Đêm đó, tôi nhìn gương soi suốt cả đêm.
Cô gái trong gương, mặt nổi đầy mụn trứng cá, thân hình không hề mảnh mai, giữa đôi chân mày tràn đầy vẻ lúng túng và quê mùa.
Có lẽ, Trần Mộc Phong nói đúng.
Một cô gái nhà quê như tôi, làm gì có ai thích cơ chứ?
Huống hồ đối tượng lại là anh ta, người luôn được vạn người săn đón?
Đêm đó, tôi âm thầm thu lại những tâm tư không nên có.
Thế nhưng, buổi tan học ngày hôm sau.
Anh ta, người vốn đang dưỡng bệnh ở nhà, lại xuất hiện ngay trước bàn học của tôi.
"Đi thôi," anh ta gõ nhẹ ngón tay lên bàn tôi, "Chẳng lẽ hôm nay cậu lại muốn người khác đưa về sao?"
Tôi ngẩng đầu lên thì thấy anh ta đã xoay người bước ra cửa lớp.
Nhìn theo bóng lưng thanh mảnh, thẳng tắp của thiếu niên.
Tôi nghĩ, có lẽ Hạ Nghiên nói đúng.
Anh ta chỉ là khẩu xà tâm phật mà thôi.
Những tháng ngày tưởng chừng như tăm tối rồi lại lóe sáng như thế, cứ kéo dài mãi cho đến học kỳ hai năm lớp mười hai.
Cho đến khi chuyện đó xảy ra.
…
Trong phòng bao.
Nghe thấy câu "đúng là nhìn cũng khá hơn chút" của Trần Mộc Phong, Hạ Nghiên không nhịn được đảo mắt, cau có nhìn anh ta.
"Thanh Thanh của chúng tôi luôn rất xinh đẹp, được chưa?"
"Hồi lớp mười hai, người thích cậu ấy đâu có ít."
"Chẳng phải năm đó cậu luôn cản đường, không cho nam sinh nào lại gần cậu ấy sao?"
"Còn nữa, sao cậu tự tin thế, cứ nghĩ cậu ấy sẽ theo đuổi cậu cả đời à?"
Bàn tay đang bóc tôm của Trần Mộc Phong khựng lại, anh ta nhếch môi:
"Chứ sao nữa?"
Hạ Nghiên bĩu môi, đáy mắt ánh lên vẻ trêu chọc:
"Cậu với cậu ấy bao lâu rồi không gặp nhau?"
"Bốn năm cậu ở nước ngoài, cậu ấy có chủ động liên lạc với cậu lần nào không?"
"Cậu chắc chắn đến thế sao, rằng cậu ấy không thích người khác?"
Sắc mặt anh ta trầm xuống ngay lập tức, nhưng giọng điệu lại vô cùng chắc chắn:
"Sẽ không đâu."
Ba chữ này, chẳng biết là để thuyết phục người khác, hay là để trấn an chính mình.
Ánh mắt anh ta rơi vào cửa phòng bao như có như không. Trong đáy mắt lướt qua một tia hoảng loạn mà ngay cả bản thân anh ta cũng không nhận ra.
Nghe điện thoại xong, tôi đẩy cửa phòng bao.
Ngẩng đầu lên, chạm ngay vào ánh nhìn của Trần Mộc Phong đang phóng tới.
Buổi họp lớp tan cuộc.
Gió đêm tháng năm thổi qua, vẫn còn mang theo chút se lạnh.
Tôi vô thức túm lấy cổ áo khoác, đứng dưới ánh đèn đường chờ Hứa Nhược Diên.
Chẳng biết từ lúc nào, một bóng người không tiếng động áp sát lại gần.
Trần Mộc Phong thản nhiên khoác chiếc áo vest lên vai tôi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Trên vải áo vẫn còn vương mùi rượu, hòa quyện cùng hương gỗ tuyết tùng nhàn nhạt.
Chân mày anh ta nhuốm vẻ say sưa, ánh mắt có chút mê ly.
"Anh uống rượu rồi, không lái xe được, em đưa anh về đi."
Tôi quay người, chạm vào đôi mắt đen sâu thẳm hòa vào màn đêm của anh ta.
Tôi hất chiếc áo vest trả lại vòng tay anh ta, giọng bình thản:
"Tự anh tìm người lái xe hộ đi."
Anh ta vững vàng đón lấy chiếc áo, nhếch môi cười, giọng nói mang theo sự lười biếng sau cơn say:
"Anh vừa về nước, em đã xuất hiện ở đây."
"Chẳng lẽ không phải cố tình về tìm anh à? Giờ còn giả bộ giữ kẽ làm gì?"
"Em đưa anh về, anh sẽ tha thứ cho việc em biệt tích không lời từ biệt bốn năm trước."
Tôi không khỏi ngẩn người.
Nếu không phải vì bà nội của Hứa Nhược Diên muốn tổ chức đám cưới ở thành phố này.
Tôi căn bản sẽ không đến đây.
Vậy mà anh ta lại cứ khăng khăng cho rằng tôi cố tình đến tìm anh ta.
Thậm chí đến tận bây giờ, anh ta vẫn đang tìm mọi cách để sỉ nhục tôi.
Tôi lười dây dưa với anh ta, bước lùi sang phía lề đường hai bước.
Trần Mộc Phong thấy tôi không thèm để ý, chậm rãi lấy điện thoại ra, xoay màn hình về phía tôi.
Trên đó là cái tên Thẩm Ninh Dao.
Cô bạn gái tin đồn từng làm mưa làm gió hồi cấp ba của anh ta.
Anh ta cúi sát gần tôi, hơi thở nồng nặc mùi rượu:
"Nguyễn Trường Thanh, em có muốn cô ấy đến đón anh không?"
Tôi vô thức lùi lại hai bước, bình tĩnh nói:
Nhật Nguyệt
"Tùy anh."
"Tốt lắm!" Anh ta nghiến răng, gật đầu thật mạnh, "Đây là em nói đấy nhé!"
"Dao Dao, anh đang ở quảng trường Tường Lý, say rồi, em đến đón anh đi."
Ánh mắt anh ta khóa c.h.ặ.t trên gương mặt tôi, rồi cố ý bồi thêm một câu:
"...Tối nay anh về chỗ em."
Trong lúc anh ta đang gọi điện thoại.
Một chiếc xe hơi màu đen đỗ lại bên đường
Tài xế nhanh ch.óng bước xuống xe, cung kính mở cửa cho tôi:
"Phu nhân, tiên sinh có việc bận, không thể đích thân đến đón người được ạ."
Tôi lắc đầu, giọng bình tĩnh:
"Không sao, chúng ta đi thôi."
Trần Mộc Phong cầm điện thoại, đứng c.h.ế.t trân tại chỗ.
Anh ta lướt nhìn biển số và nhãn hiệu xe, trong mắt lóe lên vẻ sửng sốt.
Một lát sau, anh ta cười khẩy:
"Phu nhân?"
"Vì muốn chọc tức tôi mà em thuê cả diễn viên đến à?"
"Với cái thân phận này của em, người lái được loại xe này, em nghĩ mình với tới được sao?"
Tôi lười phản ứng, đóng cửa xe lại.