Bước Ra Khỏi Mùa Xuân Lạc Lối

Chương 2



4

Về đến nhà, Trần Dũ đang chuyển đồ vào phòng làm việc.

Tôi đứng ở cửa nhìn anh ta một cái:

“Anh định ngủ ở phòng làm việc à?”

Anh ta mỉm cười với tôi, đáp rất tự nhiên:

“Dạo này anh làm việc muộn lắm, không muốn làm phiền em nghỉ ngơi.”

“Ồ.” Tôi chẳng buồn để tâm.

Chắc là muốn giữ mình vì bé ba đây mà.

Tôi vào phòng ngủ chính, lấy tấm danh thiếp ra rồi lên mạng tìm kiếm.

Số điện thoại của Thẩm Chi Hãn là trước đó tôi lấy được từ bên quản lý khu nhà của Nhiễm Ninh.

Cũng may căn biệt thự kia không đứng tên cô ta.

Tôi muốn biết rốt cuộc anh làm nghề gì.

Không ngờ vừa nhập tên Thẩm Chi Hãn lên, hàng loạt công ty liên kết hiện ra, thậm chí có vài công ty đến tôi cũng từng nghe qua.

Anh… giàu đến vậy sao?

Thảo nào lúc nghe thu nhập một năm bảy con số, anh lại cười bất lực như thế.

“Vợ à, có muốn uống cà phê anh tự pha không?” Trần Dũ đột nhiên xuất hiện.

Tôi lập tức gập máy tính lại, sợ bị anh ta nhìn thấy.

Một cốc cà phê nóng được đặt trước mặt tôi.

“Có một học viên nữ của anh, nhà rất có điều kiện.” Trần Dũ kéo tay tôi:

 “Em biết dạo này anh đang tìm nhà đầu tư mà, nên tối nay anh hẹn cô ấy tới nhà ăn cơm tiện nói chuyện luôn.”

Tôi lập tức hiểu ra, ngẩng đầu nhìn anh ta:

“Ai vậy?”

“Nhiễm Ninh.”

Khi nhắc tới cái tên này, vẻ mặt Trần Dũ vô cùng bình thản, như thể hoàn toàn chẳng liên quan gì đến mình.

“Được thôi.” Tôi cong môi cười:

 “Có cần em xuống bếp không?”

“Không cần, để anh.”

Trần Dũ đột nhiên đưa tay chạm nhẹ lên mặt tôi, đáy mắt đầy ý cười.

“Em chẳng cần làm gì cả.”

Tôi nhìn anh ta, trong thoáng chốc bỗng thấy hoang mang.

Có lẽ gu thẩm mỹ của tôi và Thẩm Chi Hãn không giống nhau. Trong mắt tôi, Trần Dũ không hề bình thường. Anh ta có vẻ đẹp nhạt cực kỳ cuốn hút, học vấn cao, lại dịu dàng, kiểu đàn ông rất dễ được phụ nữ giàu để mắt tới.

Nếu đã thay lòng rồi, hà tất còn phải giả vờ tốt đẹp đến thế?

6h tối, Nhiễm Ninh tới nhà tôi.

Trần Dũ vào bếp nấu ăn, để tôi ngồi trò chuyện với cô ta.

“Không ngờ chị Hứa Đinh lại xinh thế này.” 

Cô ta nhận lấy cốc cà phê, nghiêng đầu cười với tôi.

Tôi giữ nguyên nụ cười:

“Ừm… bất ngờ đến vậy sao?”

Nhiễm Ninh khựng lại trong chốc lát.

“Nhưng chị như vậy chắc mệt lắm nhỉ?”

Cô ta dời mắt đi, nhìn về phía Trần Dũ.

“Chị biết vì sao tôi lại tới nhà chị ăn cơm không?”

Cô ta quay đầu, nhìn thẳng vào tôi:

“Vì bên quản lý khu nhà nói với tôi rằng gần đây có một người phụ nữ đang hỏi thăm về tôi.”

Tim tôi chợt thắt lại.

Chẳng lẽ… cô ta đã biết rồi?

Nhiễm Ninh ghé sát lại, hạ thấp giọng:

“Tôi tới để cảnh cáo chị.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Tôi cứng đờ tại chỗ, tim đập dồn dập, lòng bàn tay rịn đầy mồ hôi.

5

“Ăn cơm thôi.”

