Dù chúng tôi là vợ chồng trên danh nghĩa, nhưng tôi cũng mang danh nhị phu nhân nhà họ Phó, bị anh trai của chồng mượn làm phiên dịch, có hơi không hay lắm...
Tuy nhiên, Phó Hàn chỉ im lặng vài giây rồi đồng ý.
Anh ấy dứt khoát, nói một chữ "Được" rồi cúp máy, không hỏi đi đâu, mấy giờ, hay cần chuẩn bị gì cả.
Hai phút sau, điện thoại của Phó Hàn rung lên.
Khi đó anh đang từ tốn ăn bò bít tết, chín ba phần, d.a.o nĩa cắt xuống, m.á.u thịt nhàn nhạt lan ra.
Buổi sáng, quả là khẩu vị mạnh.
Cho đến khi đĩa sạch sẽ, Phó Hàn mới cầm điện thoại lên.
Tôi lén nhìn, có vẻ là tin nhắn từ Phó Thời Trinh, ghi rõ thời gian và địa điểm.
Sau bữa sáng, Phó Hàn cùng tôi đến công ty.
Tôi có chút ngạc nhiên.
Theo lời đồn, ngay cả khi đôi chân chưa bị tật, Phó Hàn đã là một công tử ăn chơi, không học vấn, không nghề nghiệp, gần như chẳng bao giờ tới công ty.
Tôi cứ nghĩ anh sẽ để tài xế đưa tôi đi.
Trên đường, Phó Hàn vẫn như mọi khi, ít nói.
Chỉ đến khi xe chuẩn bị dừng, anh quay đầu hỏi: "Có thể sẽ gặp vài từ chuyên ngành, em nắm được không?"
Dù rất muốn khoe khoang trước mặt anh, nhưng tôi biết chuyện làm ăn của Phó thị có thể lên đến hàng tỷ, không phải chuyện đùa.
Tôi đành thật thà lắc đầu: "Không chắc."
Tôi tưởng anh sẽ tìm ngay một phiên dịch chuyên nghiệp, nhưng anh chỉ nhắm mắt, tựa vào ghế nghỉ ngơi.
Vẫn là dáng vẻ thản nhiên như không.
...
Khi chúng tôi đến phòng họp, Phó Thời Trinh và đối tác nước ngoài cũng vừa bước vào.
Tôi vội vàng đứng dậy, cẩn thận chào hỏi.
Những gì xảy ra sau đó diễn ra rất suôn sẻ.
Tuy nhiên, người đảm bảo sự suôn sẻ ấy không phải là tôi mà là Phó Hàn - người mà theo tin đồn là kẻ bất tài.