy có người rơi xuống nước.

 

Người ấy ta nhận ra — là Túy Chi tỷ tỷ, thiếp thất của Tiểu Hầu gia.

Trước kia tỷ ấy từng giúp ta, là người cực kỳ tốt bụng, nên ta chẳng kịp nghĩ nhiều, lập tức nhảy xuống sông cứu người.

 

May mà tỷ ấy trôi chưa xa, ta thuận lợi kéo được lên bờ.

 

Vừa kịp thở dốc, đã nghe có kẻ nói Túy Chi tỷ tỷ là cố ý nhảy xuống nước để tranh sủng của phu quân.

 

Ta tức đến không chịu nổi, chỉ thẳng vào một bóng người hoảng loạn trên bờ:

“Rõ ràng là nha hoàn kia đẩy tỷ ấy!”

 

Thế nhưng chủ nhân của nha hoàn — phu nhân Tiểu Hầu gia — lại vu oan cho ta:

“Hứa Thanh Chi, ngươi là kẻ ngốc, nhìn lầm cũng chưa biết chừng.”

 

“Ta thật sự đã nhìn thấy!”

 

“Cha ta là Tể tướng đương triều, ta nói ngươi nhìn lầm thì chính là nhìn lầm!”

 

Ta gấp đến mức nước mắt đảo quanh, theo bản năng nhìn về phía Thẩm Yến Trì:

“Bồ Tát đại nhân, ta không nói dối.”

 

Lông mày hắn trầm xuống, trong giọng nói mang theo cơn giận bị kìm nén:

“Nữ nhi của Tể tướng thì có thể đảo lộn trắng đen, tùy ý vu khống người khác sao?”

 

Hắn liếc mắt ra lệnh:

“Người đâu, áp giải nha hoàn này tới nha môn.”

 

Ta vốn tưởng Kinh Triệu Doãn sẽ trả lại công đạo cho ta và Túy Chi tỷ tỷ.

 

Mãi về sau ta mới hiểu — trước quyền thế ngập trời, ngay cả Bồ Tát đại nhân cũng có điều khó làm.

 

Tiêu Tể tướng đích thân ra mặt, đưa con gái về.

Chủ mưu bình an vô sự, còn nha hoàn thì gánh hết tội danh.

 

Những lời bàn tán của dân chúng khiến ta càng thêm bất an:

 

“Nhị hoàng t.ử vừa mới xuống Tây Sơn đã đắc tội Tiêu Tể tướng, e là tiền đồ khó lường.”

 

“Tiêu Tể tướng xưa nay thù dai, chắc chắn sẽ không buông tha Hứa Thanh Chi.”

 

“Hứa Thanh Chi hiện vẫn ở Sở gia, vậy Sở gia có bị liên lụy không?”

 

Ta túm c.h.ặ.t vạt áo, cúi đầu đi theo sau Thẩm Yến Trì:

🍊 Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 🤗 🍊 🤟
🍊 Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ 🫶
🍊 Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^

“Bồ Tát đại nhân, ta có nên tới xin lỗi Tiêu Tể tướng không?”

 

“Không cần.” Thẩm Yến Trì xoa đầu ta, “Người sai không phải là cô. Không có cô, Tiêu tướng cũng sẽ đối phó với ta.”

 

Ta không hiểu vì sao Tiêu tướng lại muốn đối phó Bồ Tát đại nhân.

Chỉ biết Tiêu tướng được Thái t.ử tín nhiệm sâu sắc, quyền khuynh triều dã, bất luận là Thẩm Yến Trì hay Sở gia đều phải dè chừng bảy phần.