Nhiễm Ninh phía đối diện lập tức biến sắc, không dám tin nhìn tôi. Khí thế hùng hổ ban nãy phút chốc tan biến sạch sẽ.
Tôi lặng lẽ thưởng thức sự thay đổi trên gương mặt cô ta.
Quả nhiên là rất sợ.
Ngay giây tiếp theo, điện thoại của Nhiễm Ninh reo lên.
Tiếng chuông dành riêng cho liên hệ đặc biệt đột ngột vang lên ch.ói tai, làm cả tôi và Trần Dũ đều giật mình.
Nhiễm Ninh siết c.h.ặ.t điện thoại, bật dậy khỏi ghế, vẻ mặt căng thẳng đến khác thường:
“Là… là điện thoại của ba em… Em, em đi nghe máy.”
Cô ta lao thẳng vào nhà vệ sinh phụ rồi khóa cửa lại.
Tôi không nhịn được bật cười. Xem ra cuối cùng Thẩm Chi Hãn cũng “rảnh tay” rồi, còn biết gọi điện tới nữa.
Trần Dũ hỏi tôi cười cái gì.
“Đã hơn 20 tuổi rồi mà còn sợ ba mẹ như vậy, anh không thấy buồn cười sao?”
“Không.”
Trần Dũ không cười, cầm lấy tấm danh thiếp lên nhìn tôi chằm chằm:
“Sao em lại quen Thẩm Chi Hãn?”
“Em quen thế nào được? Là bạn em quen trợ lý của anh ấy thôi.”
Tôi vừa định lấy lại tấm danh thiếp thì Trần Dũ tránh tay tôi, nhét nó vào túi mình.
“Vậy đưa cho anh đi.”
Chưa đầy một phút sau, Nhiễm Ninh đi ra.
Sắc mặt cô ta cực kỳ khó coi, cuống cuồng nói lời tạm biệt, bảo rằng phải về nhà ngay.
Ngay cả khi Trần Dũ muốn lái xe đưa về, cô ta cũng từ chối.
Trần Dũ đóng cửa lại, khó hiểu lẩm bẩm:
“Cô ấy… bị sao vậy?”
“Chắc kiểu con ngoan trò giỏi thôi, gia giáo nghiêm lắm.”
Tôi cũng chẳng còn tâm trạng nữa, xoay người định về phòng. Nhưng mới đi được vài bước thì đột nhiên bị ôm từ phía sau.
Trần Dũ tựa cằm lên vai tôi, giọng nói rất khẽ:
“Vợ à.”
Tôi nhắm mắt hít sâu một hơi rồi gạt tay anh ta ra, quay người lại.
“Chẳng phải lúc nãy anh nói sẽ ngủ ở phòng làm việc sao?”
Sắc mặt Trần Dũ hơi cứng lại.
“Anh…”
Môi anh ta khẽ động, nhưng cuối cùng chẳng nói nổi lời nào.
“Ngủ ngon.”
Tôi một mình bước vào phòng ngủ.
6
Mấy ngày nay Nhiễm Ninh không tới lớp học nữa.
Là nghe Trần Dũ nói vậy.
“Em nói xem, không phải xảy ra chuyện gì rồi chứ?”
Anh ta liên tục nhìn điện thoại, nhưng vẫn không có tin nhắn nào gửi tới.
“Biết đâu là chuyện đầu tư ấy, cô ấy không lấy ra nổi nhiều tiền như vậy nên cắt liên lạc luôn rồi.”
Tôi lướt qua người anh ta, đi về phía cửa.
“Anh thật sự đặt hy vọng vào cô ấy đấy à?”
Trần Dũ nhíu mày.
Anh ta xoay người lại nhìn tôi chằm chằm.
“Em định đi đâu?”
“Đi gặp bạn.” Tôi cầm chìa khóa xe lên.
“Dạo này em hình như toàn ra ngoài một mình.”
Giọng anh ta nghe như đang trách móc tôi.
“Anh muốn đi cùng không?” Tôi nhìn thẳng vào anh ta.
Rùa
Anh ta gật đầu, vừa định bước tới thì điện thoại chợt reo lên. Anh ta nhìn màn hình, sau đó áy náy nhìn tôi:
“Bên anh có chút việc, nên là…”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
“Được.”
Tôi cắt ngang lời anh ta rồi trực tiếp ra khỏi nhà.
