Ngoài mấy người vệ sĩ áo đen đứng xung quanh, trên sàn trước mặt anh còn có một người đàn ông đang quỳ.
Người đàn ông quay lưng lại với tôi, không nhìn rõ mặt.
Sau khi Phó Hàn nói, người kia rõ ràng cứng đờ, nhưng vẫn không lên tiếng.
Phó Hàn không nói thêm, chỉ ngậm điếu thuốc nhìn.
Khoảng nửa phút sau, anh có vẻ hết kiên nhẫn.
Anh dụi tắt thuốc, tiện tay ném đầu lọc.
"Cắt một ngón tay trước."
Nói xong, Phó Hàn cầm con d.a.o trên bàn, vứt xuống sàn.
Vệ sĩ bên cạnh hành động rất nhanh, nhặt con dao, và một người khác đã nắm c.h.ặ.t t.a.y phải của người đàn ông, ấn xuống sàn.
Dao hạ xuống.
Tôi đứng ngoài cửa, còn chưa kịp phản ứng, bên trong đã tràn đầy máu.
Một ngón tay, nói cắt là cắt.
Nỗi đau dữ dội khiến người đàn ông quỳ trên sàn không nhịn được, ngửa mặt lên gào thét, nhưng ngay sau đó miệng đã bị vệ sĩ bịt chặt, không kêu nổi thêm.
Phó Hàn có vẻ không hài lòng.
Anh xoay xoay điếu thuốc trên tay, lạnh lùng liếc qua.
"Làm ồn đến người trên lầu, mạng của ngươi cũng không giữ được."
Từ góc độ của tôi, có thể nhìn rõ gương mặt Phó Hàn.
Cùng với ánh mắt lạnh lẽo ấy.
Sau mấy ngày sống chung, giờ tôi mới nhận ra, Phó Hàn toát ra sức ép đáng sợ thế nào.
Hơn nữa...
Phó Hàn nói làm ồn người trên lầu, mà trong biệt thự từ tầng một lên chỉ có hai người, ngoài anh ra thì người đó là tôi.
Phó Hàn... là sợ làm phiền tôi?
Đang mải nghĩ, Phó Hàn trong phòng bỗng cất giọng lạnh lẽo, dường như nhắc nhở kẻ quỳ kia nhanh chóng khai báo.
Tôi bị dọa giật mình, tay run lên, đẩy cửa ra thêm một chút.
Cánh cửa mở hé.
Tôi đối diện với ánh mắt đầy sát khí của Phó Hàn ngồi nghiêng trên ghế.
16
Bầu không khí trở nên ngột ngạt và nặng nề.
Trong thoáng chốc, tôi thấy trong ánh mắt của Phó Hàn lóe lên sát ý. Không khỏi rùng mình một cái.
"Chuyện đó..."
Tôi không dám nhìn người đàn ông đang co giật đau đớn trên sàn, chỉ cắn răng nhìn về phía Phó Hàn.
"Tôi không thấy anh đâu khi tỉnh dậy, lo lắng nên xuống xem... Nếu anh không sao thì tôi lên lầu nhé..."