Tôi vừa ngại ngùng vừa sợ hãi, vì vừa rồi bắt gặp cảnh Phó Hàn "giải quyết chuyện", nên giờ nào dám trái lời.
Nhưng.
Nghĩ đến người đàn ông vừa bị cắt đứt ngón tay, tôi lại thấy có chút thương cảm.
Tôi không phải kiểu người quá nhân từ, nhưng trong lòng vẫn dấy lên chút xót xa.
Đang phân vân thì Phó Hàn lại cất tiếng, nhìn tôi.
"Yên tâm, hắn không phải người tốt."
Tôi sững sờ, ngẩng đầu nhìn anh.
Bàn tay Phó Hàn tự nhiên đặt lên tay vịn xe lăn, thon dài và đẹp mắt: "Hắn là nội gián, và trên tay còn dính m.á.u người, dù có xử lý hắn cũng xem như trừ hại cho dân."
Tôi sững lại vài giây, mới hiểu ra.
Anh đang... giải thích với tôi.
Cảm xúc của tôi đều hiện rõ trên mặt, nên khi tôi nhìn sững vào anh, Phó Hàn liền quay đi, giọng nhàn nhạt, "Nhắm mắt, ngủ đi."
Tôi ngoan ngoãn làm theo.
Thực sự vẫn còn sớm, chẳng mấy chốc cơn buồn ngủ kéo tới.
Khi ý thức mơ hồ, dường như có ai đó lên giường, nằm cạnh tôi.
Theo bản năng, tôi vòng tay ôm lấy người bên cạnh, còn... quấn chân quanh người ấy.
Ở nhà, tôi hay ôm một con gấu bông lớn để ngủ, lúc nào cũng ôm chặt như vậy.
Lúc nửa tỉnh nửa mơ, tôi cảm giác người bị ôi ôm hình như hơi cứng người.
...
Khi tỉnh dậy, mặt trời đã lên cao.
Mở mắt ra, tôi bất ngờ chạm phải ánh mắt của ai đó.