"Cũng không cần phải vui mừng đến thế."
Thấy tôi ngẩn người, anh ta khẽ cười một cái.
"Chẳng qua là tiện đường đi ngang qua thôi, đưa em đi mở mang tầm mắt một chút."
Trong lúc rũ mắt, anh ta bình thản nhìn ly rượu vang đang xoay nhẹ trong tay, dường như cũng chẳng đợi tôi gật đầu.
Tôi vừa định lên tiếng thì cửa phòng bao bị đẩy ra.
Tống Triệt bước vào, vỗ vỗ vai anh ta, cười đầy ẩn ý:
"Thiếu gia họ Trần, hôm qua còn mạnh miệng bảo c.h.ế.t cũng không đến dự họp lớp cơ mà?"