Tôi vội vã chạy đến địa chỉ được gửi nằm ở phía đối diện con phố. Định đưa tay đẩy cửa bước vào, nhưng âm thanh náo nhiệt từ bên trong đã vượt qua khe cửa lọt ra ngoài.
"Hôn đi! Hôn đi!"
"Anh Cẩn say rồi, mấy người cứ bắt nạt anh ấy thôi."
"Ô kìa, chị dâu ngượng rồi kìa! Anh Cẩn, mau đến an ủi chị ấy đi chứ!!"
Tôi khựng lại một nhịp, rồi chậm rãi đẩy cửa bước vào.
Khi nhìn thấy tôi, đám người bên trong vẫn thản nhiên cười đùa, xem tôi như không tồn tại. Từ lâu tôi đã biết họ chẳng hề ưa mình. Gia đình Chu Cẩn rất giàu có, những kẻ chơi cùng anh ta cũng toàn thuộc giới tài phiệt quý tộc. Họ luôn cho rằng Chu Cẩn ở bên tôi là do tôi dùng thủ đoạn trèo cao.