Người tôi cần gặp là luật sư ly hôn.
“Bản thỏa thuận ly hôn đã được soạn xong rồi.”
Tôi đưa cho luật sư những tấm ảnh mình chụp được khi theo dõi Trần Dũ và Nhiễm Ninh hẹn hò. Phần lớn đều là ảnh nắm tay, ôm ấp những hành động thân mật.
“Chỉ với chừng này thì vẫn chưa đủ làm bằng chứng ngoại tình.”
Tôi nhét ảnh lại vào túi hồ sơ.
“Vậy phải thu thập bằng chứng tới mức nào thì chị mới có thể giúp tôi giành được toàn bộ tài sản?”
“Toàn bộ tài sản?”
Tôi ngẩng đầu, nhấn mạnh lại với cô ấy:
“Đúng, toàn bộ. Bao gồm tất cả mọi thứ đứng tên anh ta.”
Trước khi tôi rời đi, luật sư nói rằng cần bằng chứng trực tiếp hơn nữa.
Trực tiếp hơn…
Tôi mở điện thoại, tìm định vị chiếc xe của Trần Dũ rồi lái xe tới nơi. Đó là một con đường đèo quanh núi.
Trần Dũ và Nhiễm Ninh đang đứng ven đường.
Tôi không nghe rõ họ nói gì, chỉ thấy Nhiễm Ninh đưa tay kéo anh ta nhưng bị Trần Dũ lạnh lùng hất ra.
Tôi ngồi trong xe tranh thủ chụp ảnh. Nhưng khi đang kiểm tra lại ảnh thì phát hiện Trần Dũ đang nhìn về phía này.
C.h.ế.t rồi, anh ta nhận ra xe của tôi.
Tim tôi đập thình thịch. Ngẩng đầu lên lần nữa thì Trần Dũ đã đi tới rồi.
Không thể để anh ta bắt được.
Tôi lập tức quay đầu xe bỏ chạy.
Trong gương chiếu hậu, xe Trần Dũ bám sát không buông.
Tim tôi càng lúc càng nhanh, chân đạp mạnh ga, liên tục tăng tốc. Khó khăn lắm mới cắt được một khoảng thì không ngờ từ khúc cua phía trước lại chầm chậm xuất hiện một chiếc xe khác. Tôi vội vàng phanh gấp, đ.á.n.h lái mạnh, nhưng cuối cùng vẫn va quệt cực nặng.
Mẹ nó chứ, lại còn là Bentley nữa.
Tôi đ.ấ.m mạnh lên vô lăng, bất đắc dĩ phải xuống xe xin lỗi. Nhưng vừa nhìn thấy người bước xuống từ chiếc Bentley kia, tôi lập tức sững người.
Là Thẩm Chi Hãn.
“Là cô à?”
May mà anh vẫn còn nhớ tôi.
Thẩm Chi Hãn nhìn chiếc xe đầy khí thế của tôi một cái.
“Đang luyện drift à?”
Tôi hết đường rồi, chỉ có thể cầu cứu anh:
“Tôi bị phát hiện rồi, xe chồng tôi đang ở phía sau…”
Thẩm Chi Hãn: “…”
Anh để tài xế lái xe tôi đi trước.
Còn tôi lên xe của anh. Anh lái xe, tôi ngồi ghế phụ.
Màn hình điện thoại hiện tên Trần Dũ.
Tôi cúp máy, nhưng anh ta lại gọi tiếp.
Cho đến khi Thẩm Chi Hãn bảo tôi nghe máy, tôi mới dám nhận cuộc gọi.
“Vợ à, em ở gần đó sao? Hình như anh vừa nhìn thấy xe của em trên đường.”
Trong giọng Trần Dũ giấu không nổi sự căng thẳng.
“Xe em không cẩn thận va quệt rồi, chắc được người ta lái đi sửa rồi.”
“À, ra là vậy.” Trần Dũ thở phào nhẹ nhõm. “Em không sao chứ?”
“Không sao.”
“Vậy giờ em đang ở đâu? Có cần anh tới đón không?”
Tôi vô thức nhìn sang Thẩm Chi Hãn, khựng lại một giây.
“Không cần, em bắt taxi rồi.”
Cuộc gọi kết thúc.
Thẩm Chi Hãn một tay giữ vô lăng, khẽ cười.
“Đúng là vợ chồng, ai cũng giỏi nói dối.”
Tôi nghẹn họng.