Giọng Trần Dũ chen vào, cắt ngang bầu không khí quái lạ giữa tôi và Nhiễm Ninh.

Trên bàn ăn, Trần Dũ vừa trò chuyện với cô ta vừa gắp thức ăn cho tôi.

Nhưng tôi không ăn nổi miếng nào.

Ai lại muốn diễn một vở kịch không có khán giả cơ chứ?

Dường như Nhiễm Ninh cũng không chịu nổi cảnh đó, dùng đũa chỉ về phía phòng làm việc.

“Thầy Trần ngủ ở phòng làm việc à?”

Trần Dũ dịu dàng đáp lại:

“Bọn tôi công việc bận quá nên ngủ riêng thôi, như vậy nghỉ ngơi sẽ tốt hơn.”

Câu nói của anh ta mập mờ vô cùng, rất dễ khiến người ta hiểu rằng anh ta và tôi đã sớm không còn là vợ chồng thật sự nữa.

Tôi cũng lười vạch trần lời nói dối ấy.

Quả nhiên, Nhiễm Ninh tin là thật, còn khiêu khích cười với tôi một cái.

Tôi lạnh mặt đặt đũa xuống rồi đứng dậy.

“Xin lỗi, tôi vào nhà vệ sinh một lát.”

Nói xong liền quay người rời đi.

Trần Dũ theo phản xạ nhìn tôi một cái, mãi đến khi bị Nhiễm Ninh gọi mới hoàn hồn tiếp tục bàn chuyện chính với cô ta.

Anh ta cần một khoản đầu tư lên tới hàng chục triệu để mở rộng quy mô trung tâm piano.

“Được thôi, vừa hay em… người trong nhà cũng muốn em tự thử tìm vài dự án để đầu tư.”

Trần Dũ lại tỏ ra rất dè dặt:

“Ninh Ninh, đừng vội đồng ý. Anh gửi bản kế hoạch cho em trước, em xem kỹ rồi hẵng quyết định.”

“Được, nghe anh.” Cô ta gật đầu.

Tôi đứng nơi góc rẽ, lấy điện thoại ra gửi cho người kia một tin nhắn.

“Anh Thẩm, Nhiễm Ninh đang ở nhà tôi. Một doanh nhân nổi tiếng như anh mà còn không biết dạy con thì tôi đành phải thay anh động tay đ.á.n.h cô ta vậy.”

Một phút sau, bên kia mới trả lời.

“Cô cứ đ.á.n.h đi, tôi không rảnh tay.”

Tôi trợn tròn mắt.

Người này đúng là kỳ quặc hết chỗ nói.

Một lát sau, tôi quay lại bàn ăn.

Có vẻ tâm trạng Nhiễm Ninh cực kỳ tốt, liếc nhìn tôi một cái rồi nói:

“Thầy Trần, nếu em với anh thành đối tác, vậy chẳng phải em cũng được tính là nửa bà chủ sao? Chị Hứa Đinh sẽ không để ý chứ?”

Trần Dũ khựng lại rồi nghiêm túc nói:

“Em là nửa bà chủ.”

Bữa cơm này tôi đã chịu đủ mọi kiểu khiêu khích, hoàn toàn chẳng còn khẩu vị gì nữa.

Rùa

Tôi nhìn thẳng Nhiễm Ninh, lạnh lùng lên tiếng:

“Nhưng khoản tiền lớn như vậy, chỉ dựa vào một mình cô Nhiễm mà lấy ra được sao?”

Cô ta đón lấy ánh mắt tôi, không chút sợ hãi:

“Đối với tôi thì chẳng đáng là bao. Chỉ cần tôi muốn, gia đình sẽ ủng hộ tôi.”

Trần Dũ kéo nhẹ tay tôi:

“Hứa Đinh?”

Anh ta ra hiệu bằng mắt với tôi.

“Em chỉ lo cô ấy quá miễn cưỡng thôi.” Tôi áy náy cười cười, quay đầu nhìn Trần Dũ:

“Em biết gần đây anh đang tìm đầu tư. Hay là anh cũng gửi cho em một bản kế hoạch đi, vừa hay em quen một ông chủ lớn, ông ấy khá hứng thú với lĩnh vực này.”

Tôi đút tay vào túi áo, chạm phải tấm danh thiếp mỏng kia, không chút do dự lấy ra đặt lên bàn.

Trần Dũ ngẩn người, đọc thành tiếng cái tên bên trên:

“Thẩm Chi Hãn